Thiếu Soái Mỗi Ngày Đều Ghen

Chương 3: Chương 3: Thiếu soái đã trở lại




Tác giả: Bát Tầm

Edit: Củ Cải ^^

Mộc Vãn trong lòng cười lạnh, trên mặt lại lộ ra biểu tình sợ hãi, hai tay nắm chặt Mộc Cẩm Nhu, đồng thời hung hăng hắt xì hai cái, cái hắt xì kia giống như là cố ý, mỗi một chút đều hướng về phía mặt Mộc Cẩm Nhu, nàng không kịp tránh né, bị phun đầy mặt.

Thúy Quyên một bên lập tức kinh hoảng lên: “Thiếu phu nhân, ngươi sẽ không bệnh thật sự chứ?”

Mộc Vãn nhìn sắc mặt Mộc Cẩm Nhu có chút khó coi, nôn nóng hỏi: “Tỷ tỷ, ngươi mau nói cho ta biết, có phải ta thật sự bị cái loại bệnh đáng sợ này?”

Mộc Cẩm Nhu khóe miệng run rẩy, nhất thời nghẹn lời.

Vừa rồi tất cả mọi người đều thấy, Mộc Vãn vẫn luôn bắt lấy tay nàng, tứ chi hai người có tiếp xúc thân mật, hơn nữa hai cái hắt xì kia đều phun ở trên mặt nàng, nếu nói Mộc Vãn bệnh thương hàn, nàng hiện tại khó thoát khỏi bị cảm nhiễm nguy hiểm, cả nhà cũng sẽ đối với nàng mà tránh xa.

Lại nhìn đến Mộc Vãn, đôi mắt thanh triệt vô tội, thế nhưng không thể phân biệt nàng là cố ý hay là vô tình.

Mộc Cẩm Nhu đành phải căng da đầu cắn chặt răng, ôn nhu an ủi: “Muội muội không cần nhiều lời, tất nhiên là sẽ không rồi.”

Mộc Vãn nghe xong, phảng phất thở dài nhẹ nhõm một hơi, lúc này mới buông ra tay nàng: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”

Nghe nói nàng không có cảm nhiễm thương hàn, không khí ngột ngạt vừa rồi mới chậm rãi tiêu tán, xem ra Mộc Cẩm Nhu ngày thường bỏ không ít công sức, chỉ là một câu,một từ phiến diện liền có thể làm cả nhà tin là thật, nếu là nàng thêm hoa thêm màu nữa, Mộc Vãn tất nhiên trăm miệng khó biện.

“Được rồi, đều tan ra đi, Mộc Vãn nếu không có gì trở ngại liền trở về nghỉ ngơi đi, về sau cũng không cần hành động theo cảm tính, có bất trắc gì, ta cũng không có cách nào nói chuyện cùng phụ thân ngươi.” Lão thái thái ở trong gió đứng hồi lâu cũng cảm thấy lực bất tòng tâm, một bên nha hoàn vội vàng tiến lên đỡ bà.

Lão thái thái đã lên tiếng, mọi người đều chuẩn bị từng người trở về nghỉ ngơi.

Đi không được bao xa, liền có người hầu giống như một trận gió một đường chạy đến mà quát lên, Lưu quản gia sợ hắn làm kinh động lão thái thái, cả giận nói: “Người này đi hấp tấp vội vàng, là đi đầu thai a?”

Người hầu thấy tất cả mọi người đều ở đây, trên mặt lập tức cười: “Lão phu nhân, các vị thái thái, thiếu soái đã trở lại.”

Lão thái thái vừa rồi vẻ mặt vẫn là mỏi mệt, nghe vậy lập tức lộ ra vẻ vui mừng, cười lộ các nếp nhăn, “Như thế nào lại quay trở về?”

“Nghe nói là đánh thắng trận, đều an bài thỏa đáng hết thảy liền suốt đêm đuổi trở về, thiếu soái mới vừa vào nhà uống chén canh ấm, nói là mệt, bảo ta chuyển cáo lão phu nhân, sáng mai lại đi bái kiến.”

Lão thái thái gật đầu, trong bàn tay một chuỗi Phật châu, niệm A di đà phật: “Trở về là tốt, trở về là tốt.”

Niệm vài câu, lão thái thái lại hướng về phía Mộc Cẩm Nhu cười tủm tỉm nói: “Cẩm Nhu a, Hi Nghiêu* mới từ chiến trường trở về, mệt nhọc mệt mỏi, buổi tối hôm nay ngươi đi phòng hắn hầu hạ.”

*Lão thái thái nói xong lời này, ánh mắt những người khác đều cố ý dừng trên người Mộc Vãn, ngày thường chỉ cần vừa nghe đến tên thiếu soái, nàng liền sẽ giống Hoa Hồ Điệp nhào lên.

Chỉ là hôm nay Mộc Vãn có chút kỳ quái, nghe được tin tức lão thái thái bảo Mộc Cẩm Nhu đi thị tẩm còn có thể bình tĩnh giống như chuyện không liên quan, chẳng lẽ thật là rơi xuống giếng ngã mất trí? Hoặc là đầu óc bị nước vào không quá sáng suốt, bằng không lấy tính cách nàng, lúc này nhất định muốn xông tới đánh nhau cùng Mộc Cẩm Nhu, khiến cho Lăng phủ trên dưới không được an bình.

Ngược lại là Mộc Cẩm Nhu cũng không có biểu hiện ra cái gì vui sướng, mà là nghiêm mặt nói: “Nãi nãi, muội muội đã chịu kinh hoảng không nhẹ, lúc này càng cần thiếu soái quan tâm, vẫn là để muội muội đi thôi.”*

Hi Nghiêu* (tên gọi khác của Lăng Thận Hành)

~ Củ xải xiexie ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.