Thiên Thế Khúc

Chương 36: Chương 36: Kính Nguyệt




#cv: Shu #des: Bún #edit: Vy

“Môn chủ! Môn chủ!” Bên ngoài truyền tới tiếng kêu gấp rút, cửa phòng bị đẩy ra, khiến cho hắn giật mình khôi phục lại thần trí, hai chữ “hưu thư*” trên giấy đã khô được một lúc lâu, hắn không nhìn người vừa đến lấy một cái, chỉ chậm rãi đặt bút viết —— Tô Thị Kính Nguyệt, thật đố kỵ...

(*đơn ly hôn)

Còn chưa viết xong, thị vệ đã vội vội vàng vàng xông vào quỳ rạp xuống đất, ôm quyền dập đầu: “Môn chủ! Phu nhân! Phu nhân bị tập kích...”

Mực rơi trên giấy Tuyên Thành, nhuộm đen một mảng, trông thấy mà giật mình, Tần Sơ thất thần, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía người nọ, thị vệ càng cúi thấp đầu, nơm nớp lo sợ từ trong kẽ răng rặn ra năm* chữ: “...Rơi xuống vực bỏ mạng.”

(Nguyên gốc tiếng Trung là bốn chữ)

Hô hấp ngưng trệ, Tần Sơ sững sờ nhìn người báo tin, giống như nghe không hiểu mấy chữ lạnh như lưỡi dao này. Yên lặng hồi lâu, thị vệ chỉ nghe được một câu hỏi lạnh nhạt: “Hài cốt ở đâu?”

“Hiện vẫn đang tìm kiếm. Chỉ là vách núi kia quá mức quỷ dị, bọn thuộc hạ... không tìm được đường xuống.”

Tần Sơ nhìn chằm chằm vào hai chữ “hưu thư” đã bị mực loang trên giấy, chợt mở miệng nói: “Nàng sẽ không chết...” Hắn giống như đang an ủi bản thân, “Nàng còn chưa lấy được tự do từ ta, sao có thể cam tâm...” Đặt bút xuống, hắn đứng dậy, “Chuẩn bị ngựa.” Hắn rời khỏi phòng, chân trái có chút tập tễnh.

Thị vệ lo lắng khuyên can: “Chủ thượng, bờ vực phu nhân rơi xuống địa thế vô cùng hiểm trở, chân ngài...”

Tần Sơ hơi nghiêng đầu, ánh mắt khiến người ta kinh hãi rét lạnh, “Chuẩn bị ngựa.”

Thị vệ sợ hãi, không dám nhiều lời.

Khẩn trương ba ngày, cuối cùng cũng đến bờ vực Tô Kính Nguyệt rơi xuống. Gió lạnh liên tục thổi lên từ sườn núi, tựa hồ muốn táp vào lòng Tần Sơ: “Ta lấy hưu thư làm mồi nhử, rốt cuộc cũng dụ được nàng quay về.” Tần Sơ giống như lẩm bẩm một mình, “Nàng rốt cuộc có được tự do nàng muốn, sao có thể chôn thân ở nơi này?” Hắn nhìn đáy vực ánh mặt trời không thể chiếu đến, sắc mặt tái nhợt dọa người, con ngươi tựa như chìm đắm trong bóng tối nơi đáy vực, không có lấy nửa phần ánh sáng.

Đám thuộc hạ lặng im không cất tiếng.

Bọn họ không tìm được đường xuống, cũng không chịu đi tìm nàng, nhưng chỉ cần là nơi muốn đến, nhất định sẽ tìm thấy đường, Tần Sơ bước lên một bước, áo bào bị trường phong giằng xé, sợi tóc dài tung bay, ngay lúc những người xung quanh không kịp phản ứng, hắn đổ người về phía trước, cùng với tiếng gió gào thét và tiếng thuộc hạ kinh hô, hắn trầm mình vào vực sâu ngay cả mặt trời cũng vứt bỏ.

Bất luận thế nào, không cần biết dùng cách thức gì, hắn nhất định phải tìm được nàng. Gió lạnh lùng thổi qua tai hắn, Tần Sơ lẳng lặng nhắm mắt, không chút sợ hãi, thậm chí còn mang theo mấy phần chờ mong.

Kính Nguyệt, đây là con đường cuối cùng nàng đi sao, đây là lối về của nàng sao?

Nàng đừng sợ, ta tới bên nàng đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.