Thiên Hoàng Quý Trụ

Chương 18: Chương 18




Trước yến tiệc xảy ra chuyện như vậy, trong lòng đế hậu đều buồn bực như nuốt phải ruồi, nhưng đến buổi tối, sắc mặt hai người lại vẫn như thường, thậm chí bởi vì ‘Đôn Túc trưởng công chúa về triều’ mà càng thêm vui vẻ.

Phía trước hoàng đế cùng các vương tôn công tử, các đại thần vui đùa, hoàng hậu lại ở nội điện Thính Phong lâu chiêu đãi các cáo mệnh, giờ Dậu hai khắc, kiệu của Đôn Túc trưởng công chúa đến, lễ nhạc dừng, ca múa ngưng, toàn bộ cáo mệnh ở Thính Phong lâu đồng loạt đứng lên hành đại lễ với Đôn Túc trưởng công chúa, ngay cả hoàng hậu cũng đứng dậy đón chào. Phô trương như vậy, chỉ có đích công chúa mới có quyền hưởng thụ.

Đôn Túc trưởng công chúa nghiêng đầu nói một câu, cung nhân bên cạnh hơi cúi người, cao giọng mời mọi người đứng dậy, Phùng hoàng hậu đưa Đôn Túc trưởng công chúa đến chính vị, Đôn Túc trưởng công chúa lại từ chối ngồi xuống phía dưới hoàng hậu. Đôn Túc trưởng công chúa cùng hoàng hậu khách khí hai câu, lại nhìn vài vị lão phụ nhần cách mình gần nhất, ôn hòa cười: “Đã lâu bản cung chưa trở về, sức khỏe của các vị lão thái quân thế nào?”

Vài vị nhất phẩm phu nhân hơn sáu mươi tuổi vội vàng đứng dậy nói tốt, hàn huyên một lúc sau, có các phu nhân mang theo con dâu mới nhà mình vội đến trước mặt Đôn Túc trưởng công chúa xuất hiện một hồi, Đôn Túc trưởng công chúa vẫn mỉm cười nghe, ai đến cũng ban thưởng một ít, đối với người gia phong trong sạch liền khen: “Phu nhân có phúc, con dâu vừa thấy đã biết là người ôn hòa”, đối với gia đình hiếm muộn liền nói: “Tướng mạo phu nhân rất tốt, ngày sau chắc chắn con cháu đầy đàn”, tuy không nói nhiều, nhưng trong ôn hòa lộ ra một ít thân thiết, mà câu nào cũng có thể nói đến trong lòng người, cho dù là Phùng hoàng hậu cũng phải thán phục.

Lại nói tiếp, Phùng hoàng hậu cùng Đôn Túc trưởng công chúa không thân quen, lúc hoàng đế đón dâu, Đôn Túc trưởng công chúa đã sớm xuất giá, hai bên không có nhiều liên hệ, mà lúc ấy hoàng đế cũng chỉ là thứ hoàng tử, Văn đế chọn Phùng thị bên kia cũng không phải dòng dõi cao, Phùng hoàng hậu lúc khuê các còn chưa từng tiến cung, chỉ ở bữa tiệc xa hoa thấy qua Đôn Túc trưởng công chúa một hai lần, hoàn toàn không so được với Hiếu Hiền Hoàng hậu cùng Đôn Túc trưởng công chúa hảo tỷ muội.

Lúc ấy, Phùng hoàng hậu rất hâm mộ thân mật khắng khít giữa Đôn Túc trưởng công chúa và Hiếu Hiền Hoàng hậu, nàng từng nghe qua, lúc Hiếu Hiền Hoàng hậu vừa gả đến, Đôn Túc trưởng công chúa vì chăm sóc Hiếu Hiền Hoàng hậu, cơ hồ mỗi ngày đều phải đi phủ Thái tử một chuyến, tự mình mang theo Hiếu Hiền Hoàng hậu đi gặp hoàng thất cùng các cáo mệnh, bởi vì có Đôn Túc trưởng công chúa, lúc Hiếu Hiền Hoàng hậu còn là Thái tử phi sống được xuôi gió xuôi nước, thanh danh tốt ‘đoan trang hào phóng’, ‘khiêm cung hữu lễ’ nhất thời truyền khắp hoàng thành, trong cung Hiếu Khâm Hoàng hậu biết cũng rất vừa lòng, luôn miệng khen Hiếu Hiền Hoàng hậu là người có tướng mẫu nghi thiên hạ.

Mặc kệ Đôn Túc trưởng công chúa là vì chiếu cố vợ cả đệ đệ ruột, vẫn là làm người từng trải mà chăm sóc hảo tỷ muội, Đôn Túc trưởng công chúa đều xem như tận tâm tận lực. Phùng hoàng hậu nhìn Đôn Túc trưởng công chúa trang điểm xinh đẹp lại khéo léo đoan trang, nghĩ đến lúc chính mình vừa được gả đến, thầm cười lạnh. Chính mình thì sao? Đôn Túc trưởng công chúa còn chưa từng đặt nàng vào mắt.

Phùng hoàng hậu cũng là lúc ấy mới hiểu được, ở hoàng gia, đích thứ khác biệt có bao nhiêu lớn, cho nên ở lúc phu quân muốn soán ngôi, Phùng hoàng hậu tận lực duy trì, kết quả cuối cùng chứng minh, quyết định khi đó của nàng là chính xác. Nhưng qua nhiều năm như vậy, mỗi lần cùng Đôn Túc trưởng công chúa cùng xuất hiện, nhìn mỗi một cử động đều toát ra vẻ tôn quý, Phùng hoàng hậu vẫn sẽ nhớ đến chính mình hèn mọn như thế nào.

Lời nói, cử chỉ của Đôn Túc trưởng công chúa đều luôn luôn nhắc nhở nàng, phú quý là trời sinh, hoàng quyền là thiên bẩm.

Phùng hoàng hậu trong lòng đau xót, nếu không thể khiến Kỳ Hoa kế vị, vậy trước kia thế nào, về sau cũng chỉ có thể như vậy.

Người hiểu tâm tình của Phùng hoàng hậu nhất, đại khái chính là hoàng đế đang ở trước mặt đại thần khen ngợi Kỳ Kiêu. Hôm nay không thiếu triều thần tiến cung, ngay cả vài lão đại thần đã cáo lão cùng để con cháu nâng vào cung, những người này đến xem Đôn Túc trưởng công chúa? Đến xem mình? Hoàng đế cười lạnh, sợ là đều đến xem Kỳ Kiêu đi.

Mấy năm nay hoàng đế vì khiến các lão thần trước kia im lặng, cũng không dám làm chuyện gì lớn sao lưng Kỳ Kiêu, thầm nghĩ cứ cẩm y ngọc thực mà dưỡng, dưỡng đến nát hắn thì thôi. Ai ngờ Kỳ Kiêu từ nhỏ đã có chủ ý, cho dù mình dung túng thế nào hắn cũng sẽ không vượt giới hạn, mọi chuyện đều vô cùng quy củ, tuy tính tình lãnh bạc, nhưng không thể nói có gì không tốt.

Lại sau này, Kỳ Kiêu lớn, hoàng đế càng thêm thời khắc quan sát Kỳ Kiêu, ngay từ đầu là lấy thương tiếc Kỳ Kiêu ốm yếu làm lý do không để hắn vào triều, nhưng đợi đến năm Kỳ Kiêu mười lăm tuổi, Đôn Túc trưởng công chúa xa tại phương Nam tự mình viết một phần tấu chương cho hoàng đế, tấu chương của Đôn Túc trưởng công chúa cũng không vào Nội các, mà trực tiếp ở trên triều dâng lên.

Lúc trước hoàng đế một lòng một dạ nghĩ làm sao ứng phó Đôn Túc trưởng công chúa ám chỉ, lại không nghĩ đến Đôn Túc trưởng công chúa dùng một chiêu quang minh chính đại như vậy, trước mặt quần thần, trực tiếp nói thẳng, cháu bản cung đã lớn, không thể lại tỉnh tỉnh mê mê, nên học xử lý quốc sự, bằng không ngày sau không làm được hoàng đế, không thể kế thừa giang sơn.

Đến lúc này, đây là lần đầu tiên hoàng đế cùng một hệ của Vũ đế chạm trán trực tiếp nhất, trực tiếp đến mức khiến người ta cảm thấy thô bạo, nhưng lại có hiệu quả hơn bất cứ biện pháp nào. Đôn Túc trưởng công chúa đã nói rõ ràng đến trắng ra, lúc này nếu hoàng đế bác bỏ, sẽ khiến người không thể không nghĩ đến thân thế Kỳ Kiêu, mà đây lại là thứ hoàng thượng kiêng dè nhất.

Chuyện lần đó hoàng đế cũng có trả thù, khiến cho Kỳ Kiêu trong tối ngoài sáng ăn một ít thiệt, nhưng so với vào triều thì đều không đáng kể, từ đó về sau, hoàng đế phát hiện sự tình càng ngày càng mất khống chết. Kỳ Kiêu vào triều, như rồng về biển lớn.

Hoàng đế nhìn chờ mong trong mắt các lão thần, hít sâu một hơi, có lẽ ngay từ đầu hắn đã sai lầm, không phải hoàng đế không biết Kỳ Hoa tư chất bình thường, nhưng hắn càng xem trọng thân phận đích tử của Kỳ Hoa. Người khác không phải vẫn còn vì huyết thống của Kỳ Kiêu mà ôm chờ mong sao, vậy tốt, hoàng đế liền dùng xem trọng Kỳ Hoa để đẩy hắn lên ngang bằng với Kỳ Kiêu, nhưng hiện tại xem ra… đều chỉ là uổng phí.

Nhớ đến chuyện ban ngày, trong đầu hoàng đế còn nhè nhẹ phát đau, mấy năm nay tuy không hiện ra, nhưng ngầm, hắn đã giao cho Kỳ Hoa không thiếu quyền lợi, cũng cho hắn rất nhiều cơ hội lịch lãm, thầm nghĩ chờ một ngày, khiến cho Kỳ Hoa danh chính ngôn thuận đoạt lấy Thái tử vị của Kỳ Kiêu. Nhưng kết quả đâu? Ngoại trừ khiến một mạch đích hệ càng thêm kiêng kị cẩn trọng, không có gì khác.

Hoàng đế ngoài mặt mỉm cười, tận lực khen ngợi Kỳ Kiêu, trong lòng lại tính toán một chút, có lẽ… thật sự nên bắt đầu xem trọng những hoàng tử khác.

Mình thì đang lúc chính trực tráng niên, chỉ cần không có ngoài ý muốn, ngai vàng này có thể ngồi thêm vài mươi năm, khi đó, hoàng tử hắn lựa chọn cũng đã xem như đủ lông đủ cánh, vài thập niên, người của đích hệ cũng chết một cơ số, trận này, cho dù hoàng đế phải kéo dài cũng phải kéo cho thắng.

Kỳ Kiêu kính cẩn trò chuyện cùng các lão thần, không ít lão thần đã nghe không rõ, Kỳ Kiêu lại không hề không kiêng nhẫn, không chán ghét phiền phức mà lặp lại các vấn đề, trong lòng yên lặng nhớ lại quan hệ của bọn họ với tiên đế, đồng thời cảnh giác nghe ám chỉ trong ngôn từ của các lão thần.

Kỳ Kiêu cũng rõ ràng, trong mắt các lão thần này, nhìn cũng không phải mình, mà là Vũ đế mất sớm, hoàng đế thiện chiến nhất từ khai quốc đến nay. Kỳ Kiêu chưa bao giờ gặp tiên đế, nhưng hắn biết phụ thân của hắn là anh hùng, cũng không phải người thô bạo hiếu chiến mà hoàng đế sai các sử quan vẽ nên, chỉ dựa vào việc hoàng đế đăng cơ gần hai mươi năm, đến giờ cũng chưa thể thu lại toàn bộ binh quyền, mặc cho ai nói Vũ đế là mãng phu, Kỳ Kiêu cũng sẽ không tin.

Mẫu thân hắn từ thế hai mươi năm, đến nay vẫn được người người ca tụng hiền đức, phụ thân băng hà hai mươi năm, dư âm vẫn có thể che chở hắn được người ủng hộ.

Kỳ Kiêu quay đầu nhìn hoàng đế mỉm cười, thứ tử, cho rằng ta không cha không mẹ là có thể mặc người áp bức sao?

Phụ hoàng cùng mẫu hậu chưa bao giờ rời bỏ hắn.

Kỳ Kiêu cơ hồ có thể nhìn thấu tâm tư hoàng đế, nhịn không được cười thầm, rốt cuộc bắt đầu nói hận sao? Rốt cuộc hiểu được, chỉ một Kỳ Hoa hoàn toàn không thể lật đổ mình? Muốn bắt đầu xem trọng hoàng tử khác… ha ha, Kỳ Kiêu không cảm thấy những người sau lưng Phùng hoàng hậu và Kỳ Hoa có thể chấp nhận như vậy. Kẻ thù của kẻ thù là đồng minh, một chiêu này của hoàng đế, lại cho Kỳ Kiêu thêm không ít vây cánh.

Trong lòng Kỳ Kiêu lại càng thêm thích Bách Nhận, này nhất định là phúc tinh ông trời mang cho hắn, tuy rằng không phải hắn cố ý, nhưng cân bằng miễn cương kéo dài hai mươi năm trong hoàng thành, ở hôm này, đã bị Bách Nhận đánh vỡ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.