Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 1656: Chương 1656: Danh Sư học viện khiếp sợ (hạ) (2)




Thấy biểu lộ của mấy người, biết chắc là hiểu lầm, Ngọc Thần Thanh vội vàng giải thích.

- Không có?

Mấy người sững sờ.

Hồng Viễn đế quốc quyền thế cao như vậy, cũng không có đồ vật này?

- Dạng Vân Vụ hoa trà này, mỗi một gốc đều ít nhất 200 năm trở lên, sau đó trải qua Địa Mạch linh dịch rèn luyện, nung trọn ba năm mới có thể hoàn thành... những lá trà kia của Hoàng thất chúng ta, đều không cao hơn ba năm, thuộc về loại kém nhất...

Ngọc Thần Thanh cười khổ.

Đồng dạng là Vân Vụ hoa trà, đối phương lấy ra cái này, mới chính thức gọi trà, của bọn họ, đoán chừng ngay cả cỏ cũng không bằng.

- Hoàng thất các ngươi cũng cầm không ra lá trà trân quý như thế, đám Thánh thú này thế mà, thế mà đưa mười vạn cân làm hạ lễ?

Đám người Chử Dĩ nhìn nhau một cái, cảm giác cổ họng phát lạnh, có chút nói không ra lời. Giá cả Vân Vụ hoa trà, bọn họ đều biết đến, coi như loại bình thường mà Ngọc Thần Thanh nói... cũng giá trị liên thành, vạn kim khó mua! Một hơi đưa ra mười vạn cân làm hạ lễ... Thủ bút này có phần dọa người! Trong lòng khiếp sợ còn chưa kết thúc, một tiếng cười trong sáng lại vang lên, chấn toàn bộ học viện, phát ra tiếng vang kịch liệt.

- Xích Viêm Sư, Thiết Bối Hùng, Hổ Đầu thú, cũng chúc mừng chủ nhân, trở thành viện trưởng của Danh Sư học viện, đặc biệt chuẩn bị ba mươi rương linh dược, Thánh dược xem như hạ lễ!

Soạt!

Thanh âm kết thúc, mười con Xích Viêm Sư, mười con Thiết Bối Hùng, mười con Hổ Đầu thú song song đi tới, trên lưng từng người chở một cái rương, đặt ở trên đài cao, nhẹ nhàng mở ra, lập tức mùi thuốc xông vào mũi, lan tràn mười dặm.

- Đây là... Minh Hoa Thánh dược, Hồng Diệp Thánh dược, Thải Cúc Thánh dược... Nhiều Thánh dược như vậy, xem như tìm khắp toàn bộ Y Sư học viện cũng không bỏ ra nổi!

- Đâu chỉ Y Sư học viện, không chỉ Thánh dược, còn có Thanh Diệp hoa, Phiêu Hương diệp, Mộc Tu thảo... Những linh dược này, mỗi một loại đều vô cùng thưa thớt, ta hoài nghi Đại Dược Vương của Hồng Viễn đế quốc, cũng không khả năng có!

- Các ngươi nhìn, kia có phải Thiên Kim hoa hay không? Năm đó ta hao tốn mười năm, đi khắp hai mươi đế quốc nhất đẳng cũng không mua được một gốc, nơi này... Lại có hơn nửa rương?

- Linh Lung Phệ Tâm thảo? Loại dược liệu này phối trí thành rượu ngon, có thể để người ta sống mơ mơ màng màng, thậm chí quên mất người mình thích nhất... vô cùng thưa thớt, lúc ta còn trẻ, vì quên đi một phần tình cảm, chuyên môn tìm kiếm, hao tốn ba năm mới tìm được một gốc chỉ lớn ba tháng, đây đều là... mấy trăm năm?

...

Nhìn thấy trong rương xuất hiện các loại linh dược, tất cả Danh Sư của Luyện Đan sư học viện cùng Y Sư học viện đều sắp muốn điên rồi. Những dược liệu này, mỗi một cây đều giá trị cực cao, vạn kim khó cầu, đối phương một hơi lấy ra ba mươi rương, hơn nữa mỗi một cây dược linh đều đầy đủ... Chỉ làm hạ lễ... Đây là lấy sạch toàn bộ Vân Vụ lĩnh a?

- Thiết Xỉ Lang, Thanh Tị Tượng, Hồng Hỏa Viên, cũng chúc mừng chủ nhân, trở thành viện trưởng của Danh Sư học viện, đặc bị chuẩn bị ba mươi rương các loại khoáng thạch, coi như hạ lễ!

Soạt!

Ba mươi rương linh dược, Thánh dược rung động còn không có hoàn toàn tiêu hóa, ba Vương giả cuối cùng cũng tiến về phía trước một bước, thanh âm hùng hồn vang lên.

Ầm ầm!

Mười con Thiết Xỉ Lang, mười con Thanh Tị Tượng, mười con Hồng Hỏa Viên cũng tới đài cao, từng người nâng cái rương, mở ra.

Ông!

Linh khí xao động, ánh sáng muôn màu. Các loại khoáng thạch trân quý, rất nhiều bảo vật quý hiếm xuất hiện ở trước mắt mọi người.

- Đây là... Thanh Ngân thiết? Nghe nói loại sắt này, còn cứng rắn hơn Huyền Thiết, luyện thành vũ khí, phía trên tự nhiên mang theo một loại hoa văn màu xanh, vô cùng sắc bén, không dính một giọt máu... Vô số người cầu một hai cân mà không được, một rương này, cũng có vài chục tấn a?

- Ta nhìn thấy Huyết Ấn khoáng thạch, dùng thứ này bôi lên vũ khí, cương thiết lại khó hòa tan, cũng có thể tuỳ tiện hóa thành nước... Năm đó ta đi Luyện Khí sư công hội mua sắm, cấp bậc quá thấp, nên không có tư cách... Cho thầy Trương một rương?

- Những cái kia là kim cương, chỉ cần điêu khắc, hoàn toàn có thể biến thành kim cương đẹp nhất... Coi như giá trị không bằng mấy thứ kia, cũng không cần một rương, một rương đưa đi a!

- Những thứ này sẽ không phải là Tuyết Linh Thạch chứ? Trời sinh âm hàn, bội ở trên người, có thể để cho tu luyện giả thuộc tính âm hàn làm ít công to...

...

Những quáng thạch này vừa xuất hiện, Danh Sư ở Luyện Khí sư học viện đều điên rồi. Thân là Luyện Khí sư, nhận biết đủ loại khoáng thạch, biết mức độ trân quý, ba mươi rương trước mắt kia, giá trị cộng lại, coi như vơ vét toàn bộ Danh Sư học viện, thậm chí Hồng Viễn đế quốc cũng không bỏ ra nổi! Mà bây giờ chỉ là hạ lễ cho thầy Trương!

- Chu Thần Thanh, ngươi không phải nói ký hiệp nghị không bình đẳng gì, Danh Sư học viện chúng ta đền bù rất nhiều, mới để cho Linh thú ở Vân Vụ sơn triệt binh sao?

- Đúng vậy, những vật này, coi như Danh Sư học viện đào ba thước đất cũng không bỏ ra nổi a!

- Mấu chốt... Còn là người ta đưa tới!

...

Tất cả học viên vừa rồi đứng lên, đồng loạt nhìn về phía Chu Thần Thanh. Trước đó tên này nói, học viện vì để cho tân viện trưởng kế vị, không xuất hiện gợn sóng, bồi thường không biết bao nhiêu tiền, tang quyền nhục viện...

Bọn họ mới lòng đầy căm phẫn, đi ra truy vấn. Nhưng một màn trước mắt lại là tất cả Thánh thú Linh thú ở Vân Vụ lĩnh, không những không cần cái gì, còn tới tặng lễ... Thậm chí quý giá như thế! Nhìn đến nơi này, ngu nữa cũng biết, cái gọi là đưa bảo bồi thường, tang quyền nhục viện, tuyệt đối là giả...

- Ta, ta... làm sao biết?

Thân thể Chu Thần Thanh run rẩy, buồn bực sắp muốn khóc. Chạy đến hang ổ của người ta đàm phán, đổi lại ai cũng sẽ cảm giác được, khẳng định là yếu thế mới như vậy, nói nội dung, tất nhiên cũng là đánh mất tôn nghiêm, mất mặt xấu hổ... Ai có thể nghĩ tới, nói hùng tráng như vậy, cao điệu như thế? Để cho người ta sụp đổ cùng điên cuồng a... Mẹ nó! Đây thật là đàm phán? Mà không phải đi cướp đoạt?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.