Thích Em Như Thế (Cứ Thế Thích Em)

Chương 13: Chương 13: Tôi tới đón em




Trương Sơ Tâm bị anh cười đến mặt mũi đều đỏ lên, đột nhiên cô đẩy anh ra, từ trong lòng anh đứng lên, “Anh nói bừa cái gì vậy!”

Thẩm Chi Niên cười cười, “Nói bừa sao? Không phải trước kia em từng hạ dược tôi à?”

Anh từ trên ghế quầy bar đứng lên, từng bước một đi về phía cô.

Trương Sơ Tâm bưng ly sữa bò. Thẩm Chi Niên khí thế áp bách người, khiến cho cô không ngừng lui về sau mấy bước, đến khi không thể lui được nữa, lưng đã dán trên vách tường, anh mới dừng lại, hai người lúc này chỉ cách một khoảng nhỏ, thậm chí cô có thể cảm nhận được hô hấp của anh, bờ môi anh phảng phất như muốn dán sát vào cô......

Cô khẩn trương đến cả người đều cứng đờ, không dám nhúc nhích, chỉ dám nhỏ giọng mở miệng cầu xin, “Thẩm Chi Niên......anh...... anh đừng xằng bậy, anh...... anh đã đồng ý với tôi về hiệp nghị rồi......”

Trong thời gian này, không thể chạm vào cô.

Sắc mặt Thẩm Chi Niên khẽ biến, vươn người, đoạt lấy ly sữa tươi từ tay của Trương Sơ Tâm.

Trương Sơ Tâm còn ngây ngốc, căn bản không kịp phản ứng, liền nghe thấy Thẩm Chi Niên mang theo ý cười nói: “Chỉ là uống sữa bò mà thôi, em bị tôi dọa thành như vậy?”

Thẩm Chi Niên vẫn không có uống ly thuốc kia, ngược lại là đem ly sữa của Trương Sơ Tâm uống hết.

Ăn xong bữa sáng, Thẩm Chi Niên nâng mi nói: “Bữa sáng tôi sẽ không làm, từ lần sau tôi muốn mỗi ngày em đều làm cho tôi ăn.”

Trương Sơ Tâm bĩu môi, “Tại sao không phải là anh làm cho tôi ăn?”

“Em xác định là muốn ăn đồ tôi làm? Ừm, tôi sợ em ăn không nổi.”

“......”

“Em lên lầu thay quần áo đi, tôi sẽ đưa em về phòng trọ lấy sổ hộ khẩu.”

Ngực Trương Sơ Tâm run lên một chút, “Thật sự phải cần thiết đăng ký sao? Kỳ thật chúng ta có thể làm một cái giấy đăng ký giả, mẹ anh hẳn là cũng không phát hiện ra, đăng ký kết hôn xong sau này lại phải phiền toái đi ly hôn.”

Thẩm Chi Niên nghe hai chữ “ly hôn”, đen mặt, “Cần thiết phải đăng ký, Trương Sơ Tâm, em đừng cò kè mặc cả với tôi.”

Anh đột nhiên hùng hùng hổ hổ, Trương Sơ Tâm tức giận đến trừng mắt, “Được, đăng ký thì đăng ký.”

Chỉ là đi đăng ký kết hôn thôi mà, cũng sẽ không thiếu một lượng thịt!

Cầm sổ hộ khẩu xong, Trương Sơ Tâm đúng là bị Thẩm Chi Niên mang đi làm giấy lãnh chứng kết hôn.

Đăng ký thủ tục cũng không phức tạp, rất nhanh đã hoàn thành.

Khi ra về, trên tay Trương Sơ Tâm cầm quyển sổ hồng hồng. Tuy rằng biết đây là kết hôn giả, nhưng thấy tên của mình và Thẩm Chi Niên cùng viết trên tờ giấy này, vẫn cứ có chút sững sờ.

Cho dù là giả, hiện tại cô và Thẩm Chi Niên trên danh nghĩa đã là vợ chồng, có giấy kết hôn hợp pháp.

Trên đường, điện thoại Trương Sơ Tâm vang lên, mới khiến cô bừng tỉnh.

Trương Sơ Tâm run lên một chút, phản ứng có chút khoa trương, Thẩm Chi Niên lái xe cũng nghiêng đầu nhìn cô một cái, cười, “Kích động?”

Kích động cái quỷ nhà anh!

Trương Sơ Tâm nhấp miệng trừng mắt nhìn anh, ngay sau đó đưa điện thoại lên nghe.

“Hi Hi à.”

“Chị Sơ Tâm có một bữa tiệc em nhận lời giúp chị rồi, đến lúc đó nhớ đến đúng giờ, tổ chức tại khách sạn Minh Nguyệt.”

Trương Sơ Tâm nhíu mày, “Cần thiết phải đi sao?” Cô không thích tham gia các bữa tiệc như vậy, không bị chiếm tiện nghi thì cũng bị chuốc rượu.... Không chỉ là không thích, quả thực cô căm ghét những thứ này đến tận xương tủy.

“Bữa tiệc này nhất định phải đi! Có nhà đầu tư lớn ở đây, buổi tối chị cùng hắn nói chuyện, xem có thể lấy được một nhân vật gì đó. Buổi tối 7 giờ nha, em ở nhà hàng trước cửa chờ chị, có việc gì sẽ đón chị!”

Tống Hi ngắt điện thoại, Trương Sơ Tâm nhìn chằm chằm di động đến thất thần.

“Có chuyện gì?” Thẩm Chi Niên nhìn cô hỏi.

“Không có chuyện gì.” Trương Sơ Tâm lập tức khôi phục bình tĩnh.

Thẩm Chi Niên nhìn cô, vẻ mặt không tin.

Trương Sơ Tâm bất đắc dĩ, nói: “Chính là công vệc bình thường thôi.”

“Có chuyện nói cho tôi biết.” Thẩm Chi Niên nói.

Trương Sơ Tâm có chút giật mình mà nhìn về phía anh, thật lâu sau mới nhẹ nhàng đáp “Nga” một tiếng.

~

Trương Sơ Tâm đến khách sạn Minh Nguyệt vừa đúng 7h5“.

Tống Hi vội vàng tiến lên, kéo tay cô chạy vào bên trong.

“Em từ từ....”

“Chậm không được! Các nhà đầu tư chờ trong đó! Chị như thế nào lại đến muộn? Không phải chị rất đúng giờ sao?!”

“Có chút việc nên muộn.”

Đẩy cửa đi vào, các nhà đầu tư đều quay lại nhìn cô. Trương Sơ Tâm ngẩn một chút, thấy Tiếu Từ, người ra lệnh cho Ngư đại ca bắt cô.

Cô run lên một chút, theo bản năng mà lùi lại phía sau.

“Làm sao vậy? Mau vào đi.” Tống Hi ở phía sau nhỏ giọng mà nói, kéo cô lên phía trước, “Các nhà đầu tư, thực xin lỗi, đã tới chậm.”

Ở đây trừ mấy nhà đầu tư còn có mấy nữ diễn viên. Trương Sơ Tâm thấy một nữ diễn viên từng cùng cô đóng chung ngồi bên cạnh một lão già mập mạp, lão lấy tay bóp ngực cô ta, không kiêng nể gì.

Tống Hi cũng thấy, cô ấy nhỏ giọng nói: “Đừng sợ, em ở đây, người khác không chiếm được tiện nghi của chị.”

Trương Sơ Tâm nhẹ nhàng thở ra, chuẩn bị ngồi vào vị trí phía bên.

“Trương Sơ Tâm, đến chỗ này.” Ngồi ở vị trí chủ Tiếu Từ đột nhiên gọi cô.

Trương Sơ Tâm ngẩn ra một chút, ngẩng đầu nhìn thấy bên cạnh Tiếu Từ, một nữ nhân vẻ mặt phẫn nộ, trừng mắt nhìn cô, cô nhẹ nhàng hạ khóe miệng, “Không cần, tôi ngồi chỗ này cũng tốt.”

Ngồi đó làm gì? Dâng mình tới cửa cho người ta chiếm tiện nghi hay sao?

Cô ngồi xuống, những lão già ấy lại bắt đầu nóii. Bất quá không có người đề cập đến IP, mỗi câu nói đều liên quan đến nữ nhân.

Đều là những kẻ háo sắc, Trương Sơ Tâm tham gia quá nhiều bữa tiệc như vậy, đã quen. Tống Hi còn nghĩ có thể ở bữa tiệc như vậy kiếm được một nhân vật, chỉ sợ so lên trời còn khó hơn, đặc biệt cô không muốn hi sinh bản thân mình.

Cô ngẩng đầu, liền thấy ở cách đó không xa có một lão già ôm một mĩ nhân diễn viên xinh đẹp gặm nhấm, phát ra âm thanh dâm đãng, khiến người ta ghê tởm buồn nôn.

Cô cúi đầu chơi di động.

Xuất hiện trên màn hình, thấy tin nhắn của Thẩm Chi Niên gửi tới.

“Tôi tan rồi, em đang ở đâu?”

“Ở bên ngoài ăn cơm.”

“Nơi nào?”

“Thẩm tiên sinh, đã nói không can thiệp sinh hoạt cá nhân của nhau.”

Qua một hồi lâu, tin nhắn mới lại lần nữa đến, viết, “Tài xế miễn phí, muốn không?”

Trương Sơ Tâm nhìn chằm chằm di động, không nhịn được cong khóe miệng, ngón tay nhẹ nhàng gõ, “Khách sạn Minh Nguyệt, tới rồi gọi cho em.”

Cô còn đang lo không có cớ rời đi.

“Nào, mọi người qua mời Trương tiểu thư một chén rượu.” Đột nhiên, giọng nói Tiếu Từ từ phía trên truyền tới.

Trương Sơ Tâm hơi hơi nhíu mày.

“Trương tiểu thư chính là tiền bối của các người, đi, đều đi mời một ly.”

“Dạ, Tiếu tổng.”

Trong lúc nhất thời, những nữ nhân bên cạnh các nhà đầu tư tất cả đều giơ chén rượu mời Trương Sơ Tâm.

Trương Sơ Tâm có chút đau đầu, Tống Hi lén lút lắc tay cô, ý bảo cô uống.

Trương Sơ Tâm bất đắc dĩ, đành phải uống một ly rồi lại một ly.... Cũng may tửu lượng cô tốt, mọi người mời cũng không hề hấn gì.

Cô mới vừa buông chén rượu, liền nghe thấy Tống Hi hỏi, “Tiếu tổng, nghe nói anh gần đây chuẩn bị đầu tư một bộ phim, không biết chúng ta có thể có cơ hội hợp tác với anh được không?”

Tiếu Từ cười nói: “Vậy phải xem thành ý của Trương tiểu thư.”

Tống Hi cười cười, “Có thể cùng Tiếu tổng hợp tác là vinh hạnh của chị Sơ Tâm, Sơ Tâm, chị mau đi mời Tiếu tổng một ly.”

Trương Sơ Tâm ngẩn ra một chút, Tống Hi ở phía dưới lặng lẽ đẩy cô một chút.

Cô hít sâu một hơi, bưng chén rượu đi qua.

“Tiếu tổng......”

“Từ từ ——” Tiếu Từ cắt ngang Trương Sơ Tâm, chỉ vào bàn đầy một chén rượu, “Uống cái này.”

Trương Sơ Tâm nắm chặt chén rượu.

Tiếu Từ mặt đen nhìn nàng, “Chỉ từng này, đây là thành ý của cô?”

“Tiếu tổng hiểu lầm.” Trương Sơ Tâm khom người đem ly rượu nặng bưng lên.

Gần đây nàng không có vai diễn, Tống Hi càng sốt ruột, có thể lấy một nhân vật cũng tốt.

“Tiếu tổng, tôi kính anh.” Cô ngửa đầu, uống hết.

“Tốt, rất tốt! Lúc này mới được, thành ý thật tốt.”

Trương Sơ Tâm uống xong ly rượu, thân mình bỗng nhiên lảo đảo, chỉ một thoáng, liền cảm thấy đau đầu chóng mặt.

Rượu này...... Có vấn đề!

Cô lập tức xoay người, muốn chạy, đột nhiên lại túm chặt, ngã ngửa người về phía sau, cả người đều đè lên đùi Tiếu Từ.

“Sơ Tâm!” Tống Hi kinh hãi, vội vàng chạy tới.

“Đứng ở chỗ đó! Đừng nhúc nhích! Còn muốn hợp tác không?!” Tiếu Từ trừng mắt nhìn Tống Hi, quát chói tai.

Tiếu Từ ôm nàng, giở trò, Trương Sơ Tâm chỉ cảm thấy cả người nhũn ra, đầu choáng váng, muốn giãy giụa cũng không còn sức.

“Đồ bại hoại! Hợp tác cái em gái ngươi!” Tống Hi nhanh xông tới, tay đập lên đầu Tiếu Từ, tay còn lại kéo Trương Sơ Tâm về phía mình, đỡ cô đi nhanh ra ngoài.

Tiếu Từ bị Tống Hi đánh đến chảy máu mũi, phẫn nộ quăng chén rượu, “Mẹ nó! Ông đây làm cô không thể lăn lộn trong giới giải trí! Không biết tốt xấu!”

Thẩm Chi Niên lái xe tới khách sạn Minh Nguyệt, đang chuẩn gọi cho Trương Sơ Tâm, nghiêng đầu liền thấy cô được người ta nâng đỡ từ trong ra.

Anh căng thẳng, nhanh chóng từ trên xe xuống dưới.

“Trương Sơ Tâm!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.