Thần Đạo Đan Tôn

Chương 5: Chương 5: Đánh đau lão cẩu




Lưu Vũ Đồng có tự tin tuyệt đối, nàng là Tụ Nguyên tầng tám, mà Lăng Trọng Khoan chỉ là Tụ Nguyên tầng sáu, đừng nhìn chỉ kém hai tầng, nhưng một cái là Tụ Nguyên hậu kỳ, một cái lại là trung kỳ, chênh lệch tới một giai đoạn lớn.

Lăng Trọng Khoan vừa giận vừa sợ, nói:

- Lưu tiểu thư, ngươi thật muốn giúp tiểu súc sinh này?

- Lão cẩu, miệng sạch sẽ một chút.

Lăng Hàn ở một bên thong thả nói.

Lời này không khỏi để bốn người Lăng Trọng Khoan tức chết, ngươi một mực hô lão cẩu, lại muốn miệng người khác sạch sẽ một chút, thực sự là chỉ cho phép châu quan phóng hỏa, không cho bách tính đốt đèn sao?

Quá bá đạo.

Lăng Hàn cười nhạt, hắn bá đạo thì đã làm sao? Kiếp trước hắn nổi danh bao che khuyết điểm, bênh người thân không cần đạo lý, ở trước mặt người ngoài, hắn nhất định sẽ bảo hộ người mình, sau đó, là đúng hay sai chúng ta đóng cửa lại nghiên cứu.

Cả nhà Lăng Trọng Khoan khinh người quá đáng như vậy, hắn muốn nhịn cũng không được.

Lưu Vũ Đồng không hề trả lời, thân thể mềm mại nhẹ nhàng nhảy ra ngoài, đánh về phía Lăng Trọng Khoan, cả người như tiên nữ hạ phàm, không mang theo một tia hỏa khí, có vẻ xuất trần tuyệt tục.

Nhưng Lăng Trọng Khoan tuyệt đối không có cảm giác như vậy, mồ hôi lạnh trên trán đã cuồn cuộn chảy xuống, hắn là Tụ Nguyên trung kỳ, đối phương là hậu kỳ, đây là một hồng câu không thể vượt qua.

Nhưng Lăng Trọng Khoan không muốn bị Lăng Hàn bạt tai chút nào, bởi vậy hắn nhất định phải phản kích, dầu gì cũng phải chạy đi a.

Oành!

Hắn triển khai Lăng gia tuyệt học Tam Khoa Thủ, nghênh đón Lưu Vũ Đồng.

Đây là một môn võ kỹ Hoàng Cấp trung phẩm, cũng là một trong tam đại tuyệt học của Lăng gia, Lăng gia chính là dựa vào ba môn tuyệt học này leo lên vị trí Thương Vân Trấn nhị đại gia tộc, uy lực tự nhiên đáng sợ.

Đáng tiếc, đối thủ của hắn là Lưu Vũ Đồng.

- Tiểu Chiết Mai Thủ!

Băng sơn mỹ nhân quát khẽ một tiếng, tay nhỏ lật nhẹ, động tác tao nhã đến không cách nào hình dung, nhưng uy lực lại cực kỳ đáng sợ, tay nhỏ xẹt qua, Lăng Trọng Khoan chỉ có thể từng bước lùi về sau, khuôn mặt già nua trở nên đỏ chót.

Tiểu Chiết Mai Thủ, võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm!

Tu vi bị áp chế, võ kỹ bị áp chế, muốn nói Lăng Trọng Khoan có ưu thế gì, đó chính là kinh nghiệm chiến đấu mấy chục năm của hắn. Nhưng vấn đề là, Lưu Vũ Đồng là thiên tài võ đạo, kinh nghiệm xác thực không đủ, nhưng đối với chiến đấu lại có ngộ tính kinh người, hoàn toàn có thể bù đắp kinh nghiệm thiếu hụt.

Lăng Trọng Khoan làm sao có thể bất bại?

Vẻn vẹn chỉ năm mươi, sáu mươi chiêu, Lăng Trọng Khoan liền bị hạn chế, đan điền bị phong chế, nguyên lực không cách nào vận chuyển, so với người bình thường chẳng mạnh đi đâu.

- Gia gia!

- Phụ thân!

Ba người Lăng Mộ Vân đều hét lớn, muốn xông lên, rồi lại khiếp sợ thực lực của Lưu Vũ Đồng, chỉ có thể trợn mắt nhìn Lăng Hàn. Bọn hắn không hối cải chút nào, chỉ cảm thấy tất cả những thứ này đều là Lăng Hàn sai.

Nếu Lăng Hàn không xuất hiện, sao sẽ chuyển biến như thế này.

Lăng Hàn nhìn về phía Lưu Vũ Đồng nói:

- Ngươi hơi thay đổi phong cách xuất thủ một chút, sức chiến đấu sẽ càng mạnh hơn. Tỷ như chiêu thứ mười bảy, chỉ cần tay phải của ngươi thấp xuống phía dưới, tay trái tâng lên hai tấc, thì đã có thể hạn chế đối thủ.

Mới đầu Lưu Vũ Đồng không phục, nàng chỉ cho rằng Lăng Hàn tìm được kho báu nào đó thời thượng cổ, được một số bí thuật cao cấp, lúc này mới có thể dựa vào hai câu khẩu quyết để cho cửa ải của mình buông lỏng, muốn đột phá.

Nhưng nàng hồi ức chiến đấu lúc trước một lát, sắc mặt không khỏi biến đổi, bởi vì Lăng Hàn nói đúng, vừa nãy chỉ cần nàng làm theo lời của Lăng Hàn, có thể để cho chiến cuộc kết thúc càng nhanh hơn.

Nàng không khỏi có chút kính nể Lăng Hàn, ánh mắt này thật đáng sợ.

Lăng Hàn cười ở trong lòng, hắn là ai? Vương giả võ đạo vạn năm trước, chẳng lẽ còn thu không phục một tiểu cô nương? Hắn đi tới trước người Lăng Trọng Khoan, vung tay phải lên cao.

- Tiểu súc sinh, ngươi dám!

Lăng Trọng Khoan trợn mắt nói, nếu như hắn bị Lăng Hàn bạt tai, sau này còn có mặt mũi gặp người sao?

Đùng!

Lăng Hàn không chút do dự đánh xuống, cho Lăng Trọng Khoan một bạt tai.

Hí!

Ba người Lăng gia, năm tên thị nữ đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh, đánh thật, đánh thật rồi, đường đường Lăng Gia Đại chấp sự, lại bị một phế vật bạt tai ở trước mặt mọi người.

- Tê, chẳng trách da mặt của lão cẩu này dầy thế, tay của ta cũng đánh đau.

Lăng Hàn nhe răng nói.

Đây là tự nhiên, Luyện Thể Cảnh là lấy nguyên lực rèn luyện mỗi bộ phận của thân thể, để mỗi một khối bắp thịt đều tràn ngập nguyên lực, đấm một quyền, đá một cước, liền có thể bùng nổ ra sức mạnh đáng sợ.

Lăng Trọng Khoan đã là Tụ Nguyên Cảnh, đi qua giai đoạn luyện thể hoàn chỉnh, bởi vậy mặt của hắn tự nhiên được nguyên lực rèn luyện hoàn toàn, Luyện Thể trung kỳ toàn lực đánh, cũng chưa chắc tổn thương hắn, chỉ có thể làm hắn đau, chảy chút máu, nhất định phải dùng binh khí mới có thể tổn thương được.

Nhưng hiện tại không phải vấn đề tổn thương hay không tổn thương, mà là mất mặt a!

Bị một phế vật Luyện Thể tầng hai bạt tai, hơn nữa còn ở trước mặt năm tên thị nữ, đây là nhục nhã thế nào? Truyền đi, hắn còn mặt mũi gì gặp người?

Trong mắt của Lăng Trọng Khoan muốn phun ra lửa, quát:

- Tiểu súc sinh, việc này sẽ không kết thúc như thế, ngươi nhất định sẽ hối hận, nhất định!

- Ai, lại ở trước mặt thị vệ của ta uy hiếp ta, thực sự là ngu ngốc!

Lăng Hàn thở dài, nói với Lưu Vũ Đồng.

- Có người uy hiếp chủ nhân của ngươi, ngươi nói nên làm cái gì bây giờ?

Khuôn mặt của Lưu Vũ Đồng cũng hơi co giật, nàng là hòn ngọc của Lưu gia, đâu thể nào thích ứng làm thị vệ cho người khác? Nhưng dù sao nàng vẫn là người thủ tín, lập tức nói:

- Muốn ta giết hắn không?

Lời này vừa ra, hai đứa con trai của Lăng Trọng Khoan cùng Lăng Mộ Vân đều sợ hết hồn, Lăng Trọng Khoan là người tâm phúc của bọn họ, nếu như Lăng Trọng Khoan chết, vậy quyền uy của bọn họ ở Lăng gia cũng sụp đổ.

Lăng Hàn cười lắc đầu, nói:

- Con chó già này là của phụ thân ta, nên để phụ thân ta tự tay giải quyết. Có điều…

Hắn nâng một bàn chân.

- Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha!

Oành, hắn nâng chân đạp vào mặt Lăng Trọng Khoan, một tiếng nặng vang lên, Lăng Trọng Khoan phun ra mấy cái răng và máu tươi.

- Lão cẩu, phụ thân ta liều mạng đi mạo hiểm, ngươi lại đoạt hi vọng của hắn, ngươi nói ngươi có nên đánh hay không?

- Ngươi có con trai cháu trai, phụ thân ta không có sao?

- Ngày hôm qua ngươi dùng thục lực áp đảo, đánh ta trọng thương, đây là thái độ của một trưởng bối nên có sao? Nếu ngươi không biết xấu hổ, không muốn làm trưởng bối, sao ta phải cho ngươi mặt mũi, coi ngươi là trưởng bối?

Lăng Hàn nói một câu liền đánh một gậy, sau mấy gậy, Lăng Trọng Khoan đã tóc tai bù xù, trên mặt đều là máu tươi, răng chí ít rơi mất một nửa.

Có điều, đừng nhìn dáng dấp của hắn thê thảm, nhưng lấy sức sống mãnh liệt của võ giả, chỉ cần không bị nội thương, ngoại thương nặng đến đâu cũng có thể khép lại rất nhanh, nên Lăng Hàn đánh thoải mái, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ thất thủ đánh chết đối phương.

Lăng Trọng Khoan đã không lên tiếng nữa, hắn âm thầm thề ở trong lòng, chờ ngày sau có thực lực trấn áp Lăng Đông Hành, nhất định phải lăng trì hai cha con này.

- Đánh đến mỏi tay a!

Lăng Hàn ném gậy nói.

- Vũ Đồng, theo ta ra ngoài một chuyến.

Vũ… Vũ Đồng?

Lưu Vũ Đồng nhất thời run lập cập, cái xưng hô này làm cho nàng cảm giác thật buồn nôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.