Tất Cả Những Gì Anh Làm, Anh Làm Vì Em

Chương 3: Chương 3: Đã lâu không gặp!




Đàn ông thật đáng chết!

Nàng ngồi gục xuống bàn khóc nức nở. Tờ đơn trong tay bị nàng xé thành từng mảnh vụn rơi lả tả xuống dưới nền.

-Tiểu thư, đã đến giờ ăn sáng ạ!

Nàng giật mình ngồi dậy lau hết nước mắt, bình tĩnh lấy lại giọng:

-Đem vào đi!

“Két”. Người hầu bưng bữa sáng vào đặt trên bàn.

-Tiểu thư, mắt của cô sao đỏ quá vậy?

Không khó để nhận ra đôi mắt muốn sưng vì khóc quá nhiều của nàng.

-Là bụi bay vào mắt thôi, cám ơn!

Nàng cười cười nhìn cô hầu. Người hầu cũng chẳng nghi ngờ gì liền lui ra.

“Phập phập”. Nàng đâm nát cái bánh cupcake đặt trong đĩa, chẳng biết nên trút giận cùng nỗi đau đớn này vào đâu. Nhìn đĩa bánh bị mình đâm đến nát bấy nàng im lặng nhìn chăm chăm vào nó. Ngày hôm qua và cả sáng hôm nay nàng đều mệt lử chỉ vì hắn. Càng nghĩ càng tức chết mà! Bỉ ổi! Nàng thề sẽ không yêu bất kì người đàn ông nào cả! Cũng là do nàng cả tin giao hết công việc cho hắn, để hắn quá gần bên cạnh nên mới xảy ra cớ sự này! Nàng… quyết không tin ai nữa!



Một năm nữa lại qua. Hà thị đang củng cố vị trí của mình trên thương trường. Tổng giám đốc của Hà thị- Hà Kim Đổng trở thành một người mà khi nhắc đến người ta nhớ ngay đến một từ, “người đàn bà thép”. Đối với Hà tổng không có từ khoan nhượng, tất cả là quy tắc cùng sự ngiêm túc khắt khe. Ai bước vào Hà thị cũng đều biết đến tính cách của Hà Kim Đổng, thực sự rất lạnh lùng, có người còn bảo cô ấy dường như không có trái tim yếu mềm của một người phụ nữ chút nào cả!

-Thưa Hà tổng, đã xong!

-Tốt!

Người thư ký lui ra ngoài. Còn lại trong phòng một bóng người cô độc đang nhấp ly cà phê đen. Ngoài trời vẫn đang đổ tuyết, từng bông hoa tuyết lất phất bay bay óng ánh cữa kính trong suốt.

Một năm rồi, đã một năm rồi kể từ đêm hôm đó, ám ảnh, nàng rất ám ảnh nó. Ngày Giáng Sinh chuông nhà thờ đổ để rồi…

-Không được nghĩ vớ vẩn nữa!

Nàng lắc đầu, đã cố quên nó rồi mà sao vẫn cứ như bị khắc sâu vào tâm trí như thế? Lữ Vĩ Thiên, đã bao lần tự nhắc không được nhớ đến tên hắn, vậy mà…

-Đáng chết!

Nàng dằng mạnh cái ly xuống bàn. Không được để tâm trí rối loạn nữa. Kể từ ngày hôm đó nàng đã cố quên sạch những nhu mì trước kia để trở nên sắt đá, cuộc đời này nàng không tin ai nữa rồi!

-Hà tổng, tôi có chuyện cần báo!

-Vào đi!

-Hà tổng, là đối tác…

-Cái gì?



Hà thị đang trên đà lớn mạnh đột nhiên bị khựng lại chỉ vì một đối thủ mới. Tuy chỉ là một kẻ vừa bước vào thương trường nhưng Lữ thị đã nhanh chóng khẳng định mình, hơn thế nữa lại càng phát triển rộng khắp, trở thành đối thủ đáng gờm của nhiều công ty. Hà Kim Đổng cũng không nghĩ sẽ có một đối thủ khó lường như vậy, thật rắc rối. Mà kẻ đứng đầu Lữ thị xem ra rất biết giấu mình, hiếm khi ra mặt, lại cao tay nữa, đúng là kẻ ở trong tối thật khó dò.



Mùa hoa đào đầu tiên đã nở. Gió xuân hơi hướm một chút rét nhẹ. Bên mấy cánh hoa màu hồng phớt lượn lờ vài cánh bướm vàng. Một mùa xuân đang hồi tuyệt nhất.

-A!

Chương III (Part 2): Đã Lâu Không Gặp!

-Tiểu thư cẩn thận!

Một nhánh cây khô gãy rớt trúng vai áo nàng, cô hầu vội vàng chạy đến.

-Tôi không sao!

Phủi phủi áo vài cái, nàng ngước lên nhìn. Bầu trời trong thật trong, xanh thật xanh đẹp như mặt biển bình minh. Từng cụm mây trôi lãng đãng làm nàng nhớ đến một người. Một người thật đáng chết!

-Cô vào chuẩn bị cho tôi bữa sáng nhẹ!

-Dạ, tiểu thư!

Đã bao nhiêu lâu trôi qua? Nếu nói ngắn thì cũng không ngắn, nhưng nếu bảo dài thì cũng chẳng dài bao nhiêu, chỉ có hơn một năm thôi chớ mấy. Một năm mà vẫn không quên được tấm lưng cao lớn, người đàn ông vai rộng vững chãi, có đôi mắt đen như ưng, vầng trán cao cơ trí, gương mặt như tạc. Tất cả, lời nói của hắn, cử chỉ của hắn, đều không thể nào xóa bỏ. Là vì sao?

-Tiểu thư, đây ạ!

Rất nhanh trên tay cô hầu là món bánh cupcake dâu mà nàng yêu thích, thêm một ấm trà lài thượng hạng, khói tỏa ra nghi ngút.

Nhấp một chút trà còn nóng đến tê lưỡi, quyện vào vị ngọt pha chút chua của mứt dâu, vị mềm của bánh làm nàng nhớ đến một hình bóng mà hơn một năm trước đây, tại khu vườn này nói cười với nàng. Sao không thể quên?

Mẹ nàng nói nếu không thể quên một ai đó nghĩa là đã yêu họ rồi! Yêu? Nàng yêu hắn sao? Không! Hắn là kẻ vô sỉ. Thật nhục nhã, đêm đó cũng vì nàng quá say mà hùa cùng màn ái ân với hắn. Thật đáng ghét! Đêm đầu tiên của nàng mà hắn dám…

-Tiểu thư, người có điện thoại!

-Nối dây cho tôi!

-Hà tổng có tin xấu!

Nàng đưa miếng bánh lên miệng, vẫn bình tĩnh, dù cho là tin xấu hay tốt người đứng đầu cần nhất chính là giữ thái độ bàng quang.

-Nói đi!

-Phía Lữ thị đã tiếp nhận dự án đó, ra mặt cạnh tranh gay gắt với Hà thị chúng ta. Hơn nữa vừa rồi, Lữ thị chuyển trụ sở chính về Paris, điều đó đồng nghĩa với việc tuyên chiến Hà thị. Gần đây nhất, ba dự án lớn mà Hà thị chúng ta đang tranh chấp với ba công ty khác, đã nắm chắc phần thắng vậy mà Lữ thị đột ngột lại giành được cùng lúc hai dự án. Hà tổng, còn có hồ sơ thông báo về người đứng đầu Lữ thị…

-Ừ! Cô làm tốt lắm, tôi sẽ xem xét lại các hồ sơ và dự án mà Hà thị chúng ta tham gia!

-Hà tổng à, Lữ thị xảo quyệt mưu mô, tốt nhất là nên cẩn thận!

-Tôi biết rồi!



Paris hoa lệ, hào nhoáng, quyền uy. Trước trụ sở Lữ thị rất nhiều người ra vào tấp nập, ai ai xem ra cũng đều rất say việc, tay cầm những xấp hồ sơ dày cộm chạy ra chạy vào.

Từ đằng xa, một bóng dáng nhỏ nhắn đứng đó nhìn về phía tòa cao ốc lừng lững của đối thủ. Lữ thị quả nhiên đang phát triển rất mạnh. Hà Kim Đổng nhìn quá lớp mắt kính mát thầm đánh giá.

Theo hồ sơ của Uông trợ lý người đứng Lữ thị rất kì bí hiếm khi lộ diện lại càng ít ra mặt. Tất cả những dự án xử lí đều được khép kín. Tuy nhiên kẻ thần bí này có một thói quen là thường đi ra ngoài vào sáng chủ nhật, thường vận vest đen, đeo mắt kính mát sậm màu, dáng người to lớn, đó là lúc mọi người có thể nhìn thấy y.

Hôm nay là chủ nhật nàng đến đây để mục thị chứng kiến kẻ luôn ra mặt tranh giành với Hà thị là kẻ như thế nào.

Đằng xa lao xao, xem ra chính là hắn sắp xuất hiện.

Một bóng người đàn ông cao to nổi bật giữa đám vệ sĩ, mặc Âu phục đen, đeo kính mát, thật đúng với miêu tả. Nhưng mà từ xa nàng có một cái cảm giác ngờ ngợ, dáng người đó rất quen nhưng nhất thời không thể nhớ ra. Cánh cửa xe bóng nhoáng được mở ra, hắn bước vào cùng ba vệ sĩ khác. Chiếc xe lao đi, nàng biết nó sẽ đến đâu, một khách sạn nổi tiếng ở gần đây, chính là khách sạn do Lữ thị tổng quản!



Sau khi lấy số phòng, nàng đảo mắt nhìn qua phía người đàn ông kia. Nàng vẫn chưa nhớ ra được cái hình dáng rất quen thuộc này. Dường như cũng nhận ra có tia nhìn chăm chú về phía mình hắn quay lại. Dưới lớp kính đen nàng không nhìn thấy đôi mắt của hắn như thế nào chỉ thấy đôi lông mày đen nhánh, rất sắc xảo như dao ném về phía nàng.

“Cộp cộp”. Nàng quay lưng đi, tốt nhất là không nên để y nghi ngờ, dù gì nàng cũng là đối thủ lại bước vào cơ quan của hắn xem như trong hang cọp rồi, vạn nhất nên cẩn thận. Đằng sau một ý cười nổi lên, khóe miệng của người đàn ông quyền lực khẽ nhếch nhẹ. Đều không thể biết hắn đang nghĩ gì!



Khách sạn này đúng chuẩn mà lại rất xa hoa. Nàng ném chiếc túi xách lên giường, nằm phịch xuống. Cả buổi sáng đứng chờ làm nàng đau cả gót chân, không khí trong phòng nhờ có máy điều hòa mà mát mẻ dễ chịu vô cùng.

-Đã lâu không gặp!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.