Sử Thượng Đệ Nhất Mật Thám

Chương 3: Chương 3: Xuyên không nhận giặc làm cha




Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

***

“Rầm rầm rầm...”

Theo tiếng đếm ngược của bệnh nhân tâm thần số 9 Lượng Tử kết thúc, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, một đóa mây hình nấm bay lên bầu trời.

Toàn bộ bệnh viện tâm thần đặc thù, triệt để bị san thành bình địa.

Một giây trước khi bạo tạc, Vân Trung Hạc tức giận nhìn chằm chằm bệnh nhân tâm thần số 9 Lượng Tử, mặc dù không nói chuyện, nhưng ánh mắt đã nói ra hết thảy.

“Lượng Tử, ngươi bị bệnh tâm thần à? Rõ ràng biết sắp hủy diệt, vì sao không ngăn cản?”

“Viện trưởng, làm người trọng yếu nhất là cái gì?”

“Vui vẻ?”

“Không phải! Không thể phá hỏng nhân quả, nên chuyện phát sinh nhất định phải làm cho nó phát sinh, nếu không sẽ sinh ra phong bạo hồ điệp (hiệu ứng cánh bướm).”

“Ta... Ta xxx ngươi!”

Viện trưởng Vân Trung Hạc đẹp trai lại khỏe mạnh cân đối, và mọi người ở bệnh viện tâm thần, toàn bộ đều thịt nát xương tan, triệt để chết đi.

“Mà ta lại mơ hồ nhìn thấy tương lai, thật sự là quá mỹ diệu...” Bệnh nhân số 9 tự lẩm bẩm.

Trong nháy mắt bạo tạc kinh thiên đó, 29 quang ảnh linh hồn bỗng nhiên chui vào cơ thể Vân Trung Hạc, sau đó triệt để tan thành mây khói.

...

Không biết trải qua bao lâu, giống như chỉ trong nháy mắt, lại phảng phất đã trải qua vô số không gian và thời gian, Vân Trung Hạc dần dần tỉnh lại.

Ánh mắt của hắn chưa mở ra, nhưng lại khôi phục tri giác.

Hắn rõ ràng đã chết, tan xương nát thịt. Vì sao lúc này còn sống?

Này... Nơi này là nơi nào? Bầu không khí có vẻ căng thẳng? Không được hòa hợp.

Rõ ràng người không ít, lại phi thường an tĩnh, đồng thời tràn đầy cảm giác xao động và chờ mong.

Phảng phất đã dùng hết tất cả khí lực, Vân Trung Hạc mở hai mắt ra, sau đó nhìn thấy hình ảnh không thể tưởng tượng nổi.

“Xẹt...”

Giơ tay chém xuống, huyết quang văng khắp nơi, một cái đầu trực tiếp từ trên cổ tách rời ra, nhanh như chớp lăn trên mặt đất.

Một màn huyết tinh tàn nhẫn vậy mà xảy ra cách Vân Trung Hạc không đến ba mét, thậm chí máu tươi ấm nóng văng đến trên mặt của hắn.

Vân Trung Hạc còn chưa kịp phản ứng.

“Bạch!”

“Bạch!”

“Bạch!”

Mấy tên đao phủ lại giơ tay chém xuống ba cái đầu khác, bình quân mỗi giây một cái đầu.

Đây là một thế giới cổ đại xa lạ, mà nơi này... Lại là pháp trường, lúc này đang chém đầu?!

Vân Trung Hạc làm viện trưởng bệnh viện tâm thần đặc thù, kiến thức rất là rộng rãi, trước tiên hắn nghĩ đến, hắn đã xuyên không.

Nhưng hắn xuyên không đến nơi nào? Triều đại nào? Thân phận của mình là gì? Vì sao lại xuyên không?

Hắn không biết gì cả.

Bệnh viện tâm thần đặc thù kia nổ tung, hắn đã xuyên không. Những người trong bệnh viện tâm thần đặc thù kia đâu? 29 bệnh nhân tâm thần kia đâu?

Cơ hồ trong nháy mắt, trong đầu Vân Trung Hạc lóe lên mười mấy vấn đề, trên trăm dòng suy nghĩ.

Đương nhiên, rất nhanh Vân Trung Hạc ném những tạp niệm này ra khỏi đầu.

Bởi vì chẳng mấy chốc sẽ đến phiên hắn mất đầu, vậy mà hắn lại xuyên không trở thành một tử tù.

Trên toàn bộ pháp trường, tổng cộng mấy chục người đang quỳ, đang lần lượt bị chặt đầu, một giây đồng hồ một người.

Lúc này cách Vân Trung Hạc vẻn vẹn chỉ có 13 người, nói cách khác mười ba giây sau, sẽ đến phiên hắn bị chặt đầu.

Nhất định phải tự cứu, nhất định phải tự cứu.

Trong mười ba giây, nhất định phải nghĩ biện pháp tự cứu, nếu không muốn đầu dọn nhà đi.

Toàn thân Vân Trung Hạc dựng tóc gáy, phảng phất mèo gặp phải nguy hiểm.

Nhưng quỷ dị chính là, hắn lại tiến nhập một trạng thái phi thường hoang đường, một bên vô cùng khẩn trương, bởi vì tử vong sắp đến. Nhưng một bên khác trong đầu hắn lại nhớ tới tướng thanh Quách Đức Cương《 Ngã Muốn Xuyên Việt 》.

* (Tướng thanh là tấu nói, một khúc nghệ Trung Quốc, dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần lớn dùng để phê phán thói hư tật xấu của mọi người, hoặc ca ngợi người tốt việc tốt).

Trong tướng thanh, lão Quách là người xuyên không xui xẻo nhất, xuyên không về muốn giết chết Lý Liên Anh, nên lập tức bị Hòa Thân xử tử, xuyên không vào một trong lục tướng mà Quan Vũ qua năm quan chém sáu tướng, xuyên không đến đồn Hoàng Cô trên xe lửa Trương Tác Lâm.

Cảnh ngộ đó rất giống Vân Trung Hạc lúc này.

Hắn đang suy nghĩ lung tung, lại qua thêm năm giây. Nhớ tới đoạn tướng thanh lão Quách này, Vân Trung Hạc cơ hồ cười thành tiếng.

Ha ha ha, có ý tứ, quá vui vẻ!

Nhưng rất nhanh hắn ngăn chính mình tiếp tục nhớ lại tướng thanh, đến lúc nào rồi, lập tức sẽ ô hô mất mệnh, giờ lại còn có công phu nghe tướng thanh? Thật không hổ là từ bệnh viện tâm thần đi ra, nhưng viện trưởng ta không có tố chất thần kinh như vậy, đã xảy ra chuyện gì?

Chẳng lẽ một trận xuyên không, Vân Trung Hạc ta cũng thay đổi thành bệnh nhân tâm thần rồi?

Vân Trung Hạc vắt hết óc.

Nhất định phải tự cứu, nhất định phải tự cứu, nhất định phải tự cứu...

“Xẹt xet xẹt...”

Chặt đầu vẫn tiếp tục, bình quân một giây chém một người, giờ cách Vân Trung Hạc bị chặt đầu chỉ còn có năm giây.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Vân Trung Hạc ta là thiên tài, học bá, người câu dẫn thê tử người khác, người bán buôn nón xanh, vậy mà lại không có cách nào tự cứu mình?

Thân thể nguyên chủ nhân này rốt cuộc phạm vào tội gì? Lại sắp bị chém đầu?!

Nhưng rất nhanh Vân Trung Hạc phát hiện, muốn tự cứu mình còn khó hơn cả đi xuống địa ngục.

Đầu tiên là miệng hắn bị vải rách nhét vào bốn tấc, miệng lưỡi không thể nói được; hắn bị khăn trùm đầu, cho nên dung nhan tuấn mỹ không gì so sánh nổi cũng vô pháp biểu hiện ra; tiếp theo là hai tay của hắn còn bị buộc chặt, cũng vô pháp làm ra bất luận hành động gì.

Cách hắn bị chặt đầu chỉ còn có bốn giây, 3 giây...

Dưới tình hình như thế, dù hắn là thiên tài, cũng căn bản không thể tự cứu mình.

Chết chắc!

Tuyệt đối chết chắc.

Vân Trung Hạc sắp trở thành sử thượng xuyên không đau buồn nhất, sau khi xuyên không chỉ sống vẻn vẹn mười ba giây đã chết.

Không thể mở miệng, không thể động đậy, trong ba giây đồng hồ phải tự cứu, so với lên trời còn khó hơn a!

3, 2, 1!

“Bạch!” Giơ tay chém xuống, tử tù bên trái kia trực tiếp bị chém rụng đầu, cách hắn chỉ có nửa mét.

Vân Trung Hạc cảm thấy khắp cả mặt mũi nóng lên, bị ngâm trong một trận huyết vũ.

Đến phiên Vân Trung Hạc hắn!

Đao phủ đi tới phía sau hắn, giơ Quỷ Đầu Đại Đao lên, nhắm ngay cổ Vân Trung Hạc.

Mắt thấy đầu sẽ một nơi thân một nẻo, trở thành sử thượng xuyên không đoản mệnh nhất.

Nhưng đúng vào lúc này, trên mặt Vân Trung Hạc ngược lại lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó biến thành dáng tươi cười.

Hắn phát hiện không cần tự cứu.

Bởi vì, hắn nghe được nội tâm đao phủ sau lưng độc thoại: Tiểu bạch kiểm này không thể giết!

Tên đao phủ này rõ ràng đứng ở phía sau, Vân Trung Hạc căn bản không nhìn thấy đối phương. Trong miệng gã mặc niệm, không phát ra âm thanh nào. Nhưng trong đầu Vân Trung Hạc vẫn vang lên âm thanh của gã rõ ràng: Tiểu bạch kiểm này không thể giết.

Độc Tâm Thuật!

Là người bị bệnh tâm thần số 6 Độc Tâm Thuật? Thiên phú đặc thù của y sao lại xuất hiện trên người mình? Sau khi xuyên không, chẳng lẽ mình bị bệnh tâm thần như hắn?

Vậy thiên phú bệnh nhân tâm thần khác đâu?

Ngay lúc này.

“Bạch!”

Đao phủ Quỷ Đầu Đao bỗng nhiên nện xuống.

Mắt Vân Trung Hạc lập tức tối sầm lại, toàn bộ thân thể ngã nện trên mặt đất, lập tức cái gì cũng không biết nữa.

...

Không biết qua bao lâu, Vân Trung Hạc từ trong hôn mê sâu tỉnh lại.

Lúc này hắn đang ở trong nhà tù, toàn thân buộc chặt trên một giá hành hình, phía trên thân thể treo ba trát đao nặng trăm cân.

Chỉ cần ra lệnh một tiếng, ba thanh trát đao này sẽ rơi xuống, cắt hắn thành bốn đoạn.

Lúc này, có một đôi mắt gắt gao như chim ưng đang nhìn chằm chằm hắn.

Bởi vì đôi mắt này quá sắc bén kinh khủng, cơ hồ hoàn toàn không để mắt đến mặt mũi của hắn.

Theo bản năng, Vân Trung Hạc dùng Độc Tâm Thuật, nhưng phát hiện chủ nhân đôi mắt này hoàn toàn không hề bận tâm, phảng phất không có bất kỳ suy nghĩ gì, cũng không biểu lộ gì ra ngoài, đây đúng là một cao thủ.

“Vân Trung Hạc, toàn bộ những người khác đã mất đầu, chỉ có một mình ngươi còn sống, ngươi biết tại sao không?” Chủ nhân ánh mắt hỏi.

Vân Trung Hạc lắc đầu.

“Chỉ cần ta ra lệnh một tiếng, ngươi sẽ bị chém thành bốn đoạn, như vậy ngươi muốn sống không?”

Vân Trung Hạc gật đầu.

Đối phương thản nhiên nói: “Ngươi muốn sống? Rất tốt, vậy tại sao ta phải tha cho ngươi một mạng?”

Vân Trung Hạc che giấu tình cảm, mặt nghiêm túc, lệ nóng lưng tròng hô: “Cha!”

Đối phương kinh ngạc!

Vân Trung Hạc nghiêm túc nói: “Như thế nào? Ta nhận giặc làm cha, ngươi có tha không giết ta không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.