Sự Quyến Rũ Nam Tính

Chương 3: Chương 3




Editor: Mộc Di​

“Này, thợ sửa xe!”

Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng không hề khách khí chào hỏi vang lên ở sau lưng, một giọt mồ hôi trên trán dọc theo mi tâm trượt xuống, Hướng Nghị quay đầu, bị lóa mắt bởi sự phản chiếu ánh sáng màu vàng trên thân xe.

Cửa sổ chỗ tay lái lộ ra một gương mặt rất trắng, trang điểm vừa phải, ngũ quan chỗ nào cũng khiến cho người ta cảm thấy thoả đáng lại thuận mắt, hai loại khí chất thanh nhã và xinh đẹp giao hòa, thế nhưng cũng có thể hợp lại càng tăng thêm sức mạnh.

một mỹ nữ hiếm khi gặp trong cuộc sống, một giờ trước mới nhìn thấy qua trên ti vi, ngay lập tức xuất hiện sờ sờ trước mắt, Hướng Nghị lại dường như không có nhiều hứng thú lắm, chỉ hơi nhìn lướt qua, liền thu hồi tầm mắt, tiếp tục đùa nghịch vật trong tay.

“không sửa xe thể thao.”

cô cũng không đến đây để sửa xe. Chu Lăng xuống xe, lập tức đi tới, đứng nghiêng phía sau anh, thay đổi giọng nói có chút ngạo mạn lúc nãy, lễ phép nói: “Xin chào, anh biết Tiền Gia Tô không?”

Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt cô, Hướng Nghị liền đoán được dụng ý của cô, nghe vậy cũng khôngngẩng đầu, đáp một câu: “không biết”. Giọng nói trầm thấp có vài phần gợi cảm, nhưng thái độ khôngtập trung nói cho có lệ.

“Chính là Tiền Hâm.” Chu Lăng rất kiên nhẫn giải thích.

Người đàn ông đang cúi đầu cũng không dừng động tác trong tay, cũng không quan tâm tới cô.

Chu Lăng thờ ơ bĩu môi, kỳ thật trong lòng đã sớm có đáp án. Cửa hàng sửa xe này có một nhân viên như vậy, không biết ông chủ sao có thể yên tâm mà giao cho anh ta.

Tên thật, lý lịch, điện thoại, địa chỉ gia đình, và tất cả tài sản trên danh nghĩa của Tiền Gia Tô, cô đã có được tư liệu vô cùng cặn kẽ từ trong quán bar đêm qua, trước khi đến đây đã gọi điện thoại, vẫn khôngcó người nhận máy, cô dứt khoát trực tiếp tìm tới đây.

Thợ sửa xe không muốn nói chuyện với cô, Chu Lăng tự do đi dạo loanh quanh trong sân nhỏ chứa xe máy điện đến chật ních kia, nhìn ngó xung quanh.

Đừng nói, đã quen dùng xe bốn bánh, bỗng nhiên nhìn thấy hai chiếc xe nhỏ lại cảm thấy thật đáng yêu. Lần lượt xem qua mỗi chiếc – anh thợ sửa xe đang loay hoay với con xe màu vàng kia là đẹp mắt nhất.

Ánh mắt Chu Lăng tỉ mỉ đánh giá ở trên xe một lát, không nhịn được liền chuyển tới trên mặt người kia – anh thợ sửa xe thoạt nhìn giống như còn kiêm chức đào than, làn da rất đen, quần áo cũng là kiểu dáng kinh điển mà các khu chợ hay lưu hành, loại các cụ ông trong xóm yêu nhất.

đang mải ngắm nhìn thì có một tiết tấu ấm nhạc kích động đột nhiên vang lên --

Người chiến sĩ sẽ hi sinh khi Tổ Quốc cần máu mình

Cờ đỏ thắm sẽ tung bay trong ngày chiến thắng huy hoàng

Người chiến sĩ sẽ ra đi vào trận đánh với quân thù

Vì Tổ Quốc của chúng ta vì hạnh phúc của nhân dân

Người chiến sĩ của nhân dân mang hào khí của giống nòi

Triệu người sẽ luôn bên anh thành bão tố xóa hết quân thù

Người chiến sĩ thét xung phong, dù phải chết ngoan cường

Vì Tổ Quốc của chúng ta vì hạnh phúc của tương lai.

......Gu âm nhạc cũng không bình thường.

Tầm mắt Chu Lăng vô thức men theo âm thanh đi xuống, chỉ thấy người đàn ông lấy khăn mặt lau lau tay, duỗi chân ra – thật ra chân khá dài, cường tráng mạnh mẽ -- anh ta lấy ra một chiếc điện thoại di động màu đen, nhận máy:“Alô.”

Bên kia lập tức truyền đến một giọng nói gào to: “anh họ, bột da lạnh bán hết rồi anh vẫn ăn mỳ da lạnh* thì nói nhanh một chút, di động của em để quên ở nhà, lão Vương ở khu B chỉ cho em dùng mộtphút đồng hồ thôi đó!”

Giọng nói trong di động rất to, Chu Lăng đứng cách xa hai mét có thể nghe thấy rõ ràng.

“Tùy......”

Hướng Nghị mới nói một chữ, ánh mắt thoáng nhìn thấy một làn váy trắng đang tới gần, ngay sau đó giọng nói của người phụ nữ mềm mại vang lên trên đỉnh đầu: “Tiền Gia Tô sao? Cho tôi nói chuyện với cậu ta.”

Ngẩng đầu liền thấy người phụ nữ kia một tay chống đỡ trên đầu gối, khom người, cúi xuống ngay tại trước mắt anh không đến hai cm, chóp mũi vương vấn mùi thơm của phụ nữ như có như không.

Hướng Nghị nhìn cô, không nhúc nhích.

Dường như cô ấy không kiên nhẫn, trực tiếp đem mặt lại gần, chỉ cách hơn mười cm nói: “Hi, Tiền Tam Kim, tôi là Chu Lăng, cho cậu thời gian hai mươi phút để trở về, bằng không tôi sẽ phá tiệm.”

nói xong cô hài lòng đứng dậy, hướng về phía này mỉm cười: “Các người cứ tiếp tục.” Sau đó liền cúi đầu nghiên cứu chiếc xe máy điện trước mặt, ngón tay trắng tinh tế chấm một cái trên cái gương tròn vo.

Hướng Nghị còn chưa kịp nói thêm gì, điện thoại đã bị dập tắt không lưu tình.

...... Bé cưng này ngầu quá.

“Xe này bán thế nào?”

Chu Lăng yêu thích không buông tay vuốt chiếc xe nhỏ màu vàng như chiếc xe trẻ em này, càng xem càng thích. Nhiều năm về trước cô cũng từng đặc biệt muốn có một xe máy điện thay vì đi bộ, nhưng khi đó chưa có kiểu dáng đẹp như thế này, mà cô cũng không có đủ tiền.

Lại nói tiếp, cuộc đời của cô đã trải qua hai giai đoạn, từ không mua nổi xe máy điện, đến lái được xe thể thao, đoạn thời gian đó đúng là làm người ta đau xót.

Hướng Nghị cúp điện thoại xong, cũng không vội tiếp tục công việc trên tay, đứng dậy đi đến dưới hiên nhà. Thân thể người đàn ông cường tráng rắn chắc, khi đi qua còn để lại một chút mồ hôi, Chu Lăng có chút ghét bỏ giơ tay lên quạt quạt, nhích sang bên cạnh một bước.

anh lấy hộp thuốc lá từ trên cái bàn vuông làm bằng gỗ đã bị biến dạng, móc ra điếu thuốc cuối cùng kẹp vào giữa môi, tiện tay ném đi cái hộp rỗng vào thùng rác ở góc tường, một tay mở bật lửa châm thuốc.

Giải trừ cơn nghiện bằng cách hút một hơi, nói hai chữ: “không bán.”

Đó là bé cưng phiền phức của Tiền Gia Tô, trên mông xe còn khắc tên cậu.

Thợ sửa xe thời nay đều có cá tính như vậy sao? không sửa xe không bán xe, cửa hàng này mở ra để đùa nhau à?

Chu Lăng đánh mắt nhìn sang, chỉ thấy anh thợ sửa xe có cá tính này đang dùng tư thế lười nhác dựa vào cửa, hơi híp mắt lại còn phía sau là khói thuốc lượn lờ bốc lên. Lúc này cô mới phát giác ấn tượng đầu tiên của cô đã khá sai lầm, khí chất của người này, hoàn toàn chẳng hề giống quần áo mộc mạc tùy tiện của anh ta tí nào.

Ánh mắt dò xét của cô cũng không làm cho Hướng Nghị bị mất tự nhiên, ngậm thuốc thoải mái mặc cho cô ngắm, đồng thời cũng quan sát cô từ trên xuống dưới.

- - Tiền Hâm không khoác lác, quả thật rất đúng, diện mạo có tính chất đánh lừa, dáng người cũng cực kỳ đáng thưởng thức.

Nhìn nhau một lúc, Hướng Nghị đại khái cũng ý thức được thái độ của mình đi ngược lại với tiêu chí cơ bản: “Khách hàng là Thượng Đế”, kẹp điếu thuốc lại bổ sung một câu: “Chỉ có chiếc này là không bán.”

Chu Lăng bình thản ung dung quét một vòng, chỉ về phía chiếc xe đậu sau cánh cửa: “Cái kia thì sao?”

Hình dạng không khác lắm, cũng là màu vàng, có điều là màu vàng cát, nửa phần dưới thân xe có chút bẩn, rửa sạch sẽ chắc chắn cũng sẽ dễ thương.

Hướng Nghị chậm rãi nhả ra một làn khói: “Hai ngàn.”

Cứ tưởng rằng nhiều năm trôi qua như vậy, ‘vật giá leo thang’ thì giá của xe máy điện chắc là cũng sẽ‘nước lên thì thuyền lên’ theo chứ, không nghĩ tới giá vẫn như thế. Chu Lăng dứt khoát gật đầu, cầm ví tiền trên xe xuống, đếm xong một xấp tiền mặt.

“Này.” cô đem tiền đưa cho Hướng Nghị, nhìn thấy anh ta không thèm đếm lại tiện tay đặt ở trên cửa sổ, tốt bụng nhắc nhở anh: “anh tốt nhất vẫn nên đếm lại.”

Hướng Nghị liếc cô một cái, không lên tiếng.

anh ta không cần thì thôi, Chu Lăng nhún nhún mày, xoay người sang chỗ khác thử chiếc xe mới của mình.

Vật này xem như là phiên bản thăng cấp của xe đạp nhỉ, Chu Lăng rất tự tin vén làn váy ngồi lên. Cắm chìa khóa vào xe, nhưng khi vặn xong chìa khóa thử nâng chân, cảm thấy trọng tâm thân thể không ổn định lại có xu thế bị nghiêng, vội vàng bỏ xuống, không biết nên di chuyển tay lái như thế nào, mũi chân dùng sức đẩy về phía trước, nhưng cũng không dám nhấc chân lên.

Vừa thấy tư thế kia biết ngay là tay mơ rồi, cái chân cũng không biết thu lại. Hướng Nghị nhìn cô loay hoay ở đằng kia trong chốc lát, dập tắt khói thuốc đi qua, một tay nắm lấy phía sau xe, dễ dàng dẫn dắt cả cô và chiếc xe, chân vừa đạp vừa thu hồi chân chống, buông lỏng tay ra.

Sau đó xe máy điện cùng người trên xe lập tức nghiêng về một bên, Chu Lăng hoảng sợ hét lên:“Ôi chao, ôi chao, ôi chao, ôi chao --”

Hướng Nghị không nói được gì, đưa tay đỡ tay lái ổn định, tay kia đem người vớt trở về, sau đó nhìn vào giày cao gót có thể dùng làm hung khí trên bàn chân nhỏ của cô, bình tĩnh nói: “Chân chống đất, duỗi thẳng lưng ra.”

Tiền Gia Tô mua đồ ăn trở về thì trốn ở ngoài cửa nhìn lén, lúc Hướng Nghị ngẩng đầu quét mắt qua, cậu mới rụt cổ đi ra. Chu Lăng nhìn thấy cậu ta liền cong môi cười rộ lên, thân thiết kêu một tiếng: “Tam Kim.”

“...... Tại sao cô lại ở đây?” Tiền Gia Tô mang theo hai hộp mỳ da lạnh, vẻ mặt phức tạp.

“Tìm cậu chơi đùa chứ sao.” Chu Lăng cười híp mắt nhìn cậu, nụ cười thoạt nhìn đặc biệt ôn nhu động lòng người.

Đúng lúc này thân xe đột nhiên bị nâng lên, Chu Lăng bỗng dưng bị hù dọa, lại thét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng nắm chặt lấy tay lái. Hướng Nghị một lần nữa gạt chân chống, xoay người ngồi trên ghế xếp nhỏ của mình.

Chu Lăng quay đầu nhìn anh ta một cái, người này thật sự là......

cô ấy không nói tiếng nào đã tìm đến nhà của mình, Tiền Gia Tô làm sao cũng không ngờ tới, có điều ngẫm lại người ta đường đường là chủ tịch của một tập đoàn lớn, trong thành phố hơn một nghìn vạn người này tìm được cậu cũng dễ như trở bàn tay.

Cậu tạm thời không biết nên xử lý như thế nào, đành phải giơ mỳ da lạnh trong tay lên, nói: “......cômuốn ăn không?”

thật ra chỉ là lời nói khách sáo, dù sao thứ này có lẽ cũng không vào được mắt chủ tịch, không nghĩ tới Chu Lăng lại sảng khoái gật đầu, bộ dạng rất hứng thú: “Được nha.”

Hai người ngồi vào cái bàn dưới hiên nhà, Tiền Gia Tô dọn dẹp một đống đồ hỗn tạp bên trong, cái bàn trống trải hẳn đi, sau đó lấy khăn lau hai lần. Cậu đem hộp mỳ mở ra đưa tới trước mặt Chu Lăng, lại đưa cho cô một đôi đũa duy nhất. Lớn như vậy, vẫn là lần đầu tiên hầu hạ người khác ăn cơm đấy.

Chu Lăng tiếp nhận chiếc đũa, lễ phép nói cám ơn, nhưng khi nhìn thấy số ớt đỏ lấp loáng bên trong, khẽ nhăn mày lại. Gắp một miếng thật nhỏ ăn thử, lập tức lắc đầu buông đũa xuống, “Quá cay.”

“không ăn sao?” Tiền Gia Tô có chút luống cuống gãi gãi đầu, mình không thể ăn để cô ấy ngồi nhìn được, cũng không thể ngồi mà không ăn, cậu không biết nên làm như thế nào.“...... cô tìm tôi có chuyện gì à?”

Chu Lăng thè thè đầu lưỡi bị cay xè, nói: “đi thôi, tôi mời cậu ăn cơm.”

Tiền Gia Tô theo bản năng nhìn về phía anh họ nhà mình, người kia ngồi trên chiếc ghế xếp nhỏ cúi đầu chậm rãi ăn hộp mỳ, đầu cũng không ngẩng lên, giống như cái gì cũng chưa nghe thấy. Nội tâm giãy dụa trong chốc lát, cậu đứng lên: “Được rồi đi thôi.”

Tiền Gia Tô trở về phòng lấy điện thoại di động, Chu Lăng đứng dưới hiên nhà cũ nát, ánh mắt không tự chủ được hạ xuống trừ cô ra chỉ có duy nhất một người sống bên mình.

- - Tiền Tam Kim gọi anh là anh họ, anh em bà con nhưng tính cách hai người khác nhau rất nhiều, mộtngười bề ngoài lưu manh hung dữ, nhưng tâm tư thâm trầm, vừa nhìn biết ngay là người đã đắm mình trong xã hội nhiều năm, một người lại giống như cậu ấm được nuôi lớn như bé cưng trắng trẻo ngốc nghếch.

đang nghĩ ngợi thì bé cưng trắng trẻo ngốc nghếch đi ra khi nhìn thấy một xấp tiền mặt trên cửa sổ, lập tức kinh ngạc một tiếng, sau đó lén lút quay đầu nhìn trộm ông anh họ nhà mình, thừa dịp anh ấy không chú ý lần mò rút ra hai tờ cho vào túi mình.

Chu Lăng cười không ngừng.

Tiền Gia Tô có tật giật mình chồm ra phía trước ra vẻ bình tĩnh báo cáo: “anh họ, em đi ra ngoài mộtchuyến.”

Hướng Nghị “Ừ” một tiếng tỏ vẻ mình biết rồi.

“anh nói một tiếng với bà ngoại, buổi tối em không về ăn cơm đâu.”

Chu Lăng đi phía sau theo Tiền Gia Tô ra ngoài, lúc đi qua trước mặt Hướng Nghị thì dừng lại một chút, mỉm cười nói: “Quấy rầy, anh họ.”

anh họ?

Hướng Nghị đưa mắt nhìn cô, lông mày nhếch lên và ánh mắt bên dưới rõ ràng mang theo hai phần giễu cợt.

“Cái kia tạm thời cứ để ở chỗ này của anh, khi nào về tôi cho người khác tới lấy.” Chu Lăng chỉ vào chiếc xe nhỏ màu vàng cát, ánh mắt cong cong, nụ cười vô cùng động lòng người “Làm phiền giúp tôi rửa sạch một chút, cảm ơn.”

Xe thể thao màu đỏ nổ máy đùng đoàng rời đi, ngôi nhà cũ nát khôi phục sự yên tĩnh, trước cửa dâng lên một mảnh bụi lại thật lâu không giảm xuống. Hướng Nghị nhìn hai lần, cúi đầu, mỳ da lạnh bán cũng đầy đủ đồ ăn kèm như tương vừng cùng dưa chuột muối, hơi thiếu ớt lại nhiều dấm chua, là khẩu vị ưa thích của anh, nhưng đột nhiên lại ăn không ngon.

Ừm, đại khái là vì thằng em họ có mỹ nữ mời đi ăn tiệc lớn còn anh họ chỉ có thể ăn một hộp mỳ da lạnh năm đồng đó mà.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: [ Thời gian phỏng vấn bên ngoài truyện ]

Hướng Nghị: Đất diễn của nam phụ nhiều hơn hẳn so với nam chính là thế quái nào hả?

Tam Kim: Tự em cảm nhận thấy mình mới là nam chính! n[*≧▽≦*]n

Hướng Nghị:[ vung nắm đấm ]

Tam Kim:[ mặt mũi bầm dập ] Xin hỏi làm nam chính muốn được làm gì ạ?

Hướng Nghị: Có thể đánh nam phụ

Tam Kim: QAQ

*Mỳ da lạnh (擀面皮):

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.