Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ

Chương 862: Chương 862: Đây là chiến lợi phẩm của tôi (2)






Đáng tiếc hôm nay đối thủ của Lý Dương lại là Kimura, Lý Dương liếc nhìn Kimura, lại cười to và nói:

- Nói thật, về bức tranh này tôi còn phải cảm tạ Shan-ben tiên sinh, không phải là anh ấy, tôi cũng không thể có được bức tranh này, lại càng không thể phát hiện điều bí mật này, để cho “ Bách điểu triều phượng đồ” nổi tiếng của Đường Bá Hổ tái hiện nhân gian, Kimura tiên sinh, anh nói xem, có đúng như vậy hay không?

Độc, thật rất thâm độc.

Nghe những lời của Lý Dương, cơ hồ tất cả mọi người đều có suy nghĩ như vậy, đây là Lý Dương đang xát muối trên vết thương của người ta đây mà.

Nhưng hành động của Lý Dương, ngoài những người Nhật Bản thấy không ưa thì không ai ghét, lần này thay vì nói là lần đánh cuộc, còn không bằng nói là một cuộc chiến tranh, Lý Dương vẫn duy trì tỉnh táo, còn có thể tìm cơ hội đả kích đối phương.

Người khác thì không nói, nhưng lúc này Shan-ben-tai-lang có chút không bình thường.

Hắn hít thở dồn dập, ánh mắt cũng đỏ ngầu, Hải Đông bọn họ cũng lạnh lùng nhìn hắn, chỉ cần hắn có bất kỳ hành động gì thì sẽ bắt hắn lại, hắn muốn tiền đến gần Lý Dương càng không thể nào .

- Lý tiên sinh, quả nhiên rất may mắn!

Kimura nhàn nhạt nói, liếc nhìn Lý Dương, lại nói:

- Nhưng may mắn vĩnh viễn sẽ không ở một người, nói không chừng hôm nay người có may mắn này sẽ là tôi!

Kimura phản kích.

Nụ cười trên khóe miệng Lý Dương càng đậm, trong lòng Kimura có để tâm, hắn phản kích chứng minh những thứ này còn ảnh hưởng đến hắn, bất kể có cần thiết hay không, đối với Lý Dương mà nói, cũng không có gì xấu.

Lý Dương cười lớn một tiếng, tiếp tục nói:

- Kimura tiên sinh, con người của tôi rất mê tín, tôi tin may mắn vĩnh viễn sẽ không rời tôi đi, anh muốn lấy may mắn từ tôi đi cũng không dễ dàng đâu, nói không chừng , mười hai món bảo bối kia cũng sẽ giống như mấy bức tranh, đến lúc đó Kimura tiên sinh, đừng quá đau lòng nhé!

Miệng lưỡi giết người!

Còn chưa bắt đầu cá cược, chiến tranh cũng đã vang dội, nhìn vẻ cứng cỏi của Lý Dương, lo lắng của Hoàng lão bọn họ có chút nhẹ đi, Lý Dương đã không quên đả kích đối phương, chứng minh Lý Dương vẫn còn tỉnh táo tuyệt đối, đối với bọn họ mà nói, đây là tin tức tốt.

- Điều này cũng không cần nói nhiều, Lý tiên sinh, đồ tôi đã thấy, Thiên Tùng Vân kiếm có thể lấy ra một chút hay không?

Kimura khẽ mỉm cười, cố đè ép lửa giận trong lòng, lúc này vẻ mặt hắn thoạt nhìn rất bình tĩnh, thật ra thì thâm tâm cũng không yên tĩnh, ít nhất mục đích của Lý Dương cũng đạt được một phần .

- Không thành vấn đề!

Lý Dương cười gật đầu, Lưu Cương đi tới, trên tay hắn không biết lúc nào đã có thêm một cái rương, khi Lưu Cương lấy cái cái rương này ra, liền thu hút sự chú ý của Kimura và Thanh Mộc Vị Ương.

Thanh Mộc Vị Ương vừa nhìn liền nhận ra, đây chính là Thiên Tùng Vân kiếm mà Lý Dương triển lãm trong ngày thứ nhất của hoạt động, điều này làm cho trái tim của hắn không ngừng đập nhanh, toàn bộ sự chú ý cũng tập trung vào cái cái rương này.

- Lý tiên sinh, tôi nhớ cậu nói qua, có bảo bối, lúc nào cũng có thể tìm cậu đánh cược, có phải như vậy hay không?

Shan-ben-tai-lang đột nhiên hét to một tiếng, tất cả người trong gian phòng cũng sửng sốt một chút, tất cả đều nhìn về phía hắn.

Lúc này ánh mắt Shan-ben-tai-lang vẫn đỏ như cũ, nhưng chưa đánh mất lý trí, không ngừng nhìn Lý Dương và bức tranh hai mặt, lúc hắn nói, tựa hồ vẫn đang nghiến răng.

- Đúng, tôi đã nói như vậy, nhưng thời gian tôi ở Toronto không lâu!

Lý Dương gật đầu một cái, ban đầu lúc rời đi Lý Dương đã nói với Shan-ben-tai-lang, có bảo bối còn có thể tìm hắn, lúc ấy có vẻ như một câu châm chọc, nhưng cũng là câu nói thật.

Trong tay người Nhật Bản co không ít bảo bối lấy đi từ Trung Quốc, ngoài những thứ ở viện bảo tàng, những bảo bối trong dân gian còn nhiều hơn, bọn họ nguyện ý cầm tới đưa cho mình, Lý Dương tự nhiên sẽ không cự tuyệt .

Lần này Lý Dương tự tin tuyệt đối, hắn có thể thắng Shan-ben-tai-lang một lần, sau này có thể vẫn thắng hắn .

- Được!

Shan-ben-tai-lang hít sâu một cái, rồi khom lưng trước Kimura, nói:

- Kimura, thật ngượng ngùng, tôi phải đi trước, chúc ngài hôm nay đắc thắng!

Nói xong, Shan-ben-tai-lang liếc nhìn Lý Dương, sãi bước đi ra ngoài, tim của hắn đã rối loạn từ lâu, lúc này ở lại chỗ này cũng không trợ giúp được gì.

Cho nên, việc hắn bỏ đi, cả Thanh Mộc Vị Ương và Kimura cũng không có phản ứng nào.

Lâm Lang phái người đi tiễn Shan-ben-tai-lang, lúc này Thanh Mộc Vị Ương và Kimura đã không thèm để ý đến hắn, mắt của hai người cũng trợn to không ít, nhìn thanh trường kiếm xuất hiện trước mặt này.

Lưu Cương đem Thiên Tùng Vân kiếm từ trong rương ra , hơn nữa còn rút kiếm ra khỏi vỏ.

Ở khoảng cách gần, nhìn Thiên Tùng Vân kiếm rõ ràng hơn, thân kiếm vẫn luôn bao phủ ở một tầng sương trắng, kiếm này huyền ảo giống như là tiên cảnh vậy.

- Thần kiếm, là thần kiếm thật!

Kimura hơi lộ vẻ kích động, Thanh Mộc Vị Ương gật đầu thật mạnh, đây là lần thứ hai hắn thấy Thiên Tùng Vân kiếm, nhưng vẫn không khống chế được tâm trạng của mình .

Lúc này những người bên ngoài cũng ngó đầu nhìn vào bên trong, Lâm Bá Vũ và Lâm Uyển Doanh còn muốn cầm cái ghế tới, đứng lên trên, thấy Thần kiếm không ngừng tản ra đám sương mù, miệng hai người cũng há rộng ra .

Bảo bối thần kỳ như vậy, còn là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy .

Vừa rồi những bảo bối kia đã rất tốt, nhưng sau khi nhìn thấy thanh thần kiếm này bọn họ mới phát hiện, những thứ đó cũng là tầm thường, chỉ có thanh kiếm này mới có thể xưng được là thần khí, này rõ ràng chính là một thanh kiếm tiên.

Lý Dương vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, điểm thần kỳ nhất của thanh kiếm nầy chính là tầng sương tồn tại vĩnh viễn kia.

Tính sắc bén của thanh kiếm này chỉ có thể coi là bình thường, thậm chí có thể không sánh bằng đao Muramasa, nghiêm khắc mà nói, thanh kiếm này quan trọng nhất chính là bởi ý nghĩa tượng trưng, nó là một trong ba thần khí cuả Thiên hoàng Nhật Bản, cũng là vũ khí duy nhất trong tam đại thần khí.

- Kimura tiên sinh, đồ anh đã nhìn thấy, có thể bắt đầu chưa?

Lý Dương cười khoát tay một cái, Lưu Cương cầm kiếm dựng thẳng lên, đặt ở một bên, cũng không thu lại, nguời có tên Tam Tỉnh Thái, hừng hực nhìn vào thần kiếm.

Ở chỗ khác, Chu Văn đã thay xong y phục, ra hiệu cho Lý Dương, ý bảo hắn đã chuẩn bị xong .

Lúc này, nhịp tim cũng không ngừng tăng nhanh ở, hắn là một người cố gắng hiếu học, tiến bộ cũng mau lẹ, học về cá cược nửa năm liền trở thành người phát bài, đây chính là minh chứng tốt nhất .

Nhưng dù sao, hắn cũng chưa từng chủ trì vụ cá cược quá lớn như vậy, bình thường cá cựơc lên đến mấy ngàn mấy vạn cũng đã không nhiều, mười mấy vạn trở lên thậm chí còn trên trăm vạn, bọn họ chưa từng được cho tham dự qua.

Cũng có thể nói, đây là một lần hắn chủ trì vụ cá cược cao nhất.

Vô luận là địa điểm, hay là giá trị đồ vật cá cược, cũng là Chu Văn chưa bao giờ thấy qua, tổng thể giá trị những bảo bối này tính toán ra, đủ để xếp vào mười vụ cá cược nổi tiếng thế giới.

Đây đối với Chu Văn mà nói cũng là một kiêu hãnh.

Nào sợ sau này hắn cũng không làm ở sòng bạc nữa, có thể đích thân tham gia vụ cá cược lớn như thế này, đã làm cho hắn vô cùng hài lòng, càng thêm cảm kích trước Lý Dương.

Đứng ở trước bàn, trên mặt Chu Văn lộ ra nụ cười, đưa tay ra mời Lý Dương và Kimura.

Hai người ngồi hai bên bàn, Chu Văn lại hỏi thăm một chút, chủ yếu hỏi thăm hai người chuẩn bị xong hay chưa.

Nếu là chuẩn bị xong, có thể chính thức bắt đầu.

Bên cạnh, những trợ thủ khác cũng cầm thẻ đánh bài tới, bày cả đống trước mặt hai người.

Thẻ đánh bài đặt ở trước mặt mỗi người chính là những thẻ đánh bài tương đương một trăm triệu, có ba loại màu sắc hồng - vàng - lam, theo thứ tự trị giá là năm mươi vạn, mười vạn và năm vạn, người nào thua sạch thẻ bài trước, chính là người thua trong trận đấu ngày hôm nay, bảo bối của người đó đương nhiên phải thuộc về với đối thủ .

Những thẻ bài này chỉ có tính tượng trưng, cũng không có giá trị thực.

Đây không phải là trận đấu chính quy, cũng không phải là ở sìng bạc, cho nên trận đấu này cũng không hạn chế thời gian, mỗi lần hạ ít nhất năm vạn, thua sạch mới thôi.

Không có quy tắc gì đặc biệt, Chu Văn nói đơn giản mấy câu, ván bài sẽ bắt đầu.

Ngồi thẳng người, khóe miệng Lý Dương lại nở ra một nụ cười thản nhiên, đây là nụ cười của người nắm chắc phần thắng, cũng là nụ cười cực kỳ tự tin .

Phía đối diện Lý Dương, Kimura rốt cục cảm nhận được cảm giác mà Shan-ben-tai-lang từng cảm thụ, đối với nụ cười này của Lý Dương, hắn cũng rất không thoải mái, nhìn là rất tức giận .

Cười đi, cố mà cười, đến lúc ta lấy bảo bối của ngươi đi, xem ngươi còn cười được không.

Trong lòng Kimura thầm suy nghĩ, lại quay lạnh lùng nói với Chu Văn:

- Tôi đã xong!

- Tôi cũng không có vấn đề!

Lý Dương nhẹ giọng nói, khóe miệng vẫn vui vẻ như cũ.

Chu Văn gật đầu một cái, lấy ra một bộ bài mới tinh, sau khi lấy ra và kiểm tra xong, lúc đó bắt đầu xáo bài, bộ bài này có hoa văn phía sau giống với một trong hai loại lá bài mà Kimura giấu giếm trên người.

Điều này làm cho Kimura thấy trong lòng yên tâm rất nhiều, lại đưa ánh mắt không tự nhiên nhìn máy quay bốn chung quanh.

Lâm Lang đáng chết, lắp nhiều máy quay như vậy, lát nữa tráo bài phải cẩn thận một chút mới được, chỉ cần không bị bắt được tại chỗ, hắn liền có thể nắm chặc phần thắng, cho dù chuyện này có bị người ta phát hiện sau đó, cũng không vấn đề. Hắn đã đưa ra quyết định, có được thần kiếm về tay, lập tức mang theo thần kiếm đến sân bay, bao một chiếc máy bay bay thẳng về, hắn cũng đã nói qua với phía sân bay.

Mang thanh thần kiếm đi khỏi Canada, chông dù có bị Lâm Lang phát hiện hắn giở trò, cũng không thể làm gì đối với hắn.

Bộ bài rất nhanh được kiểm xong, Chu Văn hỏi Lý Dương có muốn kiểm tra lại hay không, Lý Dương lắc đầu, tỏ vẻ không cần thiết, Kimura nhìn một chút máy chia bài, do dự chút nhưng cũng không kiểm lại bài.

Quy định lần này vô cùng chánh quy, Chu Văn phát bài, nhưng bài còn phải đặt vào máy phát bài đếao lại một lần, như vậy người phát bài cũng không khống chế được thứ tự các lá bài, càng không thể làm trò qua mắt.

Đây chính là ván cá cược lớn của thế kỷ, Lâm Lang cũng tính toán tất cả tình huống bên trong, cần phải bảo đảm công bình .

Trong tình huống này, Kimura kiểm lại bài đã không có ý nghĩa nữa.

Máy tráo bài nhả ra hai lá bài, Chu Văn thuần thục phát cho mỗi người một lá, sau đó lại phát thêm một lá, lúc này hắn đã hoàn toàn nhập vai, giống như hắn đang phát bài ở một sòng bạc vậy.

Chu Văn và Lý Dương đều có một ưu điểm, làm chuyện gì cũng vô cùng nghiêm túc, không để sơ suất.

Vương Giai Giai, Lý Xán bọn họ cũng ngồi ở hai bên, cái ghế của bọn họ hơi cao một chút, cũng có thể thấy rõ ràng hết thảy trên bàn, Lưu Cương đứng ở sau lưng Lý Dương, cách khoảng 2m, sau lưng Kimura cũng có 1 người trẻ tuổi, người này là hộ vệ của hắn


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.