Sau Khi Mang Thai Con Của Giáo Thảo Lớp Bên Cạnh

Chương 16: Chương 16: Chương 15




"Thuyền lớn" cuối cùng vẫn đi làm thêm.

"Cảng" về đến nhà, buổi tối cậu lăn qua lộn lại ngủ không được, cầm lấy di động lên diễn đàn giao lưu Omega, mở ra một bài viết có tiêu đề là “Nói một chút về thói quen xấu của Alpha nhà bạn đi.”, cậu nhịn không được cũng bình luận một câu:

“Lúc nào cũng xoa đầu tôi.”.

Ví dụ như vừa rồi, Trình Phi Trì đầu tiên là sửng sốt, sau đó khẽ cười một tiếng, giơ tay xoa tóc của cậu, xoa đến nỗi cậu mặt đỏ tim đập, miệng khô lưỡi khô.

Hiện tại ngẫm lại, buổi tối ở bên ngoài nói mấy lời đó thật có chút xấu hổ.

Diệp Khâm lại trở mình, sờ sờ bụng nhỏ tròn vo, nghĩ thầm "thuyền" này cũng thật hư, chỉ ghé qua để lại đồ rồi liền đi, chỉ nói tối sẽ quay về thăm mình.

Nằm không ngủ được cậu dứt khoát xuống giường đi qua đi lại. Ở bên cửa sổ đứng một lát, bên ngoài đêm khuya tĩnh lặng, "thuyền" lớn còn chưa có tan tầm.

Ma xui quỷ khiến, Diệp Khâm muốn đi đón anh.

Cậu rón ra rón rén đi xuống lâu, đi đến phòng bếp mở tủ lạnh lấy ra một chén canh gà rồi hâm nóng lại. Diệp Khâm lấy ra đôi giày chuyên dụng khi mang thai mà cậu vẫn chưa mang lần nào, xách theo hộp giữ nhiệt đi ra ngoài.

Cậu biết Trình Phi Trì làm thêm ở đâu. Diệp Khâm bắt taxi đến nơi, nghĩ Trình Phi Trì cũng sắp tan ca, cậu quyết định đứng chờ ở đầu hẻm chứ không đi vào.

Gió đêm thổi tới lạnh người, Diệp Khâm rụt cổ, đi qua đi lại hai vòng. Lúc nhìn vào con hẻm, cậu đã sợ tối mà ở bên trong đến một cái đèn đường cũng không có.

Xung quanh không có người, cậu đột nhiên có chút sợ hãi.

Mấy ngày hôm trước ở trên mạng có tin tức “Omega trẻ tuổi đêm khuya một mình ra ngoài không biết bị tên Alpha nào cắn tuyến thể đánh dấu hiệu”. Diệp Khâm nghĩ đến đầu tiên là rùng mình, sau đó giơ tay chạm vào cái cổ bóng loáng của mình.

Bên dưới lớp da mỏng cất giấu phần dễ bị tổn thương nhất của Omega, cũng là nơi trân quý nhất.

Chẳng lẽ Trình Phi Trì... Một chút cũng không muốn cắn sao?

Diệp Khâm cũng không biết nên vui vì hành động chính nhân quân tử của Trình Phi Trì, hay là buồn vì mị lực của mình không đủ quyến rũ anh ấy.

Lần trước kiểm tra thai kỳ, bác sĩ nói cậu còn chưa bị đánh dấu. Còn nói riêng cho bọn họ các thông tin cần biết. Chẳng hạn như bây giờ bọn họ đã có thể sinh hoạt vợ chồng, ví dụ như trong thời gian mang thai tuyến thể vẫn sẽ phóng thích tin tức tố đặc trưng của Omega như cũ, lại ví dụ như dấu hiệu tạm thời không chỉ sẽ có ảnh hưởng tốt cho thân thể, mà tin tức tố của Alpha ba ba còn giúp thai nhi phát triển nữa.

Cho nên Trình Phi Trì tại sao lại không cắn? Không phải mọi người vẫn nói đánh dấu chiếm hữu Omega là bản chất từ trong xương tủy của Alpha sao.

Chẳng lẽ bởi vì tin tức tố của cậu không dễ ngửi?

Diệp Khâm khịt khịt cái mũi dùng sức ngửi, là hương sữa ngọt ngào, tuy rằng có đau răng thì cũng không đến mức không xuống miệng được mà.

Là một Omega, về lực hấp dẫn của mình với Alpha Diệp Khâm từ trước đến nay không có gì tự tin. Trên diễn đàn, các tiểu Omega ai cũng mềm như bông, nói chuyện thì dễ thương. Cậu xem Nhật ký thời gian mang thai của họ còn thấy mỗi ngày họ đều đổi thực đơn, nấu món ngon cho Alpha nhà mình ăn.

Mà cậu thì sao, không ôn nhu cũng không săn sóc, cũng không nấu cơm còn kén ăn muốn chết. Trách không được trước kia không có Alpha nào theo đuổi cậu. Ngày hôm qua cậu nhận được bức thư tình kia còn cảm thấy kỳ quái, thiếu chút nữa là khiến Trình Phi Trì giận rồi.

... Đúng rồi, tại sao Trình Phi Trì lại tức giận?

Suy nghĩ vượt khỏi tầm kiểm soát, Diệp Khâm nghĩ tới nghĩ lui mà không ra chút manh mối nào thì đã nghe thấy có người gọi cậu.

“Diệp Khâm?” Trình Phi Trì đi ra đến đầu hẻm, thấy cậu thì bước nhanh tới, “Sao em lại tới đây?”

Diệp Khâm nhấc hộp giữ nhiệt trên tay lên: “Đưa canh... Mẹ em làm.”

Trình Phi Trì có chút nghi ngờ nhưng cũng không gặng hỏi cậu, nhận lấy hộp giữ nhiệt để vào rổ xe, vỗ vỗ yên sau nói: “Đi thôi.”

Diệp Khâm cọ tới cọ lui ngồi lên yên xe: “Cái kia... Ngày mai là thứ bảy.”

“Ừ.” Trình Phi Trì một chân đạp lên trên bàn đạp, “Ngày mai buổi sáng anh được nghỉ, em muốn đi chỗ nào chơi?”

Diệp Khâm thấy anh không hiểu được ý mình, vừa xấu hổ lại vừa gấp, nói luôn không vòng vo nữa:

“Đêm nay em không muốn về nhà.”

Trình Phi Trì quay đầu: “Vậy mình đi đâu?”

Diệp Khâm ở trong lòng mắng đồ đầu gỗ, cắn môi dưới: “Anh, anh, anh nói đi?”

Hai người tìm một khách sạn gần đó.

Lúc đầu tính đến nhà Trình Phi Trì, Diệp Khâm sợ quấy rầy Trình Hân nghỉ ngơi, còn Trình Phi Trì thì sợ phòng mình quá nhỏ, Diệp Khâm sẽ ngủ không thoải mái. Hai người tính toán, cuối cùng quyết định đi thuê phòng.

Khách sạn là do Diệp Khâm chọn, là một chuỗi khách sạn bình dân, nằm trong phạm vi Trình Phi Trì chi trả được.

Trên diễn đàn nói Alpha ai cũng đều sĩ diện, ở bên ngoài đều thích dành trả tiền. Diệp Khâm cảm thấy hành động này của mình thật quá hiểu chuyện, quả thực là một Omega thời đại mới mẫu mực!

Bởi vì từ nhỏ gia đình đã có điều kiện tốt, đây là lần đầu tiên Diệp Khâm ở loại khách sạn bình dân như thế này. Cậu nhìn Trình Phi Trì lấy ấm đun nước đi rửa, vội nói: “Đừng rửa, em thấy không sao mà.”

Trình Phi Trì cuối cùng vẫn đi ra ngoài mua nước rửa chén về.

Đến khi được uống nước ấm đã là nửa giờ sau, Trình Phi Trì pha nước sôi với nước khoáng đến độ ấm vừa đủ mới đưa cho Diệp Khâm, nhìn cái miệng nhỏ của cậu uống từng hớp, nói:

“Xin lỗi. Về sau sẽ không để em ở khách sạn như vậy nữa.”

Có thể là nhiệt độ nước quá cao, mặt Diệp Khâm hơi nóng: “Nơi này khá tốt mà, ít nhất còn lớn hơn phòng anh.”

Nói xong tự giác phát hiện mình lỡ lời, cậu vội giơ tay che miệng. Trình Phi Trì lại cười, xoa tóc cậu: “Về sau sẽ cho em ở trong một ngôi nhà lớn.”

Lúc tắm rửa Diệp Khâm vẫn luôn suy nghĩ “Ngôi nhà lớn” là lớn như thế nào.

Kỳ thật cậu không phải đặc biệt thích ở mấy cái nhà lớn, những nơi trống trải luôn làm cậu không có cảm giác an toàn.

Diệp Khâm nghĩ phải tìm một cơ hội để nói với Trình Phi Trì không cần tìm nhà quá lớn, cái loại như chung cư là được rồi, nhỏ nhỏ mới ấm áp.

Lúc từ vòi sen bước ra, nhìn vào mình trong gương đang bốc ra hơi nước, Diệp Khâm đột nhiên nghĩ đến canh gà trong hộp giữ nhiệt còn chưa có uống.

Cậu quấn khăn tắm vội vã chạy ra, mở nắp ra mới nhớ mình không mang muỗng, Diệp Khâm cầm hộp canh gà nhấp thử một miếng rồi đưa đến trước mặt Trình Phi Trì: “Hay là uống trực tiếp bằng miệng?”

Trình Phi Trì sững sờ một lúc, nhìn đôi môi mềm mại ướt át của cậu, nhanh chóng dời mắt: “Em uống đi, anh đi tắm.”

Diệp Khâm không biết anh thẹn thùng cái gì. Chờ đến lúc anh đi vào trong phòng tắm, cậu nhàm chán mà xem TV một lát. Cậu cảm thấy eo hơi đau, muốn nằm xuống lại nhìn cái giường dưới mông mình, trong đầu bắt đầu sinh ra một ý tưởng.

Căn phòng bọn họ thuê là một phòng tiêu chuẩn, có hai giường một mét hai cách nhau bởi một cái tủ đầu giường. Diệp Khâm di chuyển cái tủ ra rồi đẩy mạnh giường vào.

Chờ đến khi Trình Phi Trì lau tóc từ phòng vệ sinh đi ra, hai cái giường đã biến thành một cái, ở giữa bị khăn trải giường che kín như thể ban đầu đây vốn là một cái giường.

Diệp Khâm vẻ mặt bình thường như không có gì ngồi ở giữa giường lớn: “Tắm xong rồi à.”

Trình Phi Trì muốn nói gì đó, lúc đến bên miệng thì sửa lại: “Ừ.”

Canh gà vẫn là đưa cho Trình Phi Trì uống, Diệp Khâm đem canh thật cẩn thận rót vào ly, nhìn Trình Phi Trì uống hết. Cậu ngồi quỳ ở trên giường, đôi mắt sáng lấp lánh: “Uống ngon không?”

Giống như một chú chó con vẫy vẫy cái đuôi đợi người khen. Trình Phi Trì cố nén xúc động muốn sờ đầu cậu:

“Uống ngon lắm."

Diệp Khâm cũng không biết mình trong nháy mắt đã từ con mèo nhỏ biến thành chó con, vui vẻ mà quay người trở lại đầu giường, đem hai cái gối đầu để song song cạnh nhau.

Sau đó liền nằm xuống, đem chăn kéo đến cổ, Diệp Khâm vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Vậy chúng ta ngủ đi.”

Trình Phi Trì trầm mặc một lát, đứng dậy đi đến phía bên kia giường, tắt đèn rồi nằm xuống. Mới vừa điều chỉnh xong tư thế nằm, cánh tay đã bị Diệp Khâm kéo kéo: “Nằm xa như vậy làm gì, xích lại đây đi.”

Trình Phi Trì liền dịch về phía cậu mười cm.

Diệp Khâm lại dùng thủ đoạn dẫn dắt anh: “Thêm chút nữa đi.”

Trình Phi Trì lại dịch mười cm.

Mắt thấy còn cả một khoảng cách lớn nữa, Diệp Khâm nóng nảy, dứt khoát tự mình di chuyển, vặn eo dịch mông dán lên người Trình Phi Trì:

“Quên đi. Vẫn là để em tự lại... A!”

Ngay khi hai vai sát vào nhau, Trình Phi Trì đột nhiên xoay người lên, đôi tay đè ở hai bên người Diệp Khâm, dùng tư thế không thể kháng cự nhìn xuống cậu:

“Em biết mình đang làm gì sao?”

Diệp Khâm mông lung: “Làm... Làm cái gì?”

“Chờ anh tan ca, cùng anh ở bên ngoài thuê phòng, lúc anh tắm thì đi vào đưa khăn, còn lấy canh ra sẵn cho anh uống... ” Trình Phi Trì liệt kê tội trạng mà tối nay cậu làm, ánh mắt đen tối không rõ ràng.

“Em có biết một Omega mà làm như vậy, ở trong mắt một Alpha có ý gì không?”

Trình Phi Trì rất ít khi một lần mà nói nhiều như vậy, Diệp Khâm chớp mắt, ánh mắt mê man trở nên rõ ràng:

“Biết, đương nhiên biết.”

Kỳ thật trước ngày hôm qua cậu vẫn còn mơ mơ màng màng. Nhưng giống như mẹ cậu nói, bước đầu tiên trưởng thành của Omega là trong lòng xuất hiện một Alpha, làm Omega cam tâm tình nguyện dâng lên hết thảy cho Alpha đó.

Dù người ấy có xuất hiện một cách đột ngột, dù người ấy có thành thục và ôn nhu đi chăng nữa, khi anh bước vào trái tim của Omega, sẽ vĩnh viễn mang đến sự xâm lược che trời lấp đất cùng dục vọng chiếm hữu như điên cuồng.

Trời biết lúc cậu thấy nhiều Omega thích anh ấy như vậy, trong lòng Diệp Khâm có bao nhiêu bực bội, chỉ muốn bùng nổ.

Hiện giờ Alpha đó đang ở trước mắt, Diệp Khâm đột nhiên thông suốt, những buồn bực không thể hiểu được, cả cái tình tình hay thay đổi thất thường kia, tất cả đều đã tìm ra được nguyên nhân rồi.

Cậu ngẩng cổ, hôn lên môi Trình Phi Trì một cái: “Anh cũng muốn em làm như vậy, có phải không?”

Lúc này đến phiên Trình Phi Trì lâm vào mê man. Anh nhấp đôi môi nóng rẫy của mình, không nói lời nào. Trình Phi Trì không muốn thừa nhận lực khống chế mà mình vẫn luôn tự hào ở trước mặt Diệp Khâm giờ lại giống như thùng rỗng kêu to. Chỉ nghe được một câu nói ái muội của cậu mà tim đã thấy xao động không thôi rồi.

Nhưng anh đã từng một lần làm chuyện đê tiện như thế, anh đã thề trước khi Diệp Khâm cam tâm tình nguyện thì sẽ tuyệt đối không làm bất cứ hành động nào cưỡng bách cậu.

Anh tuyệt vọng áp chế bản chất muốn chiếm lấy của Alpha, nhưng tiểu gia hỏa này lại không biết mình đã vô tình trêu chọc người ta, cũng không biết lực sát thương của bản thân cậu lớn như thế nào.

Ngửi thấy hương thơm ấm áp ngọt ngào tỏa ra trên người Omega sau khi tắm, Trình Phi Trì cắn chặt khớp hàm, lý trí còn sót lại giờ đã lên đến đỉnh điểm, chỉ cần một mồi lửa thì sẽ lập tức bùng nổ.

“Trước khi trở thành ba của bảo bảo...”

Diệp Khâm chưa ý thức được nguy hiểm tới gần, thẹn thùng rũ xuống hàng mi.

“Anh làm bạn trai em trước có được không?”

- ------------------------

Có phải sắp có cảnh ấy ấy không nè???

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.