Tần Tranh thích Trì Ý? Cũng không hẳn, dù sao lúc bắt đầu, hắn còn nhìn cô bé này không hợp mắt.

Khi đó bọn họ gặp qua mấy lần, bạn cùng phòng hò nhau đi ăn, Tưởng Nhất Minh đương nhiên phải mang cô tới ra mắt. Ấn tượng đầu tiên của Tần Tranh với Trì Ý không tính là tốt, đẹp thì đúng là đẹp, chỉ là vừa lạnh lùng vừa cao ngạo.

Tần Tranh cảm thấy, con gái ấy mà, nhất là những cô gái xinh đẹp kiểu này, bị nhiều người tâng bốc đến không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc, lạnh một chút, kiêu một chút cũng cho qua, nhưng mà kiêu đến độ này, có chút ra vẻ.

Đúng, lúc đó hắn chỉ cảm thấy cô bé này rất thích giả bộ, cái kiểu coi trời bằng vung trên mặt lại giả vờ vân đạm phong kinh, dáng vẻ tiên nữ khinh mạn không dính khói bụi trần gian. A, lời này là mấy người kia trong ký túc xá của hắn đánh giá. Tần Tranh nghe xong khóe miệng chỉ cười nhạt, không hùa theo cũng không phản bác.

Sau đó, cũng không biết là Tưởng Nhất Minh không muốn mang vị “tiên nữ” này đi chơi, hay là vị “tiên nữ” kia không muốn giao du với “phàm phu tục tử” bọn họ, một thời gian dài, hắn không gặp được Trì Ý, thậm chí —— trong trường học cũng rất ít khi nhìn thấy cô.

Lần thứ hai gặp lại Trì Ý quả thực khiến Tần Tranh giật mình.

Cô thay đổi rất nhiều, thậm chí có thể nói là biến hóa triệt để, mái tóc vốn dài bị cô cắt rất ngắn, ngắn đến mức hắn có thể nhìn kiểu tóc đó mà gọi cô một tiếng “người anh em”, phong cách thời trang trước sau như hai người khác nhau, trong trung tính lại mang chút gợi cảm, trong gợi cảm lại có chút lạnh lùng, phối hợp với dáng vẻ “chán đời” của cô, nói thế nào nhỉ, rất gây hứng thú, khiến người ta —— có kích động muốn chiếm hữu......

Tần Tranh nghĩ ngày ấy hẳn là hắn bị điên, cả đêm tâm tư đều đặt trên người cô, từ động tác giơ tay nhấc chân đến một cái nhíu mày, một nụ cười, mỗi phút mỗi giây, cũng làm cho hắn hận không thể khắc vào trong lòng, cảm giác đó không cách nào nói rõ, bởi vì chưa từng có, nên