Quán Mì Tư Ca

Chương 17: Chương 17




Thời điểm Chu Trản đưa Nguyên Tư rời khỏi Chim Ưng là vào mùa hè, vẫn còn chưa đến hạn xuất ngũ cuối năm. Quang cảnh bọn họ ra đi không nở mày nở mặt, không có lễ chúc phúc, cũng không có nghi thức trao quân hàm, nhưng toàn bộ các anh em trong Trung đội nếu không có ai làm nhiệm vụ đều sẽ chạy tới bệnh viện, nói lời tạm biệt với hai người.

Lạc Phong không tới, bởi vì công việc bận ngập đầu. Đại đội trưởng, Ủy viên chính trị, và Đội trưởng Trung đội 2 tạm thời bị cách chức cũng không tới, Chu Trản hiểu sự phẫn nộ và tiếc nuối của bọn họ nên cũng không oán giận trong lòng.

Trong thẻ có một khoản tiền rất lớn, một nửa là tiền của anh và Nguyên Tư sau khi xuất ngũ, một nửa là của Đại đội trưởng tự ý thêm vào “Phí trợ cấp”.

Đối với hai đội viên “ly kinh phản đạo” [1], Đại đội trưởng rốt cuộc cũng không nỡ.

[1] Ly kinh phản đạo: ngang ngạnh, bướng bỉnh, chống đối, làm trái nguyên tắc. Ở đây có thể hiểu là rời xa chuẩn mực, đi ngược lại với đạo lý.

Nguyên Tư không có nhà, cũng không muốn nghìn dặm xa xôi về đoàn tụ với dì. Ba mẹ Chu Trản còn đó, nhưng ngôi nhà đó anh không trở về được nữa. Lúc tìm kiếm điểm dừng chân, Chu Trản hỏi: “Sơn Thành được không? Cách đơn vị chúng ta không xa, về sau có cơ hội thì trở về thăm.”

Nguyên Tư không trả lời mà hỏi lại: “Nhà ba mẹ anh thì sao?”

Chu Trản sửng sốt một lúc, Nguyên Tư nói: “Sơn Thành cách nhà anh xa không?”

“Cũng không xa.” Chu Trản nói.

“Vậy thì tốt.” Nguyên Tư gật đầu: “Gần vẫn tốt hơn, bọn họ chỉ có một đứa con trai là anh, mặc dù bây giờ không muốn gặp anh, nhưng sau này nếu có gì cần giúp chúng ta vẫn có thể chạy tới kịp lúc.”

Chu Trản cụng trán cậu, nhẹ giọng nói: “Được.”

Từ khi nghe câu nói đó ở bệnh viện, trạng thái tinh thần của Nguyên Tư có chút chuyển biến tốt đẹp.

Cậu vẫn không nhớ rõ chuyện trước kia, cũng không tin mình và Chu Trản là một đôi. Nhưng Chu Trản rất kiên trì, cậu cũng thưởng thức những câu chuyện nửa thật nửa giả kia, mỗi ngày kể cho cậu nghe một chuyện, mặc kệ cậu có tin hay không, ngày hôm sau anh vẫn kể tiếp.

Được thích, được theo đuổi, cảm giác được người khác yêu quý rất mới lạ, giống như cầu vồng xuất hiện trong thế giới đen trắng của Nguyên Tư.

Cậu cảm thấy rất hoang đường, tại sao lại có một người đàn ông đột nhiên chạy tới nói “Anh yêu em, em là người của anh, em phải sống tốt vì anh.” Nhưng người đàn ông này quá đặc biệt, cậu không chỉ không thể đẩy đối phương ra xa, mà còn dần mê muội những câu chuyện anh kể.

Chu Trản vừa gọt táo cho cậu vừa nói: “Chúng ta quen nhau lúc còn là tân binh, em nhớ không?”

Cậu mờ mịt lắc đầu, ký ức bị một mảng sương mù dày đặc vây quanh, không lục soát được bất cứ chuyện gì.

Chu Trản tiếp tục nói: “Em là người đẹp trai nhất, giỏi nhất khi còn là tân binh. Khi đó anh đang giúp đội hậu cần làm việc bếp núc, em không biết anh, chỉ nhận ra đồ ăn anh làm.”

Nguyên Tư nghiêng đầu, chân mày cau lại cố gắng hồi tưởng.

“Đừng suy nghĩ nữa, bác sĩ nói em suy nghĩ nhiều sẽ đau đầu, nghe anh kể là được rồi.” Chu Trản cắt táo thành từng miếng, “Nhưng anh biết em, có một câu nói như thế nào nhỉ? Là vừa gặp đã yêu.”

Nguyên Tư siết chặt tay, hồi hộp đến mức ngồi thẳng lưng, mặt cũng đỏ.

Chu Trản cười cười: “Anh muốn theo đuổi em, nhưng không biết phải làm sao. Khi đó chúng ta đều quá trẻ, hay kích động lại lo nghĩ nhiều.”

Nói đến đây, Chu Trản ngẩng đầu, đưa miếng táo đến bên mép Nguyên Tư, “Không hỏi anh theo đuổi em bằng cách nào sao?”

Nguyên Tư rũ mắt xuống, lắp bắp nói, “Không, không muốn biết.”

“Nhưng anh muốn nói cho em biết.” Chu Trản đem đĩa táo đặt vào trong tay Nguyên Tư, đứng lên nói: “Nhưng hôm nay trễ rồi, làm lỡ giờ em nghỉ ngơi bác sĩ sẽ rầy anh mất. Ngày mai sẽ kể cho em biết.”

Kỳ thật Nguyên Tư rất muốn biết, nói “Không muốn” chỉ là vì xấu hổ. Chu Trản đi rồi, cậu nhìn đĩa táo xuất thần, lần đầu tiên trong mảng ký ức đầy đau thương của cậu có thứ gì đó len lỏi vào.

Khi đó cậu còn chưa biết, đó là hạnh phúc của mình.

Hôm sau, Chu Trản nói: “Hôm qua nói đến chỗ anh bắt đầu theo đuổi em, em đoán xem anh dùng cách nào?”

Vấn đề này Nguyên Tư đã suy nghĩ suốt đêm, lúc này mới xác định nói: “Bằng mặt?”

Chu Trản khẽ run: “Mặt?”

Nguyên Tư nhỏ giọng giải thích: “Anh nhìn đẹp trai mà.”

Không hề nghĩ tới đáp án này, Chu Trản suýt chút nữa bật cười.

Nguyên Tư thấy mình nói sai, lúng túng ngậm miệng lại.

Chu Trản múc canh gà ra thổi cho bớt nóng, rồi nghiêm túc nói với Nguyên Tư: “Không phải hôm qua anh đã nói rồi sao, em không biết anh, nhưng biết được món nào là do anh làm, còn rất thích nữa. Nên anh liền nắm bắt ‘sở thích’ này của em, mỗi tối đều thiên vị nấu riêng cho em những món em thích.”

Nguyên Tư kinh ngạc mở to mắt: “Làm sao có thể?”

“Sao lại không thể?” Chu Trản ấm áp hỏi: “Là cảm thấy tài nghệ của anh không đủ để làm em cảm động sao?”

“Không phải!” Nguyên Tư nói: “Em, em đâu có hứng thú gì về ăn uống, hơn nữa mỗi ngày đều nấu mà không bị bắt sao?”

“Xùy. Là do sự thèm ăn hiện tại của em vẫn chưa trỗi dậy thôi. Trước đây ư, em chính là một con mèo ham ăn.” Chu Trản chỉ bát canh gà, “Uống thử xem.”

Nguyên Tư đang trong giai đoạn kén ăn, ngửi được mùi thức ăn là thấy buồn nôn.

Nhưng rất kỳ quái, lúc canh gà được đưa tới trước mặt, dạ dày không chỉ không quặn lên mà miệng còn tự động tiết ra nước bọt.

Chu Trản hỏi: “Ngon không?”

Ngón tay đang cầm bát của Nguyên Tư run run.

Ngon không? Cậu nghĩ, chắc là ngon. Không chỉ ngon mà hình như còn có cảm giác khác.

Thỏa mãn? Vui vẻ? Hạnh phúc?

Nhưng những chữ như vậy, dường như vẫn không có duyên với cậu.

Chu Trản không ép hỏi, tiếp tục nói: “Đương nhiên sẽ bị bắt, nhưng ngoại trừ nấu cho em ăn, anh không tìm được cách khác để theo đuổi em. Anh đành bí quá hoá liều, may mắn sao mãi cho đến lúc hết kỳ tân binh, chúng ta chưa từng bị bắt lần nào.”

Nguyên Tư cảm thấy rất thần kỳ, bất tri bất giác đã uống hết canh gà. Chu Trản còn nói: “Thậm chí ngay cả lúc chúng ta không được phân vào cùng một liên đội, em cũng không nói với anh.”

“Vậy tại sao về sau chúng ta lại cùng nhau đến biên phòng?” Nguyên Tư hỏi.

Chu Trản nhìn đồng hồ, “Trời không còn sớm, ngày mai sẽ kể cho em biết.”

Nguyên Tư khẽ “Hả” một tiếng, có chút bất mãn.

Ngày tiếp theo Chu Trản lại kể cho cậu nghe chuyện “theo đuổi” ngày xưa — Anh nhờ lớp trưởng nói giúp anh, lại năn nỉ Đội trưởng rất lâu mới tạm thời được điều đến biên phòng, tiếp tục đuổi em.

Mỗi một ngày, Chu Trản đều kể một chuyện của quá khứ, sau đó bỏ lại một chàng trai cứ thấp thỏm. Không biết bắt đầu từ khi nào, những suy nghĩ “Mình phải sống thế nào?” ở trong đầu Nguyên Tư dần dần bị thay thế bằng những suy nghĩ khác.

Ví dụ như “Mình thèm ăn vậy thật sao?” “Sao không lần nào Chu Trản kể liền một mạch?” “Chúng ta ngay cả chuyện đó cũng làm luôn rồi?”



Lúc xuất viện, tình trạng của cậu vẫn chưa hoàn toàn tốt, nhưng đã hiểu được đại khái quá trình mình và Chu Trản quen biết quý mến nhau, cũng biết Chu Trản vì tình cảm này mà gây ra mâu thuẫn với ba mẹ.

Khi còn cô độc, sống hay chết là chuyện của một mình cậu, không liên quan đến người ngoài.

Nhưng bây giờ, cậu đã không còn lẻ loi một mình.

Cậu không chắc mình đã thích người đàn ông trước mắt, cũng không nhớ được tâm trạng của mình khi thích đối phương như thế nào. Thế nhưng việc hứa hẹn “Ở cùng nhau” thì chắc chắn không phải là lời nói lúc buột miệng.

Đã từng buột miệng một lần, câu “Tao nhất định sẽ cứu mày” nhưng người được cứu lại chỉ có bản thân cậu.

Không muốn tiếp tục phụ lòng người quan trọng, dù cho không có tình yêu, dù cho vẫn cảm thấy rất hoang đường.

Suy cho cùng, là vì cậu lưu luyến sự dịu dàng của đối phương.

Bác sĩ nói với Chu Trản đầu Nguyên Tư đã không còn khối u, nhưng có thể khôi phục ký ức hay không thì không ai nói chắc được. Trước mắt thì không có di chứng, nhưng sau khi xuất viện vẫn phải đúng hạn tái khám. Nếu như bị sốt thì phải chạy chữa ngay lập tức. Ngày thường có thể tiến hành trị liệu bằng nhiều cách, nhưng đừng quá miễn cưỡng, một khi nhức đầu là phải lập tức dừng lại. Việc khẩn cấp trước mắt là nhanh chóng khai thông vấn đề tâm lý, nên không được dừng thuốc trầm cảm.

Chu Trản ghi lại từng điều một.

Tiền xuất ngũ cộng thêm “Phí trợ cấp” đã đủ cho hai người sống an nhàn ở bất kỳ thành thị nhỏ nào. Nhưng Chu Trản vẫn chọn Sơn Thành – khu vực Tây Nam có mức sống cao hơn một tí, không chỉ vì nơi này gần đơn vị, còn là vì điều kiện y tế nơi này tốt hơn các thành thị nhỏ.

Tình trạng của Nguyên Tư tạm thời đã ổn định, nhưng tương lai sẽ thế nào không ai biết. Một khi Nguyên Tư bị bệnh, phải lập tức đưa vào bệnh viện lớn.

Vì thế, sau khi đến Sơn Thành anh liền nhanh chóng mua một căn hộ nhỏ, để Nguyên Tư có thể thư thái hơn một chút. Cơ sở vật chất chung cư này rất đầy đủ, gần trạm tàu điện, cũng không xa bệnh viện mấy. Phần tiền còn lại thì chia đôi, một phần để phòng cho lúc cấp bách, phần còn lại thì thuê một mặt tiền nhỏ bán mì qua ngày.

Muốn sống thì phải có thu nhập.

Nhờ có Chu Trản làm bạn và những câu chuyện “lừa gạt” đó, bệnh trầm cảm của Nguyên Tư dần khỏi hẳn, nhưng ký ức vẫn chưa thể khôi phục, tỉnh tỉnh mê mê lúc có lúc không cảm giác mình yêu Chu Trản. Cậu không hiểu “Yêu” thật sự là thế nào, chỉ là luôn lo lắng Chu Trản có cực quá không, có mệt mỏi quá không. Mỗi lúc thấy vẻ mệt mỏi uể oải trên mặt Chu Trản cậu sẽ đau lòng.

Cậu liền dùng cách thức riêng của mình để quan tâm người đàn ông đã xuất ngũ vì cậu — Không cho phép bán ban đêm, không bán những món phức tạp khác. Lúc Chu Trản ngồi trên ghế sofa nghỉ ngơi, cậu sẽ xách ghế nhựa ngồi kế bên xoa bóp cho Chu Trản.

Cậu rất muốn nhớ lại chuyện trước kia, nhưng nếu trị liệu thì sẽ tốn rất nhiều tiền, cũng không chắc là có thể tìm về ký ức.

Lúc Chu Trản không ở nhà, cậu ngồi tàu điện ngầm đến làng Đại học, mua rất nhiều sách cũ với giá hời đem về học.

Tiết mục dưỡng sinh trong TV có nói, động não nhiều giúp ngăn ngừa bệnh lú lẫn khi về già, cậu nghĩ, mình bây giờ là thanh niên mất trí nhớ thì nên động não nhiều một chút.

Học gì cũng được, toán học hay trinh thám, chế tạo cơ khí các thứ… Chỉ cần có thể động não là được.

Chu Trản phát hiện trên kệ có rất nhiều sách, đau lòng ôm cậu, “Em không cần như vậy, nhớ không được thì đừng nghĩ nữa, hiện tại cũng rất tốt mà. Đọc sách nhiều có bị đau đầu không? Bác sĩ nói nếu như đau đầu phải lập tức dừng lại.”

Nguyên Tư cười cười, “Không đau, em cảm thấy rất thú vị. Anh bình thường không ở nhà, cũng không cho em ra ngoài làm việc, em rãnh rỗi đọc sách thời gian sẽ trôi qua nhanh hơn.”

Chu Trản thở dài: “Nếu như mệt…”

“Nếu như mệt em sẽ nghỉ ngơi ngay.” Nguyên Tư nói: “Sau đó đọc tiếp. Em muốn động não một chút, để nhớ tới chuyện trước kia của chúng ta.”

Chu Trản nói: “Chuyện trước kia không phải anh đã kể cho em nghe rồi sao?”

“Nhưng em vẫn không nhớ được. Như vậy thì giống như nghe kể chuyện tình yêu của người khác.” Nguyên Tư dừng lại trong chốc lát, hít sâu một hơi: “Em nhất định phải nhớ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì em lại thích anh rồi.”

Đồng tử của Chu Trản co lại, cảm xúc dâng trào, “Nguyên Tư.”

“Em rất muốn biết, lần trước lúc thích anh em mang tâm trạng gì, là giống như bây giờ, hay là ngây ngô dễ thương hơn.” Nguyên Tư nói rất nghiêm túc, “Đó là tình yêu của em, em muốn tìm về.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.