Tạ Nhất trong nháy mắt có loại cảm giác của thoát lực, thiếu chút nữa theo tường trượt ngồi xuống dưới rồi, vừa mới trong tích tắc kia, cậu cho là mình muốn hôn Thương Khâu, hiện giờ tim đập còn thật nhanh.

Thương Khâu ở bên cạnh gọi điện thoại, Tạ Nhất phải dựa vào tường thở dốc, nâng tay lên sờ sờ môi của mình, hậu tri hậu giác phát hiện mình đang sờ phải hẳn là môi của Thương Khâu, nhất thời ầm một cái mặt đỏ thẫm.

Vóc người Thương Khâu tuy rằng cao to, thế nhưng môi lại mềm mại nói không nên lời, cảm xúc rất mềm mại, khiến người ta muốn ngừng mà không được.

Đầu ngón tay Tạ Nhất có chút run run, run khẽ hai cái, vội vàng đem tay buông ra, giống như học trò nhỏ làm sai việc, sợ bị bắt thóp vậy.

Tạ Nhất thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng trong lòng lại loáng thoáng có chút tiếc nuối, cho nên mùi vị của Thương Khâu, rốt cuộc là hình dạng gì? Tóm lại cũng không nếm được...

Tạ Nhất nghĩ như thế, "Bùm!" một cái mặt cũng đỏ thấu, giống như có thể nhỏ ra máu, vội vã dùng sức lắc đầu, mình tiếc nuối cái quỷ gì hả!

Thương Khâu nhận điện thoại xong, gọi điện thoại là thư ký nhỏ của Amy, giọng nói của thư ký nhỏ rất ngọt, chẳng qua nghe có chút lo lắng, nói: "Thưa ngài, ngài nhìn thấy giám đốc của chúng tôi không?"

Thương Khâu nghe được việc này, nhíu mày một cái, nói: "Không có, cô ta không ở cùng với chúng tôi."

Thư ký nhỏ càng lo lắng hơn, nói: "Vậy... Vậy phải làm gì giờ? Giám đốc không thấy, một lát còn diễn thuyết nữa, đã sắp muốn bắt đầu rồi."

Tạ Nhất mơ hồ nghe thấy âm thanh của điện thoại, vội vã dời đi sự chú ý của mình, nói: "Làm sao vậy?"

Thương Khâu đem tiếng của điện thoại di động đổi thành loa ngoài, thư ký nhỏ nói: "Tôi... Tôi cũng không biết làm sao nữa, vừa rồi tôi còn đi theo giám đốc, giám đốc để tôi thay đồ cùng cô ấy, sau đó... Sau đó trợ lý Tôn lại tới, nói là có phần văn kiện cần cho giám đốc ký tên, tôi liền đi ra ngoài trước."

Thời điểm trợ lý Tôn đi qua, giám đốc đã thay đồ xong, hết thảy đều chuẩn bị ổn thỏa, thư ký nhỏ đi ra gian phòng đứng chờ ở bên ngoài, chờ giám đốc ký xong văn kiện.

"Nhưng là... Nhưng là tôi ở ngoài cửa, nghe bên trong hình như có... Có tiếng cãi nhau."

Tạ Nhất khó hiểu nói: "Cãi nhau?"

Thư ký nhỏ nói: "Đúng vậy, chính là cãi nhau, tôi cũng rất khó hiểu, cho dù bình thường giám đốc tính tình hơi nóng nảy, thế nhưng trợ lý Tôn có tiếng tính tình tốt, các anh cũng thấy rồi đó, giám đốc đem cà phê hắt lên đầu của trợ lý Tôn, trợ lý Tôn không nóng nảy mà còn cười ha ha, làm sao có thể cãi nhau với giám đốc."

Tạ Nhất nghĩ thầm, đó không phải là không nóng nảy được không, cô không thấy trợ lý Tôn kia lén lút cắn răng nghiến lợi sao? Chẳng qua trợ lý Tôn rõ ràng là tiểu bạch kiểm được giám đốc các người nuôi, cho nên không dám tức giận, một mực kiềm chế bản thân.

Thư ký còn nói: "Bên trong ầm ĩ rất lớn, tôi liền gõ cửa hỏi thử, còn bị giám độc mắng cho, chẳng qua rất nhanh sau đó trợ lý Tôn đã đi ra, sắc mặt rất khó nhìn liền đi mất, lúc tôi đi vào, giám đốc còn đang xem văn kiện, có thể là bởi vì văn kiện có vấn đề gì đó, sắc mặt cũng khó coi. Sau đó giám đốc để tôi mang cà phê tới cho cô ấy, tôi liền đi ra ngoài làm cà phê, lúc trở lại... Lúc trở lại đã tìm không thấy giám đốc nữa!"

Amy tìm không thấy, điện thoại cũng không gọi được, ở đâu cũng tìm không được.

Thư ký nhỏ nóng nảy nói: "Làm sao bây giờ? Diễn thuyết môt lát nữa bắt đầu rồi, dạ tiệc từ thiện lần này không thể có sai sót, lần này tiêu rồi."

Tạ Nhất để thư ký nhỏ đừng có gấp, bọn họ lập tức đi tới căn phòng của Amy, đi xem tình huống, để thư ký nhỏ đợi ở đó.

Rất nhanh hai người cúp điện thoại, liền chuẩn bị đi thang máy lên lầu khách sạn.

Trong thang máy chỉ hai người bọn họ, Tạ Nhất đứng ở trong thang máy, đột nhiên có một chút xấu hổ, vội vã ho khan hai tiếng, che giấu xấu hổ của mình.

Thế nhưng Thương Khâu lại cũng không hề có chút xấu hổ nào, giống như tường bùm vừa rồi không phải là anh ta làm vậy, sắc mặt thản nhiên, hết sức lãnh đạm, chẳng qua nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tạ Nhất, nói thản nhiên: "Tỉnh rượu rồi?"

Tạ Nhất cười khan một tiếng, nói: "A... Đúng vậy, gần như thế."

Thương Khâu không nói chuyện, chỉ là gật đầu, Tạ Nhất thực sự là xấu hổ muốn chết, mình lại mượn rượu làm bậy, đuổi theo Thương Khâu ngửi mùi của anh ta thế nào, đây không phải là biến thái sao?! Quá biến thái...

Thời gian trong thang máy dài như một thế kỷ vậy, Tạ Nhất cũng muốn vò đầu bứt tai rồi, lúc này mới nghe một tiếng "Đinh ——!!" Thang máy cuối cùng đã tới tầng lầu, Tạ Nhất nhanh chóng nhảy ra liền muốn đi, chẳng qua cửa thang máy vẫn chưa mở hoàn toàn, Tạ Nhất và Thương Khâu vóc dáng hai người cũng không mảnh, lúc cửa thang máy mở ra đã đụng vào nhau.

Vai Tạ Nhất đụng phải Thương Khâu, nhất thời cảm giác một luồng điện theo vai chợt bắt đầu lan tràn thoáng cái đánh úp lên đỉnh đầu và xương cụt, bị điện giật một cái giật mình, vội vàng nghiêng người né tránh.

Thương Khâu thấy cậu né ra rất nhanh, chỉ nhíu mày, lúc này Tạ Nhất mới phát hiện động tác của mình hình như có chút thiếu lễ độ, cho dù không thiếu lễ độ cũng vô cùng thất lễ, vội vàng làm bộ đỡ lấy cửa thang máy, động tác thân sĩ không cho thang máy đóng cửa lại, xấu hổ lại cười cười với Thương Khâu.

Thương Khâu cũng không nói gì, đi ra thang máy, lập tức nói không đầu không đuôi: "Cậu nói đúng."

"Hả?"

Tạ Nhất có chút mê mang, nói: "Vừa rồi tôi nói gì sao?"

Thương Khâu nhìn cậu, nụ cười không tiếc rẻ, nụ cười kia lộ ra một chút dịu dàng, còn có chút trầm lắng của thần bí, tiếng nói trầm thấp: "Mùi thơm của cậu, tương tự như vị ngọt của macaron... Khiến người ta hưng phấn."

Anh ta nói xong, bước ra bước lớn rồi rời đi.

Tạ Nhất: "..."

Ma, macaron!?

Không đúng không đúng, trọng điểm rõ ràng là hưng phấn!

Hưng phấn...

Tạ Nhất mê man mà nghĩ thầm, vì sao ăn macaron sẽ hưng phấn? Ai có thể nói cho mình biết?

Tạ Nhất mê mang một hồi, thấy bóng dáng của Thương Khâu sắp đi mất, vội đuổi theo, cũng không dám hỏi Thương Khâu vì sao ăn macaron sẽ hưng phấn, không thể làm gì khác hơn là theo Thương Khâu đi về phía trước, hai người đến cửa gian phòng của Amy, thư ký nhỏ đã đợi sẵn rồi.

Thư ký nhỏ vô cùng lo lắng, mãi nhìn thời gian của điện thoại đi động, nhìn thấy bọn họ thiếu chút nữa khóc lên, đã chạy tới nói: "Thưa hai vị, giờ giám đốc còn chưa xuất hiện, điện thoại di động cũng không gọi được, liên tục không gọi được, sắp phải diễn thuyết rồi, vậy phải làm sao đây?"

Tạ Nhất nói: "Cô hỏi thử trợ lý Tôn chưa?"

Thư ký nhỏ gật đầu nói: "Hỏi thử rồi hỏi thử rồi, trợ lý Tôn nói sau khi anh ta rời đi cũng không thấy giám đốc."

Thương Khâu không lên tiếng, trực tiếp đi vào căn phòng của Amy, trong phòng gọn gàng ngăn nắp, không biết Amy là tự mình rời đi, hãy là bị người bắt đi, bởi vì trong phòng căn bản không có dấu vết của run rẩy giãy dụa, hết thảy đều rất bình thường.

Thương Khâu ở trong phòng vòng hai vòng, thuận tay cầm lên một cái ly trên bàn, trên cái ly có một dấu son môi rất rõ nét, hiển nhiên là Amy đã từng dùng.

Thương Khâu đem cái ly cầm ở trong tay, liếc mắt nhìn, dường như đang cảm nhận hơi thở của Amy, Tạ Nhất biết năng lực nhận biết của Thương Khâu cũng nhạy bén hơn người bình thường, vội vàng ngừng thở đứng ở bên cạnh, chờ sau khi Thương Khâu để ly xuống, mới vội vàng nói: "Thế nào?"

Thương Khâu không lên tiếng, lại lắc đầu.

Tạ Nhất có chút mê man, là không sao, hay là có ý gì?

Điện thoại của thư ký nhỏ vang lên, nét mặt của cô như muốn khóc, nói: "Tới rồi tới rồi, phía người đứng ra tổ chức tới thúc giục rồi, tôi đi nhận điện thoại."

Cô ta nói xong liền chạy ra khỏi căn phòng nghe điện thoại, Thương Khâu lúc này mới nói: "Trong phòng này, không có bất kỳ hơi thở của Amy, trên ly nước cũng không có."

Tạ Nhất kinh ngạc nói: "Có ý gì?"

Thương Khâu nói: "Chỉ có hai khả năng..."

Anh ta nói xong, quơ quơ ngón tay của mình, nói: "Loại khả năng đầu tiên là Amy cho tới giờ chưa từng ở lại căn phòng này, loại khả năng thứ hai chính là có người gạt bỏ hơi thở của Amy trong căn phòng này."

Tạ Nhất nghe được hai loại khả năng này, cũng cảm thấy trong lòng có chút run sợ, liền vội vàng nói: "Thư ký vẫn trông coi ở bên ngoài, Amy không có thể nào chưa từng ở lại trong căn phòng này, vậy..."

Sắc mặt Thương Khâu có chút trầm xuống, nói: "Nếu như là loại khả năng thứ hai, chúng ta lại đụng phải "bạn bè" trong giới."

Người xoá bỏ hơi thở của Amy, giống như Thương Khâu, đều là người trong "giới", Thương Khâu không cách nào nhận biết hơi thở của Amy, cũng không biết Amy gặp phải cái gì, là nguy hiểm, hay là tạm thời có việc tự mình rời đi.

Nhưng nếu như là xoá bỏ hơi thở, hơn phân nửa chính là nguy hiểm.

Thư ký nhận điện thoại xong đi vào rất mau, sốt ruột nói: "Tôi phải đi qua ứng phó phía chủ sự trước đã, hai vị tiên sinh nếu có tin tức của giám đốc, gọi điện thoại cho tôi là được rồi."

Cô ta nói xong, lại vội vả rời đi, Tạ Nhất nhìn bóng lưng vội vả của thư ký, nghĩ thầm làm trợ lý cũng thật không dễ dàng.

Thương Khâu ở trong phòng dạo qua một vòng, xoá bỏ hơi thở của Amy rất sạch sẽ, căn bản không còn thứ để sử dụng.

Ngay lúc Thương Khâu muốn rời đi, Tạ Nhất đột nhiên nói: "Khoan đã... Anh xem cái này."

Cậu nói xong, đột nhiên ngồi xổm xuống, từ phía dưới góc sô pha lôi ra một tờ giấy, khổ A4, mặt trên có rất nhiều chữ, thoạt nhìn như là một loại văn kiện.

Tạ Nhất đem tờ giấy kia giao cho Thương Khâu, nói: "Mau thử xem, phía trên này có hơi thở của Amy hay không."

Thương Khâu đem văn kiện bóp ở trong tay, híp mắt một cái, lắc đầu nói: "Không có, phía trên này chỉ có hơi thở của cậu và trợ lý Tôn."

Trợ lý Tôn?

Vừa rồi thư ký nhỏ cũng nói, trợ lý Tôn cầm văn kiện sang đây cho Amy ký tên, đây có thể chính là văn kiện trợ lý Tôn cầm.

Tạ Nhất vừa nghe không thể dùng, nhất thời có chút nản lòng, liền muốn đem văn kiện ném qua một bên, nhưng ở lúc này, Thương Khâu "Bộp!" một tiếng liền cầm cổ tay của Tạ Nhất.

Tạ Nhất giật mình, mở to hai mắt nhìn Thương Khâu, cổ tay của cậu bị khóa chặc, bao quanh bởi nhiệt độ cơ thể hơi cao, Tạ Nhất cũng không biết có phải là di chứng vừa nãy hay không, nói chung có chút nhạy cảm, bị Thương Khâu nắm tới run rẩy, nói: "Sao... Sao sao sao thế?"

Thương Khâu chỉ là từ trên tay cậu đem văn kiện lại cầm sang, xem lướt qua chữ viết phía trên, sắc mặt trầm xuống, nói: "Cậu xem."

Tạ Nhất nhanh chóng lại gần xem văn kiện, mặc dù chỉ là một tờ văn kiện trong đó, chẳng qua Tạ Nhất vẫn xem hiểu, dù sao cậu cũng là nhân viên quèn, cũng không chỉ mở quán cơm.

Trên văn kiện viết đến công viên trò chơi của ngoại ô.

Sắc mặt Thương Khâu âm trầm nói: "Công ty của Amy, là cổ đông của công viên trò chơi ngoại ô."

Tạ Nhất kinh ngạc mở to hai mắt, nói: "Nói cách khác Amy là một trong chủ của công viên trò chơi, vậy tại sao Amy phải làm bộ không biết người của công viên trò chơi? Còn nữa, trước đây cô ta còn làm bộ không biết nói tiếng Trung, không có cách nào giao lưu với người của công viên trò chơi."

Thương Khâu híp mắt, nói: "Amy là cổ đông của công viên trò chơi, vị hôn phu của cô ta chết ở trong công viên trò chơi, hơn nữa Amy còn đã từng nói dối."

Thương Khâu nói xong, đột nhiên trong đầu Tạ Nhất chợt lóe, liền vội vàng nói: "Còn nữa! Còn nữa... Anh còn nhớ buổi tối chúng ta gặp được tên tiểu quỷ kia không, từ trong TV bò ra kia đó!"

Thương Khâu nhìn về phía Tạ Nhất, Tạ Nhất liền vội vàng nói: "Tên tiểu quỷ kia cũng có liên quan với công viên trò chơi, khi đó tin tức trên TV đang đưa tin vụ án mất tích của công viên trò chơi, đứa bé trai kia mất tích ở trong công viên trò chơi..."

Thương Khâu trầm giọng nói: "Với lại tên thời điểm tiểu quỷ kia và Khang Chí chết đều bị mở ngực hư bụng, lấy đi bộ phận."

Khang Chí chết, còn có tên tiểu quỷ kia đều có liên quan tới công viên trò chơi, hơn nữa kiểu chết giống nhau, Amy lại là cổ đông ẩn dấu của công viên trò chơi, đầu óc Tạ Nhất bắt đầu có chút đặc sệt rồi.

Thương Khâu lạnh giọng nói: "Đây không phải là trùng hợp."

Anh ta nói xong, vẫy tay nói: "Chúng ta đi."

Tạ Nhất vội theo sát Thương Khâu ra khỏi căn phòng, dạ tiệc từ thiện đã bắt đầu rồi, Tất Bắc đang ở trên bục nói chuyện, thư ký còn đang quay vòng vòng tìm Amy.

Thương Khâu nhìn hội trường một cái, dẫn theo Tạ Nhất liền đi ra khách sạn, hai người gọi xe, trực tiếp quay về quán cơm đêm khuya.

Thương Khâu nói: "Tôi cần tra công viên trò chơi một chút đến cùng có vấn đề gì."

Tạ Nhất cũng hiểu được chỗ này đúng thực cần tra một chút, Khang Chí là một tra nam, gián tiếp hại chết Phùng Doanh, coi như là chết chưa hết tội, thế nhưng tiểu quỷ kia, thoạt nhìn khoảng mười tuổi, vẫn còn trong tuổi ngây thơ hồn nhiên, cũng không trêu ai chọc ai, nhìn dáng vẻ kia cũng là bị mổ ngực hư bụng.

Hai người ngồi xe taxi đến quán cơm đêm khuya, quán cơm đêm khuya đã mở cửa buôn bán từ sớm, A Lương ở bên trong bận rộn, phục vụ mới Thanh Cốt cũng nối gót bận rộn trong phòng ăn, xem ra tỷ lệ chỗ ngồi hôm nay cũng không tệ.

Thương Khâu và Tạ Nhất đi vào, A Lương nghe được tiếng chuông gió, vừa muốn chào hỏi khách hàng, thấy là ông chủ và anh Thương đi vào, vội vàng giật mình cười nói: "Ông chủ, hôm nay anh thật là đẹp trai á!"

Tạ Nhất và Thương Khâu còn mặc tây trang, trực tiếp quay về từ khách sạn, bởi vì vô cùng lo lắng, cho nên chưa kịp thay đồ.

Thanh Cốt nhảy nhảy nhót nhót chạy tới đây, cười híp mắt nói: "Ơ, các người mặc thành như thế, đi lãnh chứng nhận rồi sao?"

A Lương gãi gãi sau ót mình, thật thà cười khúc khích, nói: "Lãnh chứng nhận gì vậy? Giấy phép vệ sinh an toàn của quán cơm phải đổi mới rồi hả?"

Thanh Cốt cười híp mắt nói: "Đương nhiên là giấy kết hôn nha!"

A Lương vừa nghe xong, có chút mộng mị, sau đó kinh ngạc nhìn Tạ Nhất và Thương Khâu, trong ánh mắt tất cả đều là ánh sáng "Hóa ra là như vậy".

Tạ Nhất liền cũng bất đắc dĩ, vội liếc trắng mắt, nói: "Thanh Cốt nói bậy."

A Lương cười khúc khích hai tiếng, nói: "Tôi đi làm việc trước đây."

Hắn nói xong, liền vội đi cho khách chọn món ăn.

Thanh Cốt lại cười híp mắt, vẫn đang trêu ghẹo nhìn Tạ Nhất, đem Tạ Nhất sợ hãi không ngừng, nhất thời nghĩ tới phòng nghỉ trong đêm tối kia, còn có tiếc nuối một chút nữa.

Thanh Cốt cười nói: "A à, Tạ Nhất sao mặt cậu đỏ rồi! Có phải cậu bị kẻ mặt người dạ thú này vô lễ rồi hay không?"

Tạ Nhất nói: "Cậu đừng nói bậy."

Thanh Cốt vỗ tay, nói: "Tạ Nhất cậu đừng không tin ta a, ta đã nói với cậu, mùi hương trên người cậu đối với ma quỷ và người tu hành mà nói, chính là một liều thuốc mạnh a!"

Tạ Nhất mê man nói: "Hả? Thuốc mạnh?"

Vẻ mặt Thanh Cốt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Xuân dược! Xuân dược hiểu không, phiên bản mạnh hơn!"

Tạ Nhất: "..." Quái gì thế?

Mặc dù Tạ Nhất rất khinh thường cách nói của Thanh Cốt, chẳng qua không hiểu sao trên mặt có chút nóng rần lên, trong lòng suy nghĩ, thật sự chẳng lẽ là như thế? Trước đây Nhiếp Tiểu Thiến lần đầu tiên nhìn thấy mình, cũng muốn cùng mình tu yến hảo đấy thôi.

Tạ Nhất len lén liếc mắt quan sát Thương Khâu, chẳng qua biểu hiện trên mặt Thương Khâu rất bình tĩnh, cũng không có gì là xấu hổ cả, còn là vẻ mặt bí hiểm lạnh lùng.

Thương Khâu trái lại liếc mắt nhìn Thanh Cốt, Thanh Cốt nói: "Ngươi cũng đừng chối a, nói dối là cún nha!"

Thương Khâu ngược lại không phủ nhận, chỉ nói thản nhiên: "Xem ra linh lực của ngươi khôi phục không tệ."

Anh ta vừa nói xong, nhất thời trên mặt Thanh Cốt dâng lên một dáng tươi cười, Tạ Nhất bị ngọt tới muốn sâu răng rồi, không chỉ là ngọt ngào, còn có một loại mị hoặc, thiếu chút nữa chói mù mắt Tạ Nhất, các thực khách nam giới bên cạnh đều nhìn Thanh Cốt, ánh mắt kia như lang như hổ.

Tạ Nhất thiếu chút nữa đã quên mất, Thanh Cốt chính là tiểu yêu tinh hút tinh khí người...

Thanh Cốt cười híp mắt nói: "Ai nha, vậy cũng bị ngươi nhìn ra rồi."

Tạ Nhất nói: "Nhìn ra cái gì?"

Mặc dù Thương Khâu không lên tiếng, ôm cánh tay vẻ mặt lạnh lùng, lại nâng nâng cái cằm, ý bảo Tạ Nhất nhìn.

Tạ Nhất theo ánh mắt Thương Khâu, quay đầu nhìn xem, chỉ thấy được A Lương đang bận rộn lau bàn, không thấy gì khác.

Tạ Nhất còn rất mờ mịt, lại quay đầu nhìn thoáng qua nụ cười hết sức ngọt ngào của Thanh Cốt, càng thêm mờ mịt, chẳng qua mắt lóe lên, vậy mà thấy trên cổ Thanh Cốt có một vết màu đỏ, rất mờ ám.

Kia chính là vết hôn hàng thật!

Con ngươi Tạ Nhất cũng muốn