A Lương ngơ ngác gật đầu, giống như đã đắm say si mê vậy, Tạ Nhất cảm thấy có hơi sai sai, vội vàng lấy tay quơ quơ trước mắt A Lương, lúc này A Lương mới "Hả?" tỉnh giấc lại, ngượng ngùng gãi gãi sau ót của mình, nói: "Tôi... Tôi đi làm việc."

Cậu ta nói xong rồi vội chạy mất.

Mí mắt Tạ Nhất cứ giật, nói: "... Tình huống gì đây?"

Thanh Cốt lại mím môi cười, không biết đang ra chủ ý xấu gì, ánh nước trong ánh mắt long lanh.

Thương Khâu lại là vô cùng bình tĩnh, nói: "Loại ma quỷ dựa vào hút tinh khí như hắn đây, đều sẽ có thuật mị hoặc riêng."

Mí mắt Tạ Nhất càng giật hơn, nhìn thoáng qua Thanh Cốt, Thanh Cốt hết sức vô tội chớp đôi mắt to, nói: "Mặc dù ta có loại thuật pháp này, thế nhưng vừa rồi ta cũng không dùng, đó là nhân cách mị lực của ta."

Tạ Nhất bất đắc dĩ nói: "Quỷ cách..."

Bởi vì hiện giờ Thanh Cốt rất yếu ớt, cho nên "tĩnh dưỡng" một đoạn thời gian mới có thể giúp Tạ Nhất và Thương Khâu trao đổi trở lại, Thanh Cốt nói cách "tĩnh dưỡng", an toàn hữu hiệu nhất chính là ở nơi có nhiều người đông đúc, như vậy hắn có thể hấp thu khí tinh nguyên của nhóm người trút ra bên ngoài, để bổ sung cho mình.

Cho nên Tạ Nhất không thể làm gì khác hơn là để Thanh Cốt ở quán cơm đêm khuya giúp đỡ, dù sao quán cơm đêm khuya chỉ có một phục vụ A Lương, có nhiều lúc cũng bận không kịp.

Bởi vì dáng dấp Thanh Cốt đáng yêu, hơn nữa sau mười hai giờ phần lớn đều là thực khách kỳ kỳ quái quái, cho nên ngày đầu tiên Thanh Cốt làm việc thì đã làm tốt quan hệ với các thực khách rồi, đương nhiên, cũng làm tốt quan hệ với đồng nghiệp A Lương nữa.

Tạ Nhất thấy bọn họ còn rất hòa bình, liền nhìn thoáng qua sau bếp, nhớ ra cái gì đó, nói với Thương Khâu: "Anh chờ một chút, tôi đi sau bếp giúp một tay."

Thương Khâu gật đầu, anh ta đã thành thói quen, liền đi tới ngồi xuống phía sau quầy, sau đó lấy điện thoại di động ra, bản thân bắt đầu chơi game nuôi mèo, trước tiên cho mèo đen nhỏ chải lông, chơi đùa với nó, sau đó cho nó ăn vân vân.

Thương Khâu nhíu mi lại, vẻ mặt rất chuyên chú chơi game thú cưng của anh ta, bởi vì hai ngày tiếp theo là cuối tuần, không cần thay Tạ Nhất đi làm, cho nên Thương Khâu cũng không vội về nhà, vẫn chờ Tạ Nhất bận rộn xong.

Qua một lúc lâu, Tạ Nhất mới từ sau bếp đi ra, trong tay còn bưng một đĩa, cười híp mắt đi tới, như hiến vật quý, nói: "Nhìn nè, đây là cái gì?"

Vừa lúc Thương Khâu đem con mèo thú cưng ảo dỗ nó ngủ xong, ngẩng đầu nhìn lên, Tạ Nhất đem một cái đĩa đặt ở trên quầy, lại là sữa tươi chiên.

Một mùi sữa tươi nồng nặc ập vào mặt, thì ra mùi chiên lên là như thế, chỉ có một từ —— thuần.

Vàng óng ánh của sữa tươi chiên, bên ngoài tròn tròn bóng bóng, còn được xếp thành hình, phía dưới lót giấy hút dầu, bên cạnh để một cái đĩa nhỏ, bên trong có một chút sữa đặc.

Tạ Nhất cười híp mắt, nói: "Lần trước không phải anh muốn ăn à, mới ra chảo, coi chừng nóng."

Thương Khâu nhìn sữa tươi chiên, đôi môi lại hơi nhếch lên, cười cười, nói: "Cậu còn nhớ? Cảm ơn."

Đương nhiên Tạ Nhất nhớ rồi, chỉ chẳng qua lúc đó không lấy được nguyên liệu nấu của sữa tươi chiên, cho nên kéo tới giờ mới làm cho Thương Khâu, nhưng không có nghĩa là Tạ Nhất đã quên mất.

Tạ Nhất thấy nụ cười khó thấy của Thương Khâu, nhất thời thiếu chút nữa bị chói mù mắt, mặc dù Thương Khâu chui vào thể xác của mình, thế nhưng cười rộ lên cảm giác cũng không hề giống, không ngờ có hơi ấm áp, còn dường như hơi có ý cưng chìu, mang theo tô khí nồng nặc, mặc dù nụ cười kia chỉ là phù dung sớm nở tối tàn*. [ý nói nhanh, mau tắt.]

Tạ Nhất bị nụ cười kia làm chói tới sửng sốt, thấy Thương Khâu nhìn mình, liền cười khan "Ha ha" một tiếng, nói: "À... Tôi phát hiện dáng dấp bản thân tôi còn rất đẹp trai."

Thương Khâu lắc đầu, dường như cảm thấy có chút bất đắc dĩ, Tạ Nhất đem đũa đưa cho anh ta, nói: "Mau nếm thử, có cần cải thiện hay không."

Thương Khâu cầm đũa qua, gắp một viên sữa tươi chiên, đặt ở bên miệng khẽ cắn mở ra, trong nháy mắt vỏ ngoài đã được cắn mở ra mùi hương thơm giòn của sữa tươi chiên, ruột bên trong đậm đà mà có sữa trắng mau chóng chảy ra, còn bốc lên hơi nóng hổi.

Thương Khâu cắn mở vỏ ngoài, đầu lưỡi hơi cuốn lấy một chút sữa tươi bên trong, lập tức hút khẽ một hớp, đầu lưỡi đỏ lại hơi liếm lướt qua khóe miệng của mình, đem sữa tươi tràn ra cuốn vào bên trong.

"Ừng ực!"

Không biết xảy ra chuyện gì, Tạ Nhất nhìn Thương Khâu ăn sữa tươi chiên, đột nhiên cảm thấy... Sữa tươi chiên của mình làm ăn ngon vô cùng, có hơi nhìn mà thèm...

Tạ Nhất ho khan một tiếng, không hiểu sao giọng nói hơi khàn: "Ngon... Ngon không?"

Thương Khâu ăn xong một viên sữa tươi chiên, gật đầu, Tạ Nhất cười ngây ngô một tiếng, nói: "Vậy là được