Quán Cơm Đêm Khuya

Chương 42: Chương 42: Máy móc 1






Trong nháy mắt trên xe rất ngượng ngùng, không ai lên tiếng, Tạ Nhất thì làm dịu ngượng ngùng nhưng Thương Khâu lại cứ phá đám.

Mặc dù Tạ Nhất kể một chuyện cười nhạt, bầu không khí trên xe vẫn rất cứng nhắc, nhưng đồng nghiệp nam cùng một tổ với Tạ Nhất dường như cũng đang giúp đỡ Tạ Nhất làm dịu bầu không khí, Tạ Nhất xúc động tới mức muốn rớt nước mắt.

Vừa lúc đó, Thương Khâu đột nhiên nói: "Bánh Doughnut lần trước áo thêm chút đường nữa, tôi thích lớp đường trắng, sáng sớm ngày mai tôi muốn ăn trứng lòng đào."

Tạ Nhất: "..." Tạ Nhất thiếu chút nữa từ ghế phó lái ngồi xổm xuống ôm đầu, các đồng nghiệp nữ phía sau lại một lần nữa rơi vào trong xấu hổ không tiếng động.

Thương Khâu lại là vẻ mặt bình tĩnh bổ sung thêm: "Hai trứng lòng đào."

Tạ Nhất đành phải gật đầu bất đắc dĩ, qua loa với Thương Khâu, muốn anh ta đem chuyện này bỏ qua.

Đồng nghiệp nữ phía sau đã vội nói: "Thật ngại quá, tôi đột nhiên cảm thấy có việc gấp, có thể dừng xe ở trạm tàu điện ngầm phía trước được không?"

Thương Khâu ngược lại biết nghe lời phải, dừng xe lại rất nhanh, các đồng nghiệp nữ vội xuống xe, vẫy tay tạm biết đầy xấu hổ sau đó liền đi, bóng lưng vội vã.

Đồng nghiệp nam cùng một tổ với Tạ Nhất cũng xuống xe, chẳng qua cũng không có đi ngay, mà đi tới ghế phó lái, vỗ vỗ vai của Tạ Nhất.

Vẻ mặt của hắn nhìn Tạ Nhất, nhất thời cảm thấy hắn hiểu lầm gì đó rồi, liền vội vàng nói: "Tôi cần giải thích tí..."

Đồng nghiệp vội cắt đứt lời của cậu, nói: "Không, không cần giải thích, anh yên tâm đi, tôi có thể hiểu được."

Tạ Nhất kinh ngạc, đáp: "Hiểu cái gì?"

Đồng nghiệp lại hơi nhướng mày, lại nhìn Thương Khâu một cái, biểu cảm này lại rõ ràng cực kỳ rồi, tuyệt đối là hiểu lầm!

Tạ Nhất vừa muốn nói, đồng nghiệp đã hiểu ý người mà nói: "Yên tâm, tôi sẽ không nói lung tung, các anh mau trở về nhà đi."

Đồng nghiệp nói xong, cũng vội đi vào trong tàu điệm ngầm, để lại cho Tạ Nhất một bóng lưng hiểu lòng người...

Tạ Nhất yên lặng lau mặt của mình một cái, xoay đầu lại, mặt không đổi nhìn Thương Khâu, nói: "Anh cố ý hại tôi à?"

Thương Khâu lại là vẻ mặt bình tĩnh, giống như thiên sứ nhỏ, trên mặt đều là biểu cảm "Tôi nghe không hiểu lời của cậu đâu", đáp: "Gì cơ?"

Tạ Nhất: "..." Thiếu chút nữa quên mất, Thương Khâu là noãn nam biểu, ái tâm biểu thâm niên.

Tạ Nhất đấu không lại Thương Khâu, thành thành thật thật về nhà làm cơm tối cho Thương Khâu.

Ngày thứ hai Tạ Nhất còn muốn chạy đi tràng quán, mấy ngày này đều phải đi liên tục, buổi sáng Thương Khâu ăn trứng lòng đào rất thỏa lòng, bởi vì ngày hôm nay Tiểu Thiên nga vốn phải ở nhà ăn cơm nhưng sáng sớm Phùng Tam gia đã tới rồi, nói là bản thân hôm nay có ngày nghỉ, muốn dẫn Tiểu Bạch đi chơi xung quanh đây nên đã đi từ sớm.

Tạ Nhất cũng cho làm cho tiểu Thiên hai trứng lòng đào, Tiểu Thiên nga không ăn điểm tâm đã đi mất vì vậy hai trứng lòng đào này đã bị Thương Khâu thâu tóm hết.

Mí mắt Tạ Nhất giật giật nhìn Thương Khâu ăn trứng lòng đào, nói: "Anh ăn nhiều trứng gà như vậy, có thể rối loạn tiêu hóa hay không? Có muốn tôi chuẩn bị thuốc tiêu hóa cho anh không?"

Thương Khâu không lên tiếng, chỉ đem một miếng trứng lòng đào cuối cùng bỏ vào trong miệng, ngay sau đó còn nhẹ nhàng mút đầu ngón tay của mình, liếm liếm khóe miệng của mình.

Tạ Nhất "Bùm!" một cái nhảy dựng lên, cũng không biết làm sao nữa, hơi có cảm giác mặt đỏ tới mang tai, vội đem cái bao tay da của Thương Khâu ném cho anh ta, nói: "Coi chừng đau tay, mau mang lên đi."

Thương Khâu lại nở nụ cười một cái, thanh tuyến dịu dàng: "Cảm ơn quan tâm."

Tạ Nhất: "..."

Tạ Nhất hầu hạ "Đại gia Thương Khâu" xong, rất nhanh cũng được ra cửa, ngày hôm nay Thương Khâu vẫn muốn dùng xe, Tạ Nhất tự mình ngồi xe đi nơi triển lãm.

Cả đường đi Tạ Nhất đã suy nghĩ, dùng biểu cảm gì để đối mặt với các đồng nghiệp của mình đây? Đây là một nhiệm vụ rất gian khổ.

Lúc Tạ Nhất đi vào tràng quán, rất nhiều đồng nghiệp đã tới rồi, cậu vừa đi vào, các đồng nghiệp đang ríu rít đột nhiên hoàn toàn yên lặng, trong nháy mắt đã lặng yên, sau đó dừng lại khoảng ba giây, tiếp sau mới cười khan chào hỏi với Tạ Nhất.

Tạ Nhất: "..." Rõ ràng như vậy?!

Tạ Nhất nhắm mắt đi vào, đồng thời người cùng tổ vội vã sang đây, kề vai sát cánh với Tạ Nhất, nói: "Được nha anh Tạ! Nhìn chồng anh thấy hơi quen."

Đỉnh đầu Tạ Nhất bốc khói, liếc trắng mắt: "Chồng cậu!"

Đồng nghiệp cười nói: "Ai, nếu tôi là cong, tôi cũng phải tìm đẹp trai như thế, quá đẹp trai luôn rồi, rốt cuộc tên gì vậy?"

Tạ Nhất tức giận: "Biến biến biến, biến sang một bên."

Đồng nghiệp: "Anh Tạ, đừng xấu hổ nữa."

Một người đồng nghiệp nói: "Thế nào tôi lại nhìn hơi quen mắt chứ, có phải soái ca kia trước đây hay mua thức ăn cho mèo ở cửa hàng tiện lợi đối diện công ty chúng ta hay không?"

Tạ Nhất cũng bất đắc dĩ, những thằng nhóc này còn nhớ rất rõ ràng nữa, sau này không thể để cho Thương Khâu lắc lư ở gần công ty mình được, sẽ gây hiểu lầm.

Rất nhanh mọi người đã bắt đầu làm việc, không thời gian trêu chọc Tạ Nhất nữa, cũng vội đi làm chuyện của bản thân, Tạ Nhất lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cũng đi làm chuyện của mình.

Lúc ăn cơm trưa, các đồng nghiệp còn đang nhạo báng Tạ Nhất, vẫn hỏi Tạ Nhất người kia tên là gì, Tạ Nhất bất đắc dĩ nói: "Thương Khâu, anh ta là chủ cho thuê nhà của tôi mà thôi."

Đồng nghiệp cười nói: "Thương Khâu, anh Thương là người Hà Nam hả? Chủ cho thuê nhà à! Chủ thuê nhà tốt quá!"

Tạ Nhất cứ cảm thấy nụ cười của cậu ta không tốt lắm.

Đồng nghiệp còn nói: "Anh Thương đang làm gì, công việc gì? Cả bộ đồ của anh ấy nữa, em liếc mắt một cái đã nhìn ra được là đồ đắc tiền, hơn nữa còn là kiểu phiên bản giới hạn, vô cùng đắc, giờ có tiền cũng mua không được đâu."

Tạ Nhất nói lấy lệ một lát, dù sao không thể nói là khu ma nhân, vì vậy đáp: "Nghề tự do thôi, bình thường cũng không đi làm."

Các đồng nghiệp bóp cổ tay, nói: "Cái gì? Nghề tự do? Vậy em cũng từ chức làm nghề tự do rồi, kiếm tiền như vậy, có thể mua quần áo đắc như thế, quá ao ước rồi!"

Một người đồng nghiệp nói: "Là cậu, còn nghề tự do? Ngồi chồm hổm ở trong nhà* luôn đi! Ha ha ha..." [Chỉ tộc ở ẩn, bị vây trong không gian thu hẹp, không ra khỏi nhà, không giao tiếp xã hội, không đi làm, không cần tiền... Thường xuất hiện phổ biến ở Nhật, do áp lực của cuộc sống xã hội, khiến người ta không muốn tiếp xúc với bên ngoài...]

Các đồng nghiệp chợt cười một trận, một người vỗ vai Tạ Nhất, nói: "Anh Thương bao nhiêu tuổi rồi, một mình ở bên ngoài, trong nhà có anh chị em không?"

Tạ Nhất nghi hoặc nhìn cậu ta, đáp: "Cậu tra hổ khẩu hả?"

Đồng nghiệp cười nói: "Dĩ nhiên rồi, anh Tạ có thể là tổ trưởng của bọn em, không có tổ trưởng siêng năng làm việc như anh đây, bọn em thực là không chịu nổi, cho nên đương nhiên muốn giúp bạn trai của tổ trưởng tra hổ khẩu rồi, giúp anh xem coi có phải là người tốt hay không."

Tạ Nhất nhức đầu không thôi, đáp: "Thật sự không phải, không phải bạn trai của tôi mà, tôi không có bạn trai, tính hướng của tôi thẳng tăm tắp!"

Các đồng nghiệp nhìn Tạ Nhất đầy hài hước, nói: "Thẳng tăm tắp? Anh Tạ anh từng quen bạn gái chưa?"

Tạ Nhất: "..."

Đột nhiên không lời chống đỡ, cảm giác đầu gối đau quá, cũng muốn bị đám bạn hại tới sắp nát đầu gối rồi!

Tạ Nhất ăn cơm xong, mượn cớ bản thân muốn đi toilet, liền đứng lên, vội hít một hơi, thật muốn gọi điện thoại cho Thương Khâu, nói cho anh ta biết xem anh đã làm chuyện tốt gì rồi.

Tạ Nhất vào toilet, rửa tay một cái, lúc này trong gương đột nhiên nhoáng lên, dường như có người sau lưng cậu, Tạ Nhất không quá chú ý, ngẩng đầu lên, không thấy được có người trong gương.

Cửa của toilet là mở sẵn, hơn nữa đối diện là hành lang, Tạ Nhất đoán là vừa có người đi ngnag qua, cho nên mới thấy nhoáng lên ở trong gương, cậu cũng không làm gì, tiếp tục rửa tay, sau đó rút lấy vài tờ khăn giấy, chuẩn bị đem tay lau khô.

Ở lúc cậu đang lau tay, trong gương lại nhoáng lên một cái, tuyệt đối là một bóng đen, cũng không phải Tạ Nhất nhìn lầm nữa, bóng đen này lần thứ hai vút qua, Tạ Nhất có chút ngạc nhiên, rốt cuộc là cái gì.

Bởi vì đồ đạc của triển lãm hiện giờ đã bắt đầu dọn vào lần lượt rồi, lần triển lãm này vô cùng lớn, rất nhiều người của lĩnh vực chuyên ngành đều đã tới, dù sao trang thiết bị và sản phẩm của triển lãm đều là tân tiến toái cao nhất, ngài Liêm còn thuê rất nhiều bảo vệ, chỉ sợ sẽ có người tới ăn cắp.

Tạ Nhất nghĩ thầm trong lòng, không biết phải là kẻ trộm không? Lén lén lút lút thế kia.

Vì vậy Tạ Nhất vội vàng đem khăn giấy vo tròn lại rồi ném vào trong thùng rác, lập tức đuổi theo bóng đen kia đi ra toilet.

Bóng đen chợt lóe lên rồi đi qua, giống như cứ đi thẳng về phía trước, Tạ Nhất theo lối đi của toilet đi về phía trước, phía trước hình như là thang máy của công nhân viên, thang máy chuyên vận chuyển những vật phẩm lớn.

Phía trước không mở đèn, Tạ Nhất mơ màng tiếp tục đi về phía trước, cũng không thấy được gì, chẳng qua mơ hồ thấy được một bóng người, ở phía trước lúc ẩn lúc hiện, Tạ Nhất vội đuổi theo, chợt đẩy cửa của buồng thang máy ra.

"Rầm!" một cái, cửa của buồng thang máy thoáng cái mở rộng ra.

Tạ Nhất liền trợn tròn mắt...

Bởi vì trong buồng thang máy không có kẻ trộm khả nghi nào cả, mà là ngài Liêm và Liêm Vũ trợ lý của hắn ta.

Ngài Liêm toàn thân tây trang màu xám, áo mũ chỉnh tề, ngồi ở xe lăn, thoạt nhìn như là một thân sĩ hoà nhã vậy, mà Liêm Vũ...

Lại là một thân tây trang màu đen, hai tay mang găng tay trắng, cưỡi lên ngồi ở trên người của ngài Liêm, hai người lại đang... Hôn môi.

Nhất thời Tạ Nhất cảm thấy nhìn phải chuyện không nên nhìn rồi, lần trước ở toilet cậu đã nghe thấy được, sợ rằng ngài Liêm và Liêm Vũ là không nên, chẳng qua khi đó cách cửa phòng rửa tay, đối phương không nhìn thấy, lần này không giống thế, cậu vừa mới đẩy cửa buồng thang máy ra, lần này thì xấu hổ rồi.

Liêm Vũ lại càng hoảng sợ, vội vàng từ trên người ngài Liêm nhảy xuống, ngài Liêm lại bình tĩnh hơn, sắc mặt cũng không thay đổi, vẫn thân sĩ điềm tĩnh như thường, vừa lúc đó, "Đinh ——" một cái, thang máy tới rồi, ngài Liêm xuống thang máy, cười nói với Liêm Vũ: "Chuyện của tràng quán giao lại cho cậu, tôi về phòng làm việc trước." [Lời edit: mình nghĩ chắc 2 người đang ở trong thang máy mà chưa ra, nên khi Tạ Nhất tới mở cửa thì thấy 2 người đang hôn chăng?! Tác giả thêm tiếng thang máy tới làm cứ thấy nó sao sao í ;_;]

Liêm Vũ liền vội vàng đáp: "Vâng, thưa ngài."

Rất nhanh, cửa thang máy chậm rãi đóng lại, mí mắt Tạ Nhất giật điên cuồng, cảm giác mình lúng túng muốn chết, giống như rình trộm cuồng vậy, ngượng ngùng cười cười với Liêm Vũ, nói: "Tôi sẽ không nói lung tung đâu."

Liêm Vũ cũng cười cười, thái độ rất điềm đạm cung kính, đáp: "Ngài Tạ, không biết sao lại tới bên này rồi."

Tạ Nhất vội nói: "Vừa rồi tôi mới nhìn thấy một bóng người đi về phía này, tôi tưởng ăn trộm, đã chạy theo phía sau tới đây rồi."

Liêm Vũ: "Cũng không có ai sang đây cả."

Tạ Nhất xấu hổ gãi gãi cằm của mình, đáp: "Vậy... Vậy có thể là nhìn lầm rồi hoặc là mèo hoang chạy vào thôi."

Liêm Vũ gật đầu, nói: "Ngài Tạ, không biết tràng quán thiết kế thế nào rồi?"

Tạ Nhất vội vàng báo cáo với Liêm Vũ, lúc này mới hòa tan một chút xấu hổ.

Hai người rất nhanh đã về tới tràng quán, những người khác đều ở đây, đã qua thời gian nghỉ trưa, mọi người lại bắt đầu vùi đầu vào trong công việc căng thẳng, Tạ Nhất cũng trở về vội vàng làm việc.

Những người khác đều không phát hiện xấu hổ của Tạ Nhất, còn để Tạ Nhất tới phụ một tay.

Ngày hôm nay thiết kế cơ bản của bọn họ cũng sắp xong rồi, ngày mai lại thêm chút phần sau nữa, cơ bản là có thể tiền trao cháo múc rồi, ngài Liêm rất dễ nói chuyện, không có yêu cầu hà khắc gì, cũng sẽ không khiến người ta đột nhiên đổi hình ảnh, hoặc đổi cái này đổi cái kia, bởi vậy công việc của mọi người đều cũng vui vẻ.

Ngài Liêm vẫn không xuất hiện, buổi chiều đều là Liêm Vũ ở bên cạnh, mọi người trực tiếp hỏi ý kiến của Liêm Vũ là có thể được.

Tạ Nhất và các đồng nghiệp đang bận rộn thiết kế cuối cùng của đại sảnh vào cửa, chợt nghe được một tiếng "Bụp!!!", sau đó là "Xoảng!!" một cái, Liêm Vũ đứng ở gần đó, trên đỉnh đầu có một bóng đèn, không biết xảy ra chuyện gì, đột nhiên chóp vài cái, chợt như sắp nổ tung.

Tạ Nhất thì ở bên cạnh, nhìn rõ ràng, nhất thời không chút suy nghĩ, vội vàng xông tới, "Rầm!!!" một cái đã đem Liêm Vũ ngã nhào xuống đất.

Hai người té xuống đất, lăn ra ngoài, mảnh vỡ của bóng đèn bị nổ đều rơi xuống, có chút đáng sợ.

Tất cả mọi người lấy làm kinh hãi, vội vàng tới đỡ Tạ Nhất và Liêm Vũ dậy, nói: "Không sao chứ?"

Tạ Nhất khoát tay một cái, đáp: "Tôi không sao tôi không sao."

Liêm Vũ đứng lên, nói: "May mà nhờ ngài Tạ."

Bóng đèn trên đỉnh đầu đột nhiên nổ tung một cái, không biết là nguyên nhân gì, mọi người vội vàng đem mảnh vụn thủy tinh trên đất quét dọn sạch, để người của tràng quán tới đổi bóng đèn, chẳng qua người của tràng quán không ở đây, tạm thời có việc đi ra ngoài, không ai lo đổi bóng đèn.

Tạ Nhất dứt khoát nói: "Tôi tới vậy, đổi một bóng đèn mà thôi."

Đồng nghiệp: "Anh Tạ, đây có chút cao còn phải bắt thang nữa, chờ nhân viên công tác của tràng quán tới đi, vốn đó là chuyện của bọn họ mà."

Nhân viên công tác của tràng quán một thoáng không qua được, Tạ Nhất cũng không muốn chờ, quá làm mất thời gian, chỉ đổi một bóng đèn mà thôi, vì vậy đem cái thang tới, đặt ở ngay phía dưới, để các đồng nghiệp đỡ cây thang, tự leo lên, chuẩn bị đổi bóng đèn.

Tạ Nhất trước đây ở nhà cũng tự leo lên đổi bóng đèn, đây giống như là một kỹ thuật thiết yếu của mỗi người, lần này chính là trèo lên tương đối cao mà thôi, không có gì quá lo.

Tạ Nhất leo lên, đứng ở đầu cây thang, nâng tay lên đem bóng đèn tháo xuống, chuẩn bị vặn ra, chẳng qua trong nháy mắt này, dường như Tạ Nhất thấy được một bóng đen, "Xoẹt!" một cái khẽ bay qua trước mặt.

Vô cùng u ám, mang theo một trận gió lạnh, như băng đá vậy.

Tạ Nhất lại càng hoảng sợ, ngẩng đầu lên, thế nhưng bóng đen kia lại biến mất, cũng không có gì, giống như là ảo giác của Tạ Nhất.

"Anh Tạ? Làm sao vậy? Không thể vặn ra sao?"

"Có phải không ăn khớp hay không?"

Tạ Nhất nghe thấy đồng nghiệp phía dưới nói, vội lên tiếng, đáp: "Không sao không sao, đúng khớp rồi."

Các đồng nghiệp cũng không có phát hiện kỳ lạ gì, Tạ Nhất vội vàng đem bóng đèn vặn lên, sau đó chuẩn bị đi xuống, ngay trong nháy mắt này, "Vèo ——" một cái, Tạ Nhất lần này không thấy được bóng đen, thế nhưng cậu cảm giác được một luồng gió mát, theo sau đó chính là tiếng hô to của mọi người.

"Anh Tạ!!!"

"Trời ơi!!"

"Anh Tạ!"

Tạ Nhất cũng không biết chuyện gì xảy ra, cây thang đột nhiên phát ra một tiếng "Xoảng!!", vậy mà rời rạc ra, trong nháy mắt đã tách rời, Tạ Nhất cảm giác chống đỡ dưới chân bỗng chốc biến mất, cơ thể ngữa ra sau liền rớt xuống, cũng không phản ứng kịp nữa.

Một tiếng "Rầm!!!", Tạ Nhất ngã tới chóng mặt, trong nháy mắt trước mắt có chút biến thành màu đen, chỉ cảm thấy cánh tay rất đau, đau đến nổi cậu toát mồ hôi lạnh cả người.

"Anh Tạ!"

"Anh Tạ!!"

Mọi người kêu lên rồi xông qua, đem Tạ Nhất từ dưới đất đỡ dậy, chẳng ai nghĩ tới cái thang đột nhiên đã rời rạc ra, còn có vài đồng nghiệp bị cây thang tách ra đập trúng, chẳng qua cũng không có việc gì lớn, nặng nhất chỉ là bầm tím mà thôi.

Thế nhưng Tạ Nhất không giống thế, từ nơi cao như vậy mà ngã xuống, cánh tay nhất thời cũng sẽ không động đậy được, vẻ mặt đều là mồ hôi lạnh, ý thức còn hơi mơ hồ.

Tất cả mọi người có hơi hoảng sợ, vội vàng đỡ Tạ Nhất dậy, nói: "Mau mau, đưa vào bệnh viện đi!"

Tạ Nhất mơ mơ màng màng đã đến bệnh viện, đầu có chút não chấn động, không chỉ như vậy, cánh tay bị trật rồi, ngược lại không đến mức gãy xương, chẳng qua sưng lên thành một cục to, còn là tay phải nữa, rất không tiện.

Mọi người mang Tạ Nhất làm kiểm tra không ngừng, bởi vì Tạ Nhất có chút chấn động não, ăn không được thứ gì, cho nên bác sĩ truyền dịch cho cậu, buổi chiều phải ở lại bệnh viện truyền dịch, truyền xong dịch có thể rời đi rồi về nhà nằm nghỉ, không có gì đáng ngại.

Tạ Nhất khó chịu vô cùng, cánh tay sưng lên, còn chấn động não, cảm giác đầu mình thiếu chút nữa té thành não đậu hủ.

Tạ Nhất ngồi ở phòng truyền dịch, các đồng nghiệp vội trước vội sau giúp mở thuốc đóng tiền lấy thuốc vân vân, còn có đồng nghiệp bồi bên cạnh Tạ Nhất, nói: "Anh Tạ, sao rồi, đỡ hơn chút nào không?"

Tạ Nhất gật đầu, đáp: "Còn hơi chút chóng mặt, không việc gì lớn nữa."

Các đồng nghiệp lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: "Ừm tốt rồi, anh Tạ, điện thoại di động của anh vừa rồi rớt xuống, em còn cầm giúp anh này."

Tạ Nhất nhận lấy điện thoại, dùng tay trái đem điện thoại nhét vào trong túi đầy khó khăn, điện thoại bị ném ra một góc, góc màn hình có hơi "vỡ nát mang tính rạn nứt", thọat nhìn vô cùng đáng thương.

Đồng nghiệp còn nói: "Một lát truyền xong dịch, anh Tạ anh đi về nhà luôn đi, chỉ còn lại có phần cuối thôi, bọn em có thể làm được."

Tạ Nhất: "Vậy làm phiền bọn cậu."

Đồng nghiệp: "Đây có gì mà phiền? Anh nghỉ ngơi thật tốt... Ừm đúng rồi, em vừa dùng điện thoại của anh gọi điện cho anh Thương, anh ấy nói tới đây ngay lập tức, đang ở trên đường qua đây đó."

Tạ Nhất kinh ngạc mở to hai mắt, cảm giác trong nháy mắt đầu cũng không choáng nữa, đáp: "Cậu gọi điện thoại cho Thương Khâu?!"

Đồng nghiệp: "Đúng vậy, làm sao vậy?"

Tạ Nhất bất đắc dĩ nói: "Sao cậu gọi điện thoại cho anh ấy, hình như hôm nay anh ấy còn có một án nữa, buổi chiều cũng không có thời gian đâu."

Ngày hôm qua khi ở trên xe Thương Khâu đã nói, hôm nay anh ấy có một án, có thể tối mới về nhà, hiện giờ hẳn là đang bận làm.

Đồng nghiệp: "Đương nhiên là bởi vì anh Thương là bạn trai anh mà, anh bị thương, anh Thương chắc chắn phải biết rồi."

Tạ Nhất liền vội nói: "Thật không phải mà, chúng tôi không phải loại quan hệ đó."

Đồng nghiệp cười híp mắt, vẻ mặt am hiểu mà, đáp: "Anh yên tâm đi, bọn em sẽ không nói lung tung, giám đốc vốn không biết, mới nói chứ, bởi vì anh Tạ bọn em mới lấy được hạng mục này, biết trích phần trăm có bao nhiêu không, lần này kiếm lớn rồi, những đồng nghiệp nữ kia cũng không dám nói lung tung đâu, bằng không thì không được chia phần trăm, bọn cổ cũng hiểu... Ầy không phải em nói chứ, anh Thương thực sự quá mát tay rồi, dù sao đẹp trai như vậy mà, anh nhìn xem tốc độ biến đổi sắc mặt của những đồng nghiệp nữ hôm qua kia đi, được gọi là một sự đau lòng, ha ha buồn cười quá..."

Tạ Nhất: "..."

Đồng nghiệp nói tiếp: "Đúng rồi, anh Thương cũng rất khẩn trương anh đó, anh ấy nghe nói anh bị thương, cái đó gọi là khẩn trương, nói là sẽ chạy tới ngay."

Đang nói chuyện, cửa phòng truyền dịch đã được đẩy ra, như phỏng nước sôi, đồng nghiệp lập tức nói: "Ấy, anh Thương tới rồi!"

Thương Khâu lại tới thật rồi, trên trán anh ta có tí mồ hôi hột, đem áo gió cởi ra treo ở trên cánh tay, thoạt nhìn vội vội vàng vàng, sãi bước đi sang, nói: "Sao bị thương rồi?"

Tạ Nhất thấy anh ta tới thật, có chút giật mình, dù sao quan hệ của bọn họ chỉ là khách trọ và chủ cho thuê nhà, mặc dù rất nhiều người hiểu lầm, với lại xế chiều hôm nay Thương Khâu có một án, giờ sợ rằng đang bận, Tạ Nhất không nghĩ rằng anh ta bỗng nhiên tới, tuyệt đối đem vụ án đó để qua một bên rồi.

Nói thật ra, trong nháy mắt trong lòng Tạ Nhất còn hơi rung động, không biết là cảm giác gì.

Đồng nghiệp: "Bóng đèn của tràng quán bị nổ, lúc đổi bóng đèn cây thang đột nhiên rả rời ra, anh Tạ từ trên cây thang rớt xuống, cánh tay bị trật, có hơi chấn động não."

Thương Khâu vừa nghe, sắc mặt lập tức không tốt nữa, trầm mặt xuống, Tạ Nhất liền vội đáp: "Đã không sao rồi, truyền dịch xong là có thể về nhà."

Đồng nghiệp vội vàng đứng lên, cười nói: "Các anh nói chuyện đi, vậy em về tràng quán trước đây."

Tạ Nhất gật đầu, đồng nghiệp đi ra ngoài rất mau, trong phòng truyền dịch chỉ còn lại Tạ Nhất và Thương Khâu, Tạ Nhất nói: "Sao anh lại tới đây? Hôm nay không phải rất bận sao?"

Thương Khâu đem áo gió để trên cạnh ghế, ngồi xuống nhìn ống truyền dịch của cậu, còn một chút nữa mới có thể rời khỏi, đáp: "Vừa muốn đi gặp người thuê, thì nhận được điện thoại của đồng nghiệp cậu, nói cậu đã xảy ra chuyện, tôi đã đem vụ án hoãn lại, ngày mai lại đi."

Thương Khâu nói tiếp: "Bệnh viện bên này kẹt xe, tôi đem xe để ở bên cạnh, rồi đi tới."

Tạ Nhất nhìn áo sơmi của Thương Khâu một cái, ướt không ít, thời tiết hiện giờ như vậy, tuy rằng buổi trưa còn rất nắng, thế nhưng sau buổi chiều đã có thời tiết mát mẻ của cuối thu rồi, áo sơ mi của Thương Khâu ướt thành như vậy, khẳng định không phải là đi tới, mà là chạy tới.

Trong lòng Tạ Nhất vô cùng cảm động, đáp "Thật ngại để anh đi một chuyến."

Thương Khâu: "Không sao, một lát truyền dịch xong tôi đi lái xe, cậu chờ một lát rồi xuống."

Tạ Nhất muốn đi cùng anh ta sang đó, Thương Khâu nói: "Không phải cậu chấn động não sao, ít đi đường lại."

Tạ Nhất không lay chuyển được Thương Khâu, chờ truyền dịch xong, Thương Khâu tìm y tá tới, y tá rút ra cho Tạ Nhất, Thương Khâu mua một chai nước cho cậu, để cậu ngồi chờ một lát, mình đi lấy xe trước.

Chỗ Thương Khâu lấy xe quả nhiên không gần, Tạ Nhất đợi một lúc lâu, Thương Khâu mới gọi điện thoại cho cậu, Tạ Nhất đi xuống lầu, ngồi trên xe Thương Khâu, hai người cùng nhau hướng về nhà.

Vào cửa nhà rồi, Thương Khâu để Tạ Nhất ngồi ở trên ghế sa lon, nói: "Cậu nghỉ ngơi."

Sau đó tự mình đi phòng ngủ thay đồ, lập tức vào phòng bếp.

Đúng, phòng bếp!

Tạ Nhất liền căng thẳng sau lưng, lẽ nào Thương Khâu muốn làm cơm tối?

Thế nhưng Thương Khâu không phải là sát thủ phòng bếp sao? Cậu nhớ lần trước lúc Thương Khâu nấu mì, đem hết trứng gà đều ném vào trong nồi nước sôi, thiếu chút nữa hù chết Tạ Nhất!

Tạ Nhất còn nhớ rõ Thương Khâu muốn ăn trứng lòng đào, kết quả đem trứng gà bỏ vào trong lò vi sóng, chuẩn bị quay một trứng lòng đào.

Chuyện giống như thế còn rất nhiều rất nhiều, may mà Thương Khâu đều là mua thức ăn làm sẵn cho những con mèo ăn, không thì Tạ Nhất cho rằng chắc chắn anh ta sẽ đem những con mèo đều độc chết!

Tạ Nhất có chút không yên lòng, chẳng qua hiện giờ cánh tay cậu rất đau, còn có chút chấn động não, cho nên đã ngồi ở trên ghế sa lon đàng hoàng.

Tạ Nhất rất buồn chán, lấy điện thoại di động ra xem, quỷ thần xui khiến mở ra app Tấn Giang, tìm đến chuyên mục của tiểu Thiên nga, mở ra xem một cái.

Tạ Nhất cảm giác thật sự là không khiến mình phí công mở ra, bởi vì năng suất cao của tiểu Thiên Nga đã lại mở ra văn mới rồi!

Thể loại là —— Diễn sanh.

Nói cách khác còn là đồng nhân!

Tạ Nhất vội vàng cúi đầu nhìn cột nhân vật chính, quả nhiên lại là Tạ Nhất và Thương Khâu!

Tạ Nhất cho rằng, sau khi mình đã bị dọa sợ do trải qua ABO và tiểu ca nhi, không biết ngượng không biết xấu hổ, Tạ Nhất cảm thấy không có chuyện gì có thể đem cậu hù sợ nữa, tuyệt đối không có bất cừ chuyện gì có thể nữa!

Vì vậy tâm tính Tạ Nhất rất nhẹ nhàng mở ra truyện mới của tiểu Thiên Nga, văn án truyện mới là như vầy: Tạ Nhất là ông chủ của một quán cơm đêm khuya...

Cái này và sinh hoạt căn bản của Tạ Nhất rất tương tự, Tạ Nhất cho rằng rất bình thường, cứ tiếp tục nhìn xuống nữa.

Có một ngày Tạ Nhất ở trên đường đi mở cửa quán cơm đêm khuya, bị một chiếc xe tải đụng phải, sau đó trực tiếp bị cán qua.

Tạ Nhất đọc tới đây, nhịn không được chửi tục một câu, thực sự là đẫm máu vũ lực, tiểu Thiên nga không hổ là con của mình nha!

Tạ Nhất còn cho là mình bị ép thành con quỷ mỏng như tờ giấy, thế nhưng cũng không phải như thế, bởi vì trong tiểu thuyết sau khi chết thường không đến âm tào địa phủ, mà là sẽ xảy ra loại chuyện xuyên việt này.

Thế là Tạ Nhất - ông chủ quán cơm đêm khuya xuyên việt, xuyên qua... Thế giới của thú nhân.

"Thú nhân?!"

Tạ Nhất gào lớn một tiếng, Thương Khâu ở phòng bếp cũng nghe được tiếng gào của cậu, vội đi ra xem xét tình huống, Tạ Nhất lúng túng cười khan hai tiếng, nói: "Ha ha, ha ha, không có chuyện gì đâu, tôi mới vừa rồi... Gặp ác mộng, nói sảng thôi."

Thương Khâu nhướng mày, nói nhàn nhạt: "Có phải đọc truyện mới của Tiểu Bạch xong, cho nên nằm mơ?"

Tạ Nhất: "..." Vì sao Thương Khâu cũng đọc qua rồi?!

Cậu thiếu chút nữa đã quên mất, Thương Khâu thế nhưng là độc giả của Tiểu Bạch mà!

Thương Khâu nói nhàn nhạt: "Thật thú vị."

Anh ta nói xong, quay đầu lại vào phòng bếp.

Tạ Nhất không phải không thừa nhận, vừa rồi cậu còn cho rằng mình không thể nào bị hù sợ được, dù sao mình đã bị hù sợ rồi, kết quả giờ thật sự có chút run sợ trong lòng, đầu cũng muốn hôn mê, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh, vội vàng tiếp tục đọc tiếp, đọc tiếp xuống dưới coi có phải biến thành câu chuyện ma kinh dị hay không.

Tạ Nhất xuyên qua tới thế giới Thú nhân, biến thành một giống cái quý hiếm...

Giống cái?!

Tạ Nhất lúc này chỉ là ở trong lòng gào lên một tiếng, may mà không có gào to ra, không thì quá mất mặt rồi.

Bộ lạc của Thú nhân đang đánh giặc, Tạ Nhất giống cái nhỏ này đã xuyên việt đến trên chiến trường của hậu chiến, bị bộ lạc thú nhân sau khi giải quyết xong hậu quả mà phát hiện, thế là bởi vì Tạ Nhất giống cái nhỏ này vô cùng hiếm, cho nên Tạ Nhất bị bắt, trở thành bảo vật, hiến tặng cho thủ lĩnh thú nhân ——Thương Khâu.

Tốt lắm Thương Khâu xuất hiện rồi.

Kế đó chính là phần cao trào của tiểu thuyết rồi, ngay sau đó thủ lĩnh thú nhân đem Tạ Nhất nhốt lại, trên cổ buộc xiềng xích, mở miệng chính là "Mèo con của ta, ngươi thọat nhìn rất ngon miệng, sinh cho ta vài đứa đi."

Tạ Nhất kêu rên một tiếng, che đầu của mình, cảm giác lại bắt đầu nhức đầu rồi, nhất định là di chứng của chấn động não, vội vàng đem điện thoại di động ném qua, thực sự không đành lòng đọc tiếp nữa, Tạ Nhất cảm giác mình vẫn còn quá non, vậy mà cảm thấy ngoại trừ ABO và tiểu ca nhi thì không có đề tài nào có thể hù sợ được mình, thực sự quá non rồi!

Vẻ mặt Tạ Nhất trắng bệch nằm ngữa ở trên ghế sa lon, thực sự không dám nhìn điện thoại di động nữa, vì vậy mở ti vi chuẩn bị giải buồn một lát, thế nhưng cũng không có gì đẹp mắt cả, xem một lát thì ngủ mất.

Tạ Nhất trong mông lung, lại ngửi thấy được một chút mùi khét, kỳ lạ không nói nên lời, vô cùng sặc cổ họng, Tạ Nhất còn đang trong giấc ngủ, mặc dù hơi có mùi khét, thế nhưng cũng không tỉnh lại ngay.

Thình lình nghe được một tiếng "Choang!!!!", cái này làm cho Tạ Nhất tỉnh lại, vội vàng nhảy dựng lên, mở to hai mắt nhìn, liền thấy khói đặc cuồn cuộn bốc ra từ phòng bếp.

Tạ Nhất lại càng hoảng sợ, vội vàng vọt vào phòng bếp, động tác kia được gọi là rất mạnh liệt, Thương Khâu quả nhiên ở phòng bếp, anh ta lại đang dùng nồi áp suất, khẳng định anh ta cũng không biết nồi áp suất là vật gì!

Trong nồi áp suất có thứ đen thùi lùi, giống như vật phẩm thối nát vậy, bản thân cái nồi cũng đen thùi lùi, bếp gas đang cháy, thiếu chút nữa đem nồi cháy luôn!

Tạ Nhất vọt vào, vội đẩy ra cửa sổ, đem bếp gas đóng lại, ngay sau đó đem miếng nhấc nồi đem nồi áp suất nâng lên, ném vào trong thau nước.

Thương Khâu lại là vẻ mặt vô tội đứng ở bên cạnh, nói: "Tôi còn chưa làm cơm tối nữa, một lát mới có thể ăn."

Tạ Nhất chống nạnh nhìn anh ta, nói đầy tức giận: "Một lát cũng không thể ăn được, nhất định sẽ bị độc chết."

Thương Khâu không lên tiếng, nhún vai, lập tức đáp: "Tôi chỉ muốn giúp đỡ."

Vừa nói như vậy, Tạ Nhất liền cảm thấy vô cùng tội lỗi, buổi chiều Thương Khâu còn vì mình hoãn công việc, chạy đến bệnh viện, bây giờ còn đang làm cơm, Tạ Nhất cảm giác lời vừa rồi của mình quá không nên rồi.

Vội vàng thả nhẹ giọng, nói: "Buổi tối ăn đơn giản đi, mì trứng cà chua thì sao?"

Thương Khâu không có bất kỳ dị nghị gì, Tạ Nhất đã đứng ở bên cạnh, chỉ huy Thương Khâu làm mì trứng cà chua, mì sợi rất đơn giản, Tạ Nhất cho rằng, mình ở bên cạnh nhìn, tuyệt đối không xảy ra sai lầm gì.

Đầu tiên muốn làm cà chua trứng gà, vì vậy ở lúc Tạ Nhất đang xoay chuyển trong đầu, chợt nghe được hai tiếng "Tỏm, tỏm", Thương Khâu không biết lúc nào đã làm một cái nồi lớn, sau đó rất tự nhiên đem cả trứng gà và cà chua đều ném cả vào trong nồi đun nước!

Cả trái!

Tạ Nhất cũng muốn phát điên rồi, Thương Khâu lại là vẻ mặt chính nghĩa, nói: "Để muổi ư?"

Tạ Nhất cuối cùng nhịn không được nữa, quả thực muốn nổ tung, đem Thương Khâu xua ra phòng bếp, sau đó đem nước đổ sạch, đem cà chua luộc và trứng luộc tất cả đều vớt ra ngoài, bắt đầu làm mì trứng cà chua.

Tạ Nhất làm xong mì, để Thương Khâu bưng ra, hai người liền bắt đầu ăn mì, Tạ Nhất thở phào nhẹ nhõm, cậu cứu vớt được cái nhà của Thương Khâu, trang thiết bị cao cấp như thế, phòng ở mấy trăm thước vuông, nếu như thiêu cháy vậy thì thật là đáng tiếc!

Mặc dù rất đơn giản, chỉ là mì trứng cà chua, nhưng mùi vị ấy miễn bàn quá ngon miệng rồi, dù sao sở trường nhất của Tạ Nhất chính là nấu cơm rồi.

Thương Khâu ăn rất nhanh, thoạt nhìn cũng rất thích, dù sao có chút vị ngọt, Thương Khâu chính là thích thứ gì đó mang vị ngọt.

Tạ Nhất ăn mì cũng có chút trắc trở, dù sao tay phải cậu bị thương, cầm không được đôi đũa, chỉ có thể dùng tay trái cầm đũa, thế nhưng Tạ Nhất không biết dùng tay trái, cuối cùng thẳng thắn trực tiếp dùng cái muỗng, đem sợi mì cắt ra, sau đó múc lên đưa vào trong miệng.

Thế nhưng ăn như thế cũng rất phiền phức, bởi vì sợi mì trơn trượt, nhất là mì nước, sẽ đem nước canh bắn tung tóe lên.

Thương Khâu thấy Tạ Nhất ăn cơm chật vật, liền đem bát buông xuống, lập tức đi tới ngồi xuống trước mặt Tạ Nhất.

Tạ Nhất: "Sao thế?"

Thương Khâu nói thản nhiên: "Tôi đút cậu."

Tạ Nhất hơi đỏ mặt, đáp: "Không cần không cần, tự tôi có thể ăn."

Mặc dù nói như vậy, thế nhưng Thương Khâu thoạt nhìn rất cường thế, nhất định phải đút Tạ Nhất, nói: "Trước đây cậu cũng từng đút tôi."

Tạ Nhất nghĩ thầm cũng đúng, trước đây lúc cánh tay Thương Khâu bị thương, mình cũng từng đúc anh ta, không có gì kỳ lạ.

Thương Khâu đem bát của Tạ Nhất bưng lên, dùng đôi đũa gắp mì sợi, đưa đến bên miệng Tạ Nhất, còn cố ý thổi thổi, nhìn xem có nóng hay không, đơn giản là cẩn thận, phối hợp loại biểu cảm chàng trai ấm áp này, Tạ Nhất thiếu chút nữa phân không ra anh ta rốt cuộc là chàng trai ấm áp hay là biểu cảm chàng trai ấm áp nữa...

[Lời editor: cái sau là noãn nam biểu. Bên ngoài tuy ấm áp nhưng bên trong thì đ", chỉ có vẻ ngoài thôi. Đoạn này có nói 2 loại nên mình dịch ra thuần Việt, còn về sau nói về noãn nam biểu không thì mình để nguyên nha.]

Sợi mì mang nước canh, lúc ăn nhất định sẽ có nước canh bắn ra, dù sao không phải là tay của mình, Tạ Nhất cảm giác trên gò má của mình bắn lên nước canh, vừa muốn dùng khăn giấy lau, kết quả thấy Thương Khâu đột nhiên thò tới trước một chút, khuôn mặt tuấn tú nhất thời phóng to, thiếu chút nữa hù dọa Tạ Nhất.

Lập tức trên mặt một trận ấm áp, Thương Khâu vậy mà dựa sát qua, đột nhiên vươn đầu lưỡi, ở trên mặt của Tạ Nhất khẽ cuốn một cái, liền đem nước canh cuốn vào trong miệng, lập tức thấp giọng cười, nói: "Cảm ơn chiêu đãi."

Tạ Nhất: "..." Sợ tới nổi trái tim thiếu chút nứt rồi!

Mà Thương Khâu thân là người khởi xướng lại không mặt không biểu cảm, tiếp tục gấp sợi mì cho Tạ Nhất ăn, thoạt nhìn rất bình tĩnh, rất lãnh tĩnh, giống như anh ta vừa nãy chưa từng làm gì vậy, giống như Tạ Nhất phán đoán...

Tạ Nhất ăn cơm, Thương Khâu chủ động yêu cầu đi rửa chén, nói: "Một lát tôi giúp cậu tắm rửa."

Tạ Nhất cảm giác tóc gáy đều dựng lên, đáp: "Không không không, không cần, tự tôi có thể."

Thương Khâu: "Tây cậu không thể dính nước."

Tạ Nhất lập tức tỏ thái độ: "Không sao không sao, không dính nước, sẽ không dính nước."

Tạ Nhất nói xong, chạy vội như chạy trốn vậy, Thương Khâu lại nhướng mày, bưng bát đi vào phòng bếp.

Tạ Nhất ở trong phòng tắm, chợt nghe được tiếng phát ra từ phòng bếp, "Choảng!! Rầm... Bịch, keng! Rầm ——"

Không biết khẳng định còn tưởng rằng là đang làm lắp đặt thiết bị...

Tạ Nhất bất đắc dĩ lau mặt của mình một cái, nghĩ thầm, cho dù chỉ là rửa chén, cũng không thấy lửa, sẽ không có vấn đề, không xảy ra việc lớn.

Tạ Nhất tắm xong, mặc dù có chút gian nan, nhưng dù sao coi như thuận lợi, liền từ phòng tắm đi ra, đi tới phòng bếp phía trước nhìn xem, hay thật! Cho dù không có xảy ra án mạng, thế nhưng phòng bếp trong nhà Thương Khâu gần như phải sửa rồi!

Tạ Nhất khiếp sợ chỉ vào cái bồn nước, nói: "Bồn nước làm sao vậy?!"

Chỉ thấy bồn nước lại nứt ra rồi!

Nứt, ra, rồi!

Trên mặt đất đều là nước, tí tí tách tách, đã tụ lại chảy thành sông, trên sàn nhà còn có chén bị vỡ, gia vị nguyên liệu cũng lật úp trên đất, đã như bùn nhão.

Thương Khâu nhún vai, đáp: "Vừa nãy tôi muốn đem cái nồi cũng rửa luôn."

Tạ Nhất theo hướng anh ta chỉ nhìn sang, lại là cái nồi áp suất kia, tuyệt đối không phải là lỗi của Thương Khâu, tuyệt đối là lỗi của nồi áp suất kia quá đáng hận, cứ khi dễ Thương Khâu!

Tạ Nhất cảm giác một ngay này của bản thân rất là chấn động lòng người, sau khi thu dọn xong phòng bếp đã mết muốn chết rồi, vội lên giường đi ngủ.

Ngày thứ hai Tạ Nhất chuẩn bị đi tràng quán nhìn xem chút, mặc dù cậu đã bị thương, thế nhưng cứ cảm thấy không nhìn một cái không yên lòng, dù sao đã sắp bắt đầu triển lãm rồi.

Thương Khâu lo lắng cho cậu, đã lái xe chở Tạ Nhất đi qua, lúc cậu đến tràng quán, các đồng nghiệp đều ở đây, thấy Tạ Nhất tới, kinh ngạc nói: "Anh Tạ sao anh lại tới đây nữa!?"

Thương Khâu đậu xe ở cửa, không có xuống xe, các đồng nghiệp đã chào hỏi đầy nhiệt tình với Thương Khâu, nói: "Anh Thương! Đưa anh Tạ tới làm à!"

Thương Khâu lại gật đầu một cái, mặc dù anh ta không thích nói, cũng luôn là gương mặt lạnh lùng, chẳng qua cũng giao tiếp một chút với đồng nghiệp của Tạ Nhất, thoạt nhìn hết sức kỳ dị.

Thương Khâu: "Giờ tan làm tôi trở lại đón cậu."

Tạ Nhất muốn nói không cần, bản thân chỉ là trật tay mà thôi, chấn động não cũng đã sắp đỡ rồi, không sao nữa, thế nhưng Thương Khâu chưa cho cậu cơ hội nói chuyện, đã lái xe đi rồi.

Các đồng nghiệp nữ ném qua ánh mắt hâm mộ, cảm thấy Thương Khâu thật là một người đàn ông tốt, mặc dù thoạt nhìn lãnh đạm, thế nhưng đối với vợ vô cùng săn sóc, chủ yếu nhất vẫn là dáng dấp đẹp trai.

Hôm nay là ngày cuối cùng của tràng quán, sau buổi chiều kết thúc công việc, Tạ Nhất và đồng nghiệp vừa trò chuyện vừa đi ra từ tràng quán, quả nhiên thấy được Thương Khâu.

Xe của Thương Khâu dừng ở bên cạnh lề đường, mà bản thân Thương Khâu không ở trong xe, đã xuống xe, đang chống một gối quỳ gối ở ven đường, bên cạnh vây quanh mấy con mèo nhỏ, Thương Khâu không biết từ đâu lấy ra thức ăn cho mèo, đang đúc cho bọn nó ăn.

Dáng dấp bản thân của Thương Khâu đã gây chú ý, giờ còn vây quanh một đám mèo con, lại càng bắt mắt hơn, chân dài rộng lại khốc lại soái, mèo nhỏ lại moe lại mềm, quả thực chính là một quang cảnh chói mắt.

Tạ Nhất lúc đi ra, liếc mắt đã nhìn thấy, đương nhiên còn có các đồng nghiệp.

Các đồng nghiệp thấy mèo con, cũng cảm thấy vô cùng đáng yêu, nhịn không được đi tới trêu chọc một chút, Thương Khâu lại đứng lên, còn ở trước mắt bao người cởi ra áo gió của mình, khoác lên trên người Tạ Nhất, nói: "Vừa rồi có rơi chút mưa, tương đối lạnh."

Tạ Nhất: "..." Đột nhiên lại chọc ghẹo như thế!

Các đồng nghiệp nữ quả thực đối với Thương Khâu vừa yêu vừa hận, yêu là Thương Khâu quá đẹp trai, hơn nữa cho dù trưng ra gương mặt liệt, đối với ai cũng rất lãnh đạm, thế nhưng đối với Tạ Nhất thực sự rất săn sóc, thực sự dịu dàng.

Hận chính là, người đàn ông tốt như vậy qua lại với một người bạn trai...

Tạ Nhất vội vàng tạm biệt các đồng nghiệp rồi lên xe, Thương Khâu lái xe, hướng về nhà.

Tạ Nhất ngồi trên xe, lấy ra vài tấm vé, nói: "Vé vào cửa triển lãm của ngày thứ bảy được ngài Liêm cho, thứ bảy anh có việc gì không? Chúng ta cùng đi xem triển lãm không?"

Tạ Nhất còn rất sợ Thương Khâu không có hứng thú với loại công nghệ cao này, thế nhưng triển lãm này hiếm thấy, có người nói trên web đã không cướp được vé nữa, ngài Liêm vung tay phóng khoáng, cho bọn họ rất nhiều vé, còn mời bọn họ xem triển lãm, Tạ Nhất thực sự rất động tâm.

Tạ Nhất vội vàng thuyết phục, nói: "Nghe nói là triển lãm cao cấp hiếm gặp, bên cạnh đó có tiệm bánh ngọt không tệ, xem xong triển lãm còn có thể ăn chút bánh ngọt."

Tạ Nhất nói xong, Thương Khâu nhướng mày, nghiêng đầu nhìn cậu một cái, nói: "Cậu đang hẹn tôi."

Tạ Nhất: "..." Nào, nào có ý nghĩa như vậy chứ.

Thương Khâu nở nụ cười một tiếng, đáp: "Được."

Tạ Nhất cũng đã quên xấu hổ, vội vàng vui vẻ nói: "Thật tốt quá!"

Thứ bảy cùng ngày, Tạ Nhất và Thương Khâu liền chuẩn bị xem triển lãm, lúc Tạ Nhất rời giường, Thương Khâu đã dậy rồi, Tạ Nhất vào phòng tắm rửa mặt, lập tức trở lại phòng ngủ đi thay đồ.

Cậu vừa vào phòng ngủ, thiếu chút nữa bị chói mù mắt rồi, bởi vì trang phục của Thương Khâu, thực sự quá... Rù quến rồi.

Thương Khâu ngày hôm nay lại mặc một kiện tây trang màu đen, màu đen kinh điển, hơn nữa còn là buột eo, bởi vì khí trời hơi chút chuyển lạnh, bên trong còn mặc áo gi lê, thắt một cái cà vạt, quần tây tôn lên đôi chân dài rộng của anh ta, eo nhỏ mông hẹp, kết hợp với vai rộng chân dài, tổ hợp này đẹp trai nói không nên lời, hormone quả thực cũng muốn nổ tung rồi.

Thương Khâu đang chỉnh sửa cà vạt của mình, nhìn thấy Tạ Nhất đi vào, nhướng mi nói: "Sao?"

Tạ Nhất cũng bối rối, cảm giác mắt cũng không vứt ra được, liền lắp bắp: "Nhìn... Nhìn rất đẹp, có điều là sao anh mặc thành như vậy?"

Thương Khâu rất tự nhiên: "Không phải muốn đi xem triển lãm sao?"

Tạ Nhất nghĩ thầm, cũng đúng, không mặc đàng hoàng chút, có thể sẽ bị chặn ở bên ngoài, dù sao triển lãm lần này đều là người cao cấp.

Tạ Nhất dự định cũng mặc đồ hơi nghiêm túc một chút, Thương Khâu giúp cậu chọn một bộ, dĩ nhiên cũng là tây trang, Tạ Nhất cứ cảm thấy là lạ, giống như muốn đi hẹn hò vậy.

Hai người mặc quần áo xong rồi ăn điểm tâm, liền đi xuống lầu, Thương Khâu lấy xe, chuẩn bị lái đi, Tạ Nhất liền vội vàng nói: "Chờ đã, chờ đã."

Thương Khâu: "Sao thế?"

Tạ Nhất: "A Lương còn chưa tới."

Tạ Nhất gãi cằm, cười nói: "Tôi cũng cho A Lương một vé, dẫn cậu ta đi ra thả lỏng một chút, anh biết đó, A Lương gần đây rất không có tinh thần, để cậu ấy xem triển lãm có thể tâm tình sẽ khá hơn chút."

Thương Khâu: "..."

Vì vậy Thương Khâu ăn mặc một thân âu phục đắt giá, Tạ Nhất cũng ăn mặc đẹp đẽ, giống như muốn hẹn hò vậy, rất nhanh A Lương mặc một thân quần áo thoải mái, biến thành bóng đèn vô cùng lớn, liền ngồi phía sau xe của Thương Khâu.

A Lương nhìn hai người phía trước một chút, đột nhiên nói: "Chúng ta không phải muốn đi xem triển lãm sao?"

Tạ Nhất: "Đúng vậy! Xem triển lãm, sao thế?"

A Lương: "Không, không có gì, tôi chỉ cho là bọn anh muốn đi xem mắt tập thể."

Tạ Nhất: "..."

Thương Khâu mặt đen lại, khởi động xe, rất nhanh đã lái về phía triển lãm rồi.

Tạ Nhất cũng không biết Thương Khâu là nghĩ thế nào, Tạ Nhất đúng là hẹn Thương Khâu, chẳng qua bởi vì thấy A Lương tâm tình sa sút, hơn nữa vé của bọn họ còn dư, cho nên dứt khoát gọi A Lương qua.

Người ở triển lãm rất nhiều, mặc dù thời gian còn sớm, thế nhưng cửa đã nhốn nháo đầu người rồi, chờ mở rộng cửa cho qua.

Kiểm tra an ninh ở cửa cũng vô cùng nghiêm khắc, rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới Thương nghiệp đều tới tham gia triển lãm lần này, dường như muốn có được cơ hội hợp tác với ngài Liêm.

Liêm Thần An đang ở đây, một thân tây trang đẹp đẽ, ngồi ở xe lăn nhưng lại không hiện lên yếu thế chút nào, Liêm Vũ đi theo phía sau.

Liêm Vũ đẩy xe lăn, đứng cung kính, Liêm Thần An dường như đang bắt chuyện xã giao cùng người ta, trên mặt mang mỉm cười đúng mực, như là một thương nhân tiêu chuẩn.

Triển lãm lần này còn rất nhiều ký giả, đều chuẩn bị phỏng vấn Liêm Thần An.

Liêm Thần An bên này bề bộn nhiều việc, chẳng qua thấy được Tạ Nhất, lập tức đã nói với người bên cạnh: "Xin lỗi, xin lỗi không tiếp được."

Liêm Thần An rất nhanh để Liêm Vũ đẩy qua phía bọn họ bên này, Tạ Nhất vội vàng chào hỏi cùng Liêm Thần An, nói: "Ngài Liêm."

Liêm Thần An cười cười, đáp: "Ngài Tạ có thể tới, thực sự là hãnh diện, nghe nói cậu bị thương, thực sự xin lỗi, tiền thuốc men một lát tôi để Liêm Vũ gửi cho cậu, phía bồi thường, ngài Tạ cần cứ việc nói ra."

Tạ Nhất vội vàng xua tay, nói: "Không có gì không có gì, tôi đã gần tốt rồi, chỉ là trậc tay có hơi sưng thôi, giờ không sao nữa."

Ngài Liêm cười đáp: "Ngài Tạ quá khách sáo rồi."

Mọi người vừa nói chuyện, thì thấy có người đi đến, còn là một người quen, chính là ông chủ Tiền tới hội trường tìm tra.

Ông chủ Tiền đi tới, đi tới trước mặt ngài Liêm, từ trên cao nhìn ngài Liêm, nói: "Ngài Liêm, cậu nghĩ sao?"

Ngài Liêm cười áy náy với Tạ Nhất, lập tức đã cùng ông chủ Tiền đi bên cạnh nói chuyện.

Ông chủ Tiền: "Hôm nay tới nhiều người như vậy, đều là tới hợp tác với sản phẩm của cậu, thế nào, dù sao cũng là bán sản phẩm, chúng ta cũng đều là người hiểu rõ nhau, không bằng bán cho tôi, công ty chúng tôi cho ra điều kiện cũng rất ưu đãi, không phải sao?"

Ngài Liêm cười cười, đáp: "Không dối gạt ông chủ Tiền, họ Liêm tôi là hạng người gì, ông còn thật không biết rõ."

Ông chủ Tiền nhất thời có chút tức giận, thấp giọng nói: "Họ Liêm mày đừng cho là mặt không biết xấu hổ!"

Ngài Liêm trầm mặc, đáp: "Những lời này ông đã nói rất nhiều lần, thế nào ông chủ Tiền, ông còn chưa nói chán sao?"

Ông chủ Tiền cười lạnh một tiếng, nói: "Mày lại ra vẻ, tao sẽ đem chuyện làm tốt trước đây của mày ở trước mặt mọi người vạch trần ra! Nhìn mày có còn làm bộ làm tịch với tao hay không."

Ngài Liêm cười cười, đáp: "Rốt cuộc trước đây tôi đã từng làm chuyện gì, khiến ông chủ Tiền nhớ mãi không quên như thế?"

Ông chủ Tiền: "Chuyện giết người!"

Ngài Liêm vẫn rất bình tĩnh nhìn ông chủ Tiền, ông chủ Tiền bị vẻ mặt này của hắn chọc giận, nói: "Được! Mày chờ xem! Sớm muộn gì tao sẽ tìm được chứng cứ mày giết người!"

Ngài Liêm nhún vai, đáp: "Sẽ không có."

Ông chủ Tiền thở gấp đầy tức giận, mắt cũng đỏ, hừ lạnh một tiếng, sãi bước đi về phía trước, nói: "Mày chờ!"

Ông chủ Tiền nói xong, giận dữ quay đầu rời đi, còn hung hăng liếc mắt trừng ngài Liêm.

Ngài Liêm không nói gì, để Liêm Vũ đẩy mình trở lại, sau đó tiếp tục nói chuyện với những người khác.

Ngày hôm nay triển lãm thực sự vô cùng long trọng, có rất nhiều người máy, đều là ngài Liêm làm ra, rất nhiều người máy mô phỏng chân thật.

Tạ Nhất kinh ngạc không thôi, dù sao bình thường chưa từng tiếp xúc người máy, tiếp xúc nhiều nhất có thể chính là người máy quét rác thôi, trừ cái đó ra không thêm đồ vật trí năng nào nữa.

Lần triễn làm này có rất nhiều người máy hình người trí năng, rất nhiều người đều vây ở đây, đoán chừng cũng như Tạ Nhất vậy, chưa từng thấy loại đồ vật công nghệ cao này.

Rất nhiều người trong tràng quán, quả thực phải chen lấn lẫn nhau mới có thể thấy, còn có rất nhiều trẻ em ở tràng quán, líu la líu lít, vóc người Tạ Nhất cũng không quá cao to, nhón chân nhìn về phía trước, nhưng lại làm sao cũng không thấy được.

A Lương lại thiếu đi hứng thú, đứng ở bên cạnh, cũng không có hứng thú nhìn xem gì cả.

Thương Khâu thì không thích nơi nhiều người, cau mày, rất nhiều người đều đang chen anh ta, còn có vài cô gái, thoạt nhìn chỉ là học sinh trung học, dáng vẻ rất tân thời, nhuộm tóc, trang điểm, mặc váy ngắn, liếc nhìn Thương Khâu vài lần, có thể cảm thấy Thương Khâu quá đẹp trai, cố ý chen lấn anh ta.

Thương Khâu đã bực mình cùng cực, sắc mặt đen tới nổi muốn bùng nổ, Tạ Nhất vội lôi kéo Thương Khâu, nói: "Này, anh nhìn bên kia ít người kìa, chúng ta qua bên kia đi."

Tạ Nhất sợ Thương Khâu nổi giận thật, đem vài cô nữ sinh bệnh mê trai xua đi.

Tạ Nhất lôi kéo Thương Khâu đi tới phía bên cạnh, chỗ kia ít người hơn, bởi vì không phải người máy mô hình người, cho nên người tham quan cũng ít, là một khối máy móc hình vuông, cứ như bản đồ điện tử trong khu thương mại vậy, phía trên có một màn hình hiện thị lớn, viết —— lời thật lòng.

Máy móc này có thể bởi vì bề ngoài xấu xí, cho nên không ai vây xem, Tạ Nhất đã dẫn Thương Khâu tới bên cạnh, tò mò mà chọc chọc máy.

Hóa ra thứ này giống như một loại phát hiện nói dối, đem ngón tay đặt ở trên màn hình cảm ứng, là có thể bắt đầu phát hiện nói dối.

Tạ Nhất trước đây chỉ ở trên ti vi thấy loại vật này, cảm thấy rất mới mẻ, liền nói với Thương Khâu: "Tới đây đi, anh thử thứ này xem."

Thương Khâu thấy Tạ Nhất muốn thử xem sao, liền đem tay đặt ở trên cảm ứng, rất nhanh trên màn hình biểu hiện ra một số vấn đề cơ bản, tên, giới tính các loại, lúc đầu kiểu dáng rất cơ bản, trên màn hình có thể thấy nét vẽ hướng đi.

Thương Khâu trả lời một vấn đề, thì có một nét vẽ hướng đi, hướng đi là màu lục, đại biểu trả lời thật lòng, nếu như là màu đỏ còn có thể có còi báo động, đó chính là lời nói dối.

Tạ Nhất nhấn vài vấn đề, đều rất đơn giản, chẳng qua thoạt nhìn rất thú vị, Thương Khâu thấy cậu chơi hăng say như thế, cũng bồi cậu chơi một hồi.

Tạ Nhất: "Đến đến đến, đến lượt tôi, tôi cũng muốn chơi."

Thương Khâu liền đem tay lấy ra, để Tạ Nhất đem tay dán lên, bản thân bắt đầu bấm những cái nút đặt vấn đề, rất nhanh liền thấy một vấn đề, lập tức nhếch môi cười, nhấn cái nút.

Giọng nữ của máy móc hết sức nhẹ nhàng, nói: "Hiện giờ cậu có người thích không?"

Trong lòng Tạ Nhất giật mình, không khỏi vô ý liếc nhìn Thương Khâu, nhất thời tim đập càng rộn lên, đặc biệt khẩn trương, cũng không biết xảy ra chuyện gì, bàn tay lại toát mồ hôi rồi!

Cổ họng Tạ Nhất hơi khô, miệng mở rồi mở, đáp: "Không, không có."

"Tít! Tít! Tít! Tít! Tít!!!"

Trong nháy mắt báo động của nói dối đã bắt đầu kêu vang, từng tiếng từng tiếng còn tưởng là cảnh báo cháy nữa, người tham quan bốn phía giật nảy mình, "Xoạt!" một cái đem ánh mắt chuyển sang đây, Tạ Nhất bị dọa sợ cả người tóc gáy đều muốn dựng lên, theo bản năng nói:

"Thật không có."

"Tít! Tít! Tít! Tít! Tít ——"

Thương Khâu nhướng mày, để Tạ Nhất đem tay từ trên cảm ứng lấy ra, tiếng cảnh báo lúc này mới biến mất.

Tạ Nhất có hơi mặt đỏ tới mang tai, cười khan nói: "Máy này hư rồi, thật là không đáng tin cậy."

Kết quả ngài Liêm cũng không biết từ chỗ nào đi tới, vừa lúc đi ngang qua, cười híp mắt đáp: "Tỷ lệ phát hiện nói dối của máy này thế nhưng chín mươi chín phần trăm, vô cùng chuẩn xác, chúc mừng ngài Tạ yêu rồi."

Tạ Nhất: "..." Sao ngài Liêm đột nhiên chạy tới ghim dao rồi?!

Thương Khâu nhìn Tạ Nhất, môi hơi câu lên một ít ý cười, nói: "Hửm? Là ai?"

Tạ Nhất: "Cái gì là ai?"

Thương Khâu cười nói: "Người cậu thích."

Không biết vì sao, Tạ Nhất đột nhiên cảm thấy lúc Thương Khâu nói câu này, có một loại cảm giác tràn đầy lòng tin!

Tạ Nhất kiên trì: "Nhất định là xảy ra vấn đề, tôi, tôi thật không có."

Thương Khâu cũng không quá công kích, cười cười, đáp: "Qua bên kia xem chút thì sao?"

Tạ Nhất vội vàng thở dài một hơi, liền theo Thương Khâu qua bên kia nhìn xem có cái gì chơi được hay không.

Ngài Liêm giúp bọn họ dẫn đường, giới thiệu một số máy móc đều là dùng để làm gì, lúc này ký giả đột nhiên xôn xao, không biết xảy ra chuyện gì, đoàn người cũng loạn cả lên.

Tạ Nhất nhìn lại, hình như là có một phụ nữ trung niên từ bên ngoài đi vào, phóng viên thoáng cái đem người phụ nữ kia bao vây lại, không rõ là tình huống gì, chẳng lẽ là ngôi sao?

Ngài Liêm thấy người phụ nữ kia, nhất thời sắc mặt có chút không tốt, Tạ Nhất thì càng là nghi hoặc, lẽ nào đến tìm tra?

Người phụ nữ đi thẳng vào trong, bà ta thoạt nhìn chừng bốn mươi tuổi, ăn mặc không tệ, cầm trên tay cái túi rất mắc tiền, mang giày cao gót đi tới, phóng viên một đường theo bên cạnh, đều đang nói: "Bà Tào, xin hỏi chuyện xấu giữa bà và Liêm Thần An ngài Liêm là thật sao?"

"Bà Tào, có người nói thấy bà sau khi kết hôn, vẫn còn qua lại thân thiết với ngài Liêm, có phải thật hay không, xin hỏi bà có phải hôn nhân trục trặc rồi không?"

"Xin hỏi bà Tào, chồng ba đã qua đời mấy năm, có phải dự định phát triển tình yêu với ngài Liêm hay không? Nghe nói các người ở thời kì đại học từng là quan hệ bạn trai bạn gái..."

Phóng viên một đường vây đuổi chặn đường, cũng nghe tới bối rối, hóa ra người phụ nữ này chính là nữ nhân vật chính của chuyện xấu trong miệng đồng nghiệp?

Tạ Nhất còn nhớ đồng nghiệp phổ cập khoa học cho cậu, Liêm Thần An là dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, hắn có hai người hợp tác nhóm chung, lúc đó ba người kinh doanh một công ty, mặt khác hai người hợp tác, một nam một nữ, đều là bạn học Trung học kiêm bạn học thời Đại học của Liêm Thần An, quan hệ ba người rất thân, chẳng qua máu chó là máu chó ở trên hai người đàn ông và một người phụ nữ.

Bà Tào này và bạn tốt của Liêm Thần An đã kết hôn, vì vậy Liêm Thần An thành người cô đơn, sau đó không lâu, sản phẩm của bọn họ sẽ được xuất hiện, bạn tốt của Liêm Thần An, cũng chính là chồng của bà Tào này, đột nhiên nhảy lầu tự tử một cách lạ lùng, phán định là nhảy lầu tự tử.

Rất nhiều người đều đang đồn, bởi vì giá trị sản phẩm này đắt tiền, cho nên Liêm Thần An giết người diệt khẩu, cũng có người nói là giết vì tình, bạn tốt của Liêm Thần An cướp mất bạn gái, cho nên Liêm Thần An muốn ra thủ đoạn như vậy, nói chúng tất cả mọi người cảm thấy là Liêm Thần An giết bạn tốt của hắn, chẳng qua bởi vì thế lực của Liêm Thần An vô cùng lớn, lại là một hacker, cho nên không ai có thể nắm được nhược điểm của hắn.

Chuyện xấu Liêm Thần An rất ít, hầu như không có, tất cả mọi người nói hắn quá si tình, quên không được người yêu mối tình đầu của mình, ở trong buổi triển lãm long trọng này, người yêu mối tình đột nhiên xuất hiện, các phóng viên quả thực muốn bùng nổ ngay tại chỗ, có thể không hưng phấn sao, tất cả đều lóe đèn loang loáng, cho dù không có gì, cũng phải chụp cho ra thứ gì.

Liêm Vũ đẩy Liêm Thần An sang, liền thấy bà Tào đã đi tới, Liêm Vũ nói: "Thưa ngài, có cần tôi..."

Lời cậu ta còn chưa nói hết, liền thấy bà Tào đã đi tới, nói với Liêm Thần An: "Anh Thần."

Biểu cảm của Liêm Thần An rất bình tĩnh, hắn vốn phải là một người có thân hình cao lớn, nhìn ra được vai rất rộng, cũng không gầy yếu, đứng lên chắc chắn vóc người cao, chỉ là hôm nay hắn ngồi ở xe lăn, so với bà Tào thấp không ít.

Bà Tào: "Anh Thần, em có vài câu, muốn nói chuyện riêng với anh."

Liêm Thần An bình tĩnh ngẩng đầu, nhìn bà Tào, lập tức nói với Liêm Vũ: "Liêm Vũ, đem tôi đẩy tới bên cạnh kia đi."

Hắn nói xong, chỉ chỉ vào phòng làm việc của hội trường, Liêm Vũ không có bất kỳ do dự nào, vội vàng đem Liêm Thần An đẩy qua, phía sau rất nhiều ký giả đi theo, đều muốn theo vào phòng làm việc để chụp ảnh, thế nhưng không ai có thể vào.

Liêm Vũ đẩy Liêm Thần An đi vào, bà Tào cũng đi tới, Liêm Vũ vội đóng cửa lại, đứng ở cạnh cửa chờ.

Liêm Thần An nhìn Liêm Vũ, nói: "Cậu đi ra ngoài trước, tôi sẽ quay lại."

Liêm Vũ gật đầu, đáp: "Vâng, thưa ngài."

Liêm Vũ không có chút do dự, ra phòng làm việc rất nhanh, lúc đóng cửa lại nghe bà Tào nói: "Anh Thần, em vẫn sợ, em thực sự rất sợ..."

Liêm Vũ không có nghe nhiều, trực tiếp đóng cửa đi ra ngoài.

Các phóng viên còn tụ lại ở cửa, chuẩn bị chụp chút gì đó, Tạ Nhất nhìn sang, nhịn không được chậc chậc lưỡi, thoạt nhìn Liêm Thần An đang qua lại với Liêm Vũ, kết quả người yêu mối tình đầu đột nhiên tới, đây là tiết mục máu chó của người trước gắp người sau mà.

Tạ Nhất đang xem náo nhiệt, điện thoại Thương Khâu vang lên, hình như là chuyện của vụ án, nói: "Tôi qua bên kia nhận điện thoại."

Tạ Nhất gật gật đầu, đáp: "Anh đi đi, tôi ở chỗ này chơi thứ này, một lát anh tới tìm tôi."

Thương Khâu rất nhanh đi bên cạnh nghe điện thoại, Tạ Nhất thì đang giọc máy, cũng sợ nhấn hư, cho nên không dám nhấn nữa.

Tạ Nhất ngẩng đầu một cái liền thấy Liêm Vũ, có chút do dự, vẫn đi tới, nói: "Cậu không ghen không?"

Liêm Vũ xoay đầu lại nhìn Tạ Nhất, ánh mắt lộ ra một ít ngây thơ, dáp: "Ghen?"

Tạ Nhất nâng tay lên chỉ về phía phòng làm việc, nói: "Ngài Liêm và bà Tào ấy, trước đây từng qua lại đi?"

Liêm Vũ gật đầu, đáp: "Thời ngài ấy ở Đại học từng qua lại với bà Tào, vẫn kéo dài tới trong công việc."

Tạ Nhất: "Vậy cậu... Vậy cậu không ghen à? Bà Tào đột nhiên sang đây, ngài Liêm còn nói chuyện riêng với bà ấy, dù sao các người..."

Liêm Vũ dường như có chút hiểu, cung kính đứng thẳng, cười cười, đáp: "Không, ngài Tạ, ngài hiểu lầm rồi, tôi và ngài ấy không phải quan hệ người yêu, tôi chỉ là trợ lý của ông ấy."

Tạ Nhất kinh ngạc không thôi, Liêm Vũ dường như nhìn thấu kinh ngạc của Tạ Nhất, giải thích: "Ngài Liêm không kết hôn, cũng không có người yêu, chẳng qua cần phát tiết, cho nên tôi giúp ngài ấy mà thôi."

Tạ Nhất càng giật mình không thôi, nghe như thế, sao cảm giác Liêm Thần An là một người đàn ông cặn bã, hai người là quan hệ bạn giường sao? Việc này cũng quá cởi mở rồi.

Tạ Nhất lúng túng nói: "Nếu như ngài Liêm và bà Tào muốn quay lại, chẳng phải cậu quá chịu thiệt à?"

Liêm Vũ: "Nếu như ngài Liêm định quay lại với bà Tào, tôi sẽ vui mừng vì bọn họ, dù sao mạng của tôi cũng đều là ngài ấy cho, tôi nguyện vì ngài ấy làm chút chuyện, cũng nguyện thấy ngài ấy hạnh phúc."

Tạ Nhất càng khẳng định, ngài Liêm này có thể là một người đàn ông cặn bã, mà Liêm Vũ quá thâm tình rồi, thế nhưng nếu như ngay cả loại chuyện này cũng không ghen tỵ, vậy còn là tình yêu không?

Tạ Nhất không biết tình yêu là gì, dù sao cậu chưa từng yêu, thế nhưng cứ cảm thấy nếu như mình thích một người, tuyệt đối sẽ ghẹn tỵ sẽ ghen, đây là một loại bản năng đi.

Tạ Nhất nghĩ, nhịn không được ánh mắt loạn chuyển, liền dừng lại ở trên người Thương Khâu, Thương Khâu đang ở trong góc gọi điện thoại, chẳng qua anh ta dáng dấp cao lớn đẹp trai, đi tới chỗ nào cũng rất chói mắt, có vài nữ sinh dường như chú ý tới Thương Khâu, muốn đi qua bắt chuyện.

Tạ Nhất thấy một màn như vậy, nhất thời trong lòng có một loại cảm giác không nói nên lời, giống như dấm đang chảy, sau một giây Tạ Nhất đã bị ý nghĩ của chính mình hù dọa, chẳng lẽ là ghen?!

Không không không, tuyệt đối không đúng, bản thân thẳng tâm tắp...

Bọn họ đang nói chuyện, đột nhiên nghe được một tiếng "Khẽng ——!!!", âm thanh của bốn phía không biết xảy ra chuyện gì, đột nhiên phát ra một tiếng vang lạ, giống như bị cái gì ảnh hưởng vậy, lại giống như là tiếng dã thú gào lên.

Theo một tiếng vang lạ, tất cả đèn điện của tràng quán trong nháy mắt đều tắt cả..

Tạ Nhất lại càng hoảng sợ, tràng quán không có cửa sổ, sân bãi này cũng là khép kín, chỉ có ánh huỳnh quang của bảng hiệu an toàn [1] trên mặt tường, bốn phía đột nhiên rơi vào bóng tối vô biên.

Có người hét rầm lên, trong tràng quán này rất nhiều trẻ con, không ngừng phát ra tiếng thét chói tai, dường như bị dọa sợ, gào to: "Mẹ ơi! Mẹ ơi!"

Theo tiếng thét chói tai của trẻ con, đoàn người bị dọa sợ, chạy trốn không ngừng, Tạ Nhất bị đụng ngã té "Rầm!!" một cái, thoáng cái té xuống đất, lập tức có người đạp lên mu bàn tay của cậu, Tạ Nhất bị đau "Xi..." một tiếng, bên cạnh có tiếng của Liêm Vũ, hô lên: "Ngài Tạ!"

Liêm Vũ ở trong bóng tối lại có thể đi lại như thường, dường như thấy rất rõ ràng, nắm kéo Tạ Nhất đứng lên, chớ nhìn cậu ta vóc người tinh tế, thế nhưng vậy mà lực cánh tay kinh người, hai tay luồng qua, trực tiếp đem Tạ Nhất ôm công chúa lên.

Tạ Nhất mở to hai mắt nhìn, cảm giác may mà đèn đang tắt, nếu không mình liền mất mặt rồi, vóc người Liêm Vũ thoạt nhìn rất tinh tế, bằng không lần trước sau khi A Lương uống say sao lại nhận Liêm Vũ thành Thanh Cốt chứ, thấp hơn Tạ Nhất một chút, thế nhưng lại đem Tạ Nhất ôm công chúa dễ dàng, quả thực dọa người.

Ngay lúc Tạ Nhất may mắn bốn phía rất tối, "Bụp!!" một cái, có điện!

Bốn phía bỗng chốc sáng rỡ lên, bên cạnh còn có rất nhiều người, người lớn con nít nhân vật nổi tiếng vân vân, liền thấy Liêm Vũ ôm công chúa Tạ Nhất, vững vững vàng vàng, cứ như một tay nâng cúp vậy, Tạ Nhất liền cảm thấy rất nhiều ánh mắt bắn lên trên người mình, Tạ Nhất bị dọa sợ cũng không dám động nữa.

Liêm Vũ lại vui mừng: "Quá tốt rồi, vừa rồi tôi dùng điện dự bị, ngài Tạ không bị thương, chẳng qua trên quần áo đều là nước trái cây, hay là đi toilet một cái đi."

Tạ Nhất: "..." Thật là mất mặt!!

Lúc này Thương Khâu bước dài xông qua, nói: "Tạ Nhất, có bị thương không?"

Tạ Nhất vội vàng từ trong lòng Liêm Vũ nhảy xuống, đáp: "Không sao không sao, chỉ là mu bàn tay bị đạp một cái, nhưng không việc gì lớn, quần áo dơ rồi."

Thương Khâu đem cậu kiểm tra một lượt, mu bàn tay có hơi xanh, còn lại không có chuyện gì.

Thương Khâu thở dài một hơi, Tạ Nhất vừa muốn nói gì đó, kết quả mất thăng bằng, lại được Thương Khâu trực tiếp kéo vào trong lòng, Thương Khâu thân hình cao lớn, ôm Tạ Nhất, cằm đặt ở trên tóc của câu, hơi cọ khẽ, nói: "Cậu làm tôi sợ muốn chết."

Tim Tạ Nhất đập loạn nhịp, cảm giác nhịp tim của mình đã muốn tăng vọt lên một phút hai trăm rưỡi rồi!

Lồng ngực Thương Khâu rất rộng rãi, dựa vào rất an tâm, mấu chốt là nếu như không có người vây xem, vậy thì càng tốt hơn...

Tạ Nhất vội vàng đẩy ngực của Thương Khâu một cái, nói: "Trên người tôi có nước trái cây, coi chừng dính lên người của anh, tôi đi toilet rửa một chút."

Tràng quán không cho phép mang đồ uống đi vào, nước khoáng có thể, không ít trẻ con tới đây, trong đó đương nhiên bao gồm trẻ con quấy phá, không biết nước trái cây của đứa trẻ nghịch ngợm nào trong lúc hỗn loạn rơi vãi ra, vẩy lên cả người Tạ Nhất.

Tạ Nhất vội vàng đi về phía toilet, Liêm Vũ đứng ở phía sau, lòng tốt nhắc nhở: "Ngài Tạ, ngài đi nhằm đường rồi."

Tạ Nhất: "..." Không cần nhắc nhở cũng biết rồi! Vừa rồi hình như cậu nghe được tiếng cười của Thương Khâu!

Tạ Nhất vào toilet, cảm thấy đen đủi muốn chết, cậu mặc quần áo này là đắc tiền nhất, vội vàng đem áo khoác cởi ra, áo sơ mi cũng ướt, một mảnh trắng tươi, lại hơi có vết trái cây màu vàng, không biết còn tưởng rằng Tạ Nhất đi làm chuyện rất không thể diễn tả nổi nữa chứ.

Tạ Nhất đành cam chịu dùng khăn giấy chùi lau áo khoác tây trang và sơ mi, trước đem nước trái cây còn dư lại thấm xong rồi tính.

Cửa phòng toilet đột nhiên được mở ra, phát ta một tiếng "Răng rắc", Tạ Nhất còn tưởng rằng là Thương Khâu đi vào nữa, chẳng qua không phải, lại là ngài Liêm.

Ngài Liêm một mình vào đây, Liêm Vũ cũng không đi cùng, sắc mặt hắn có chút mệt mỏi, đi vào toilet, lấy ra vài điếu thuốc, châm lên, đặt ở bên miệng hít một hơi.

Tạ Nhất nhìn ngài Liêm, không biết vì sao, trong đầu lúc nào cũng không xua được hai chữ "tra nam".

Ngài Liêm thấy Tạ Nhất đang nhìn mình, cười cười, nói: "Đồ của cậu dơ rồi, ở phòng làm việc của tôi có tây trang dự phòng, ngài Tạ không chê, có thể lấy thay."

Tạ Nhất muốn từ chối, chẳng qua bộ dạng bản thân như vậy rất khó xem, nếu như đi trở về nhà như thế, nhất định sẽ bị tham quan, vì vậy chỉ đành gật đầu.

Tạ Nhất chuẩn bị đẩy ngài Liêm ra toilet, đi phòng làm việc lấy đồ, kết quả đến cửa toilet, Tạ Nhất đi vặn chốt cửa, lại nghe được tiếng "Răng rắc răng rắc", chốt cửa vặn không được, cửa phòng toilet giống như bị khóa lại rồi.

Tạ Nhất có chút kỳ lạ, "Ơ" một tiếng, vội đi vặn khóa cửa muốn mở khóa cửa, chẳng qua lúc đóng cửa, cửa phòng rửa tay vẫn vặn không được, bọn họ dường như bị khóa kín ở trong phòng toilet rồi.

Tạ Nhất chau mày: "Cửa hư rồi?"

Cậu nói xong, lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi điện thoại cho Thương Khâu, Thương Khâu đang ở bên ngoài toilet, thế nhưng điện thoại di động lại không có tín hiệu.

Ngài Liêm cau mày, cũng lấy điện thoại di động ra, điện thoại di động cũng không có tín hiệu, hai người đều có chút kinh ngạc, vì chuyện của triển lãm, bọn họ ở lại chỗ này đã được vài ngày, trong phòng toilet cũng đều có tín hiệu, sẽ không bị ngăn chặn, không biết sao đột nhiên xảy ra chuyện như vậy.

"Ầm ầm ——!!"

"Xoảng!!!"

"Ôi ——"

Tạ Nhất hít ngược một hơi khí lạnh, đèn toilet đột nhiên tắt, trong nháy mắt bóng đèn thủy tinh nổ tung, không ngừng từ trên trời rớt xuống, mảnh vụn rơi tán loạn, Tạ Nhất vội vàng che đầu của mình.

"Chuyện gì xảy ra!?"

Tạ Nhất hô to một tiếng, ngài Liêm dường như cũng bị dọa sợ.

Tất cả bóng đèn đều tắt hết, khóa cửa bị kẹt, điện thoại di động không có tín hiệu nữa, bọn họ dường như bị vây trong phòng toilet.

Tạ Nhất vội vàng đi tới cạnh cửa, vỗ vào cửa "Rầm rầm rầm!!!", hô to: "Có ai không!! Thương Khâu?! Thương Khâu!! Chúng tôi bị nhốt ở bên trong rồi!!"

Bốn phía đen như mực, chỉ có mình và ngài Liêm, ở lúc Tạ Nhất đập cửa, đột nhiên thấy trong gương bên cạnh có một bóng mờ.

Trong toilet có cửa sổ, ánh trăng chiếu vào, mơ hồ có thể thấy một thứ đại khái, trong gương có một bóng mờ, như là một người...

Tạ Nhất xác định, thứ này và bóng mờ lần trước mình đã từng thấy rất giống, tuyệt đối là một người!

Đó là một cái bóng người, phiêu ở giữa không trung, ở phía bên ngoài cửa sổ, phản chiếu vào trong gương.

Tạ Nhất bị dọa sợ đến "Ôi!" lại hít một hơi khí lạnh, ngài Liêm dường như cũng nhìn thấy cái bóng mờ kia, nói: "Nó..."

Thế nhưng hắn chỉ nói một chữ, đã không nói tiếp nữa.

Trong gương, bóng mờ dường như đang cười với bọn họ, nứt ra cái miệng rộng tối om, mỉm cười trong im lặng, ngay sau đó chính là một tiếng "Vù!!!", trong toilet lại cháy rồi, hừng hực hỏa hoạn, không có dấu hiệu bùng cháy gì cả.

Tạ Nhất đẩy xe lăn của ngài Liêm đến cạnh cửa, cũng bất chấp bóng mờ kia, dùng sức đập cửa "Rầm rầm rầm", hô lên: "Thương Khâu!! Thương Khâu!!!"

Người bên ngoài dường như không nghe được tiếng la của bọn họ, bóng mờ cười với bọn họ, lập tức đã biến mất ở trong đêm tối, lửa uốn khúc phun ra nuốt vào, không ngừng cháy sang đây, khiến Tạ Nhất ra một đống mồ hôi, cậu muốn đi lấy nước dập lửa, dù sao nơi này là toilet, thế nhưng vòi nước căn bản không mở ra được, cũng kẹt như chết, không chỉ như vậy, bởi vì bốc cháy, vòi nước đều là kim loại, rất dẫn nhiệt, bỗng chốc đem bàn tay của Tạ Nhất làm phỏng đều là bọt nước.

"Thương Khâu! Thương Khâu ——!"

Tạ Nhất hô to, hỏa hoạn phát nhiệt khiến cậu đầu đều là mồ hôi, Tạ Nhất đem áo khoác tây trang của mình và áo khoác tây trang của ngài Liêm cởi ra, dùng sức dập lửa, thế nhưng cũng vô dụng.

Một tiếng "Rầm!!!!" vang thật lớn, cửa phòng toilet đột nhiên thoáng cái bị phá ra, Tạ Nhất vui mừng, bởi vì cậu thấy được Thương Khâu!

Thương Khâu từ bên ngoài xông vào, còn có Liêm Vũ, hai người nhanh chóng nhào vào đây, liếc mắt liền thấy được Tạ Nhất và ngài Liêm, vội mang bọn họ chạy ra ngoài.

Tạ Nhất thở dồn dập, nói: "Thương Khâu, vừa rồi hình như có quỷ, một bóng mờ!"

Sắc mặt Thương Khâu âm u, đáp: "Tôi đã biết, cảm nhận được rồi, đi mau, bên này!"

Không chỉ là toilet, thậm chí ngay cả tràng quán đều cháy rồi, lửa cháy càng ngày càng cao, trải rộng bốn phía, du khách tham quan hô to, không ngừng chạy thục mạng, bốn phía loạn thành một đống.

Mắt thấy hỏa hoạn sẽ đem lối ra an toàn cũng nuốt mất, Thương Khâu từ trong túi lấy ra sổ ghi chép kia, xé xuống một tờ, đột nhiên ném qua một cái.

Tờ giấy màu vàng "Rào!" bị hất ra toàn bộ, ngọn lửa giống như gặp phải khắc tinh vậy, trong nháy mắt bị buộc rút xuống, thoáng cái đem cửa ra an toàn lộ ra.

Thương Khâu thấp giọng nói: "Đi mau, âm hồn chấp niệm quá sâu, ngọn lửa còn có thể cháy lên lại."

Tạ Nhất vội theo sát Thương Khâu chạy về phía trước, du khách cũng đều nhanh chóng xông về phía trước, trong lúc đó còn có rất nhiều người bởi vì vội vội vàng vàng té lăn trên đất, Tạ Nhất và Thương Khâu vội vàng đem những người đó kéo dậy lôi kéo chạy tiếp.

Mọi người nhanh chóng lao ra tràng quán, bên ngoài đã nghe được tiếng kêu báo cháy, người đông nghìn nghịt, tất cả đều đứng ở cửa kiểng chân nhìn vào.

Tạ Nhất lao tới, nhất thời liền ngồi phịch ở trên đất, cảm giác bản thân cũng muốn không thở nổi nữa, dùng sức ho khan, khói đặc làm cổ họng cậu sặc khó chịu.

Tạ Nhất cảm giác phổi của mình cũng muốn ho ra ngoài, ho khan không ngừng, Thương Khâu vội sang đây, quỳ một chân xuống đất, bình thường đều là Thương Khâu đút đồ ăn cho mèo nhỏ, mới có thể dùng loại động tác tô tới không thể chịu đựng nổi, Tạ Nhất nghĩ thầm, chẳng lẽ mình cũng muốn biến thành mèo?

Vừa lúc đó, Thương Khâu quả nhiên lấy ra một thứ, xoẹt một cái xé mở bọc, giống như một cục kẹo trái cây vậy, Tạ Nhất còn chưa phản ứng kịp đã nhét vào trong miệng cậu rồi.

Đừng nhìn ngoại hình non non mềm mềm của cục kẹo trái cây, thế nhưng thật sự rất khó ăn, có một mùi long não, thiếu chút nữa khiến Tạ Nhất ói ra.

Thương Khâu lại kiềm ở dưới cằm cậu, nói: "Nuốt xuống liền đi, tốt với cậu."

Tạ Nhất theo bản năng đã nuốt xuống, không phải là bởi vì long não đối với cậu tốt, mà là bởi vì động tác này của Thương Khâu, Thương Khâu nắm lấy cằm của cậu, một bộ dáng vẻ đùa giỡn con gái nhà lành...

Tạ Nhất vội "Ực" một cái đem long não nuốt xuống, sau khi nuốt xuống còn có chút mặt đỏ tới mang tai, liền cảm thấy cổ họng bỗng chốc thông thoáng rồi, trong lồng ngực cũng không có loại đau đớn ghim người nữa, hô hấp trong nháy mắt thông thuận không ít.

Ngài Liêm cũng từ tràng quán lao tới, Liêm Vũ vội vàng kiểm tra ngài Liêm, nói: "Ngài bị thương hay không?"

Ngài Liêm lắc đầu, đáp: "Yên tâm, tôi không sao, làm phiền ngài Tạ rồi.

Liêm Vũ lập tức nói với Tạ Nhất: "Cảm ơn ngài Tạ."

Tạ Nhất khoát tay: "Không có việc gì."

Lục tục có du khách vọt ra, mặc dù tình huống khẩn cấp, nhưng là bởi vì một cái hoàng phù của Thương Khâu, dường như không có nhân viên thiệt hại, tối đa cũng là bởi vì giậm đạp hỗn loạn bị thương, tất cả mọi người không sao, coi như là có sợ nhưng không nguy.

Kết quả lúc này, đột nhiên có một phụ nữ trung niên, hô to: "Con của tôi!!! Con của tôi ở bên trong!!"

"Ai... Ai mau cứu con tôi!!"

"Con tôi ở bên trong! Mau cứu con tôi!"

Người phụ nữ đột nhiên gào to lên, giống như điên bắt lấy người bên cạnh, gào lên: "Mau cứu con tôi, nó ở bên trong, nó còn chưa đi ra!!"

Tạ Nhất kinh ngạc nhìn hội trường, Thương Khâu vừa rồi từng nói, oán khí của quỷ hồn kia rất mạnh liệt, phù chú của anh ta chỉ có thể áp chế hỏa hoạn, rất nhanh sẽ bốc cháy, hôm nay xem ra phù chú đã mất hiệu lực rồi, ngọn lửa bập bùng trực tiếp dâng lên.

Hỏa hoạn như vậy, ai dám đi cứu người? Tất cả đều chờ phòng cháy chữa cháy, người phụ nữ kia lại như bị điên vậy, nói: "Nhân viên công tác! Nhân viên công tác! Nhân viên công tác của tràng quán đâu! Con tôi còn ở bên trong! Các người! Các người!"

Bà ta nói xong, chỉ vào ngài Liêm, nói: "Các người không phải người phía tổ chức sao!? Làm sao sẽ cháy!! Con tôi nếu xảy ra chuyện gì, tôi cho các người đền mạng!!"

Ngài Liêm cau mày, Liêm Vũ đột nhiên đứng lên, nói: "Tôi đi."

Cậu ta nói xong, tất cả mọi người không phản ứng kịp, Liêm Vũ lại quay đầu thoáng cái nhảy vào trong biển lửa.

Tạ Nhất lấy làm kinh hãi, hô to: "Liêm Vũ!"

Cậu nói xong, quay đầu nhìn về phía Thương Khâu, nói: "Mau nghĩ cách đi!"

Sắc mặt Thương Khâu âm trầm, xé ra một lá bùa vàng, lúc này không phải là bùa chống lại thế lửa nữa, ở lúc không người chú ý vung tay ra.

Hỏa hoạn còn đang tàn sát bừa bãi, thế nhưng rất nhanh, chợt nghe được một trận tiếng kêu thảm thiết "A a a a a ——", mọi người còn tưởng rằng là tiếng kêu thảm thiết của đứa bé hoặc Liêm Vũ, một luồng khói đặc từ trong tràng quán bốc ra, là bóng ma vừa mới tập kích bọn họ kia.

Lá bùa của Thương Khâu khiến bóng ma nhất thời hiện hình, bóng ma dường như vô cùng sợ lá bùa của Thương Khâu, kêu thảm thiết từ trong tràng quán trốn ra, trong nháy mắt biến mất không thấy nữa.

Theo bóng ma biến mất, phòng cháy chữa cháy cũng chạy tới, thế lửa trong tràng quán rất nhanh đã khống chế được, thế nhưng Liêm Vũ và đứa trẻ kia vẫn không đi ra.

Một lát sau, ở lúc mọi người lo nghĩ, Thương Khâu đột nhiên nói: "Trở về rồi."

Liền thấy trong khói dày đặc của tràng quán, Liêm Vũ ôm một đứa bé trai, nhanh chóng từ bên trong chạy ra, đứa bé kia dường như sặc khói, đã ngất đi rồi, thế nhưng không có trở ngại, trên người cũng không bị bỏng.

Mà Liêm Vũ thì khác, trên người Liêm Vũ đều là vết bỏng, nửa khuôn mặt đỏ bừng do cháy, cằm đã có chút đen kịt rồi, quần áo trên người cậu ta cũng đen như mực, vụn vặt linh tinh, hai tay tràn đầy vết bỏng, ôm đứa bé đi từng bước một.

"Con của tôi!!!" Liêm Vũ đi tới, nhanh chóng đem đứa trẻ buông ra, người phụ nữ lập tức xông lên, đứa trẻ không sao, rất nhanh thì đã tỉnh lại rồi.

Tạ Nhất nhìn Liêm Vũ đầy khiếp sợ, trên người Liêm Vũ hầu như không có một mảnh da tốt, chỉ có một đôi mắt còn sáng trông suốt, sắc mặt cũng rất bình thản, cậu thậm chí không cảm thấy đau nữa.

Tạ Nhất đi lên, nói đầy kích động: "Gọi điện cho cấp cứu rồi! Xe cấp cứu sẽ tới ngay!"

Liêm Vũ lại nói: ""Ngài Tạ, không cần phải gấp, tôi không cần phải đi bệnh viện."

Tạ Nhất nghe không hiểu, đáp: "Cái gì?!"

Thương Khâu nhíu mày một cái, nhìn Liêm Vũ, ngài Liêm lúc này chuyển xe lăn sang đây, nói: "Liêm Vũ là người mày, trở về đổi da là được rồi."

Tạ Nhất vừa nghe, nhất thời kinh ngạc không thôi, trong đầu đều mờ mịt, Thương Khâu dường như đã nghĩ tới rồi cũng không có quá nhiều kinh ngạc.

Trách không được Liêm Vũ nói, mạng của cậu ta đều là ngài Liêm cho, hóa ra Liêm Vũ vốn là một người máy mô phỏng, chẳng qua bởi vì làm quá chân thật, cho nên Tạ Nhất căn bản không nhìn ra.

Trách không được Liêm Vũ chuyện gì cũng làm ngay ngắn rõ ràng, dáng vẻ vô cùng cẩn thận chặt chẽ, nhưng lại có chút không rành việc đời, hơn nữa tình cảm cũng đặc biệt rộng lượng, dù sao cậu ta là kết quả của máy móc biến thành.

Liêm Vũ cười rất ôn hoà, nói: "Ngài Tạ không cần lo lắng." Cậu ta nói xong nâng tay lên để xem vết bóng của cánh tay mình, rõ ràng bên trong còn có xương cốt trắng trắng, cũng không thấy được mạch điện máy móc.

Liêm Vũ nói tiếp: "Chỉ hơi đau."

——

[1] Giống như vậy nè:

1 Giống như vậy nè

———

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.