Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Chương 35: Chương 35: Nam Cung Nhược Lan xuất hiện




Khi ánh mặt trời nhẹ nhàng nhu hòa chiếu vào cửa sổ, Lạc Tuyết mới nhẹ hé mắt ra, cảm giác hơi nhức đầu, liền miễn cưỡng ngồi xếp bằng lên, điều tức một lát, toàn thân lập tức nhẹ nhàng dễ chịu hơn, vô cùng thoải mái.

Mới vừa mở cửa phòng ra, đã nhìn thấy quản gia đã đứng ở trước cửa, trong lòng Lạc Tuyết cười thầm một chút, nàng đã sớm biết có người ở bên ngoài, nếu không dám vào, nàng cũng không cần thiết đặc biệt ra mời, cho nên lúc này nhìn về phía quản gia trong ánh mắt đã viết rõ câu, "Có chuyện gì nói ra đi."

Quản gia kia lúc này không giống như hôm qua tỏ ra không vừa lòng và tức giận, Thiếu Trang Chủ của bọn hắn xem trọng vị khách này như vậy, hắn sao tiếp đón không chu đáo? Vào lúc này thấy vị công tử lạnh như băng này thức dậy, vội chắp tay nói: "Vân công tử, chủ nhân nhà ta mời ngài đến "Phong Nhã các" dùng đồ ăn sáng."

Lạc Tuyết gật đầu, tỏ ý đã biết, nên đi theo quản gia vòng qua mấy hành lang gấp khúc thì đến "Phong Nhã các" đặt ở trong hoa viên. "Phong Nhã các" được tắm gội trong ánh mặt trời sáng sớm, hơn nữa trong không khí lại có sương mù, những giọt sương long lanh giữa bầu trời, những cánh hoa mới nở cũng mang theo một chút lóng lánh trong suốt của những giót sương, nhẹ bay xuống xung quanh đình, mà Phong Liệt Diễm toàn thân khoác một trường sam màu trắng và bên ngoài khoác áo mỏng màu bạc, mái tóc đen nhánh tự nhiên buông xuống sau lưng, cứ như vậy tùy ý đứng ở trong đình, hàng lông mày kiếm mục, khóe miệng nhẹ giương lên, vốn là bản thân hắn đã rất anh tuấn, hào quang lại càng thêm tỏa ra bốn phía, làm người ta không dời mắt được.

Lạc Tuyết dừng bước lại, nhìn thấy tình cảnh này, nàng lại ngẩn người trong chốc lát nhớ đến hậu hoa viên Lê phủ "Kính Hoa Thủy Nguyệt các" của cha mẹ nuôi nàng, bóng dáng Long Ngạo Thiên đứng dưới chùa Kim Hoa, dưới cây hoa quế ở "Hà Nguyệt trai" lặng lẽ nói lời yêu thương. . . . . . Giống như là thuỷ triều dâng lên ngay trước mắt, chống lại ánh mắt ân cần dịu dàng của Phong Liệt Diễm, Lạc Tuyết nhắm mắt khép hờ lại, sau đó điều chỉnh thật tốt tâm tình, mới đi vào trong "Phong Nhã các" .

"Vân Thiên? Đệ không sao chứ? Có phải hôm qua đệ bị đả thương tâm mạch?" Phong Liệt diễm nhíu mày lại hỏi.

"Không sao." Lạc Tuyết trả lời đơn giản hai chữ, để che giấu tâm trạng phức tập khó nói của mình.

"Ừmh, không có việc gì là tốt." Phong Liệt Diễm khẽ mỉm cười, "Nhanh ăn điểm tâm sáng đi, đây là những món ăn sáng nay ta mời đầu bếp nổi danh nhất Phụng Tiên về làm, hương vị rất ngon, đệ nếm thử một chút."

Lạc Tuyết theo lời nói của hắn ngồi xuống ăn, hai người im lặng dùng hết phần điểm tâm sáng của mình.

Sau khi kết thúc bữa ăn, Phong Liệt Diễm mang theo Lạc Tuyết đi dạo quanh Liệt Diễm Sơn Trang. Phong Liệt Diễm đã quen với tính cách yên lặng của Lạc Tuyết, nên trực tiếp giới thiệu cách bố trí của Sơn Trang, từ vị trí phong thủy, Lạc Tuyết thản nhiên nghe mọi điều, nhưng không nói một câu nào.

Đợi đến lúc Phong Liệt Diễm cũng im lặng theo, Lạc Tuyết mới nhẹ nhàng mở miệng hỏi ra nghi ngờ trong lòng nàng: "Ngươi tại sao đối xử tốt với ta như vậy?"

"Tại sao? huynh cũng không biết." Phong Liệt Diễm cười khổ lắc đầu một cái, hắn cũng rất muốn biết mình phát ra thần kinh gì đây?

"Ngươi không có một chút mục đích nào sao? Tiền, quyền thế ta đều không có, nếu nói về sắc đẹp ta với ngươi đều là nam nhân, võ công thì ngược lại có đó, nhưng mà ta sẽ không dạy cho ngươi...ngươi có ý đồ gì đây?" con ngươi thâm thúy của Lạc Tuyết nhìn chằm chằm vào ánh mắt Phong Liệt Diễm.

"Ha ha ha. . . . . . ! Vân Thiên, đệ nói đúng, Huynh cũng không biết mục đích của huynh là cái gì? Tiền? Liệt Diễm Sơn Trang của huynh còn nhiều, mà quyền? chính tà hai phái mặc cho Phong Liệt Diễm này có thể hô mưa gọi gió, võ công? Huynh lại càng không trân quý. Cuộc đời này, huynh chỉ muốn sống một cuộc sống ung dung tự tại, những thứ khác đều không quan trọng. Đệ nói xem, huynh cần thứ gì ở đệ đây? Thời điểm Phong Liệt Diễm nói một câu cuối cũng nhìn chằm chằm thật sâu trong ánh mắt của Lạc Tuyết.

Lạc Tuyết không trả lời, xoay người lên đi lên núi ở phía sau sơn trang, bỏ lại một mình Phong Liệt Diễm một người đứng nguyên tại chỗ tim đập mạnh và loạn nhịp thật lâu.

Ba ngày sau, khi Phong Liệt Diễm đang lắng nghe Lạc Tuyết thổi tiêu, quản gia đi vào báo lại, "Thiếu Trang Chủ, Nam Cung tiểu thư đến!"

"Cái gì? Nha đầu này sao đuổi tới đây sao?" Phong Liệt Diễm kinh ngạc hét lên, sau đó nhìn về phía Lạc Tuyết vẫn còn ở nơi đó thổi tiêu . Lạc Tuyết không động đậy, nhưng là thân thể nhẹ bay lên, tiếng tiêu không hề dừng lại nhưng lại hướng ra phía sau núi của Liệt Diễm Sơn Trang phía mà đi.

"Trời! sao lại có thể đem cái vấn đề khó khăn này giao cho ta?" Phong Liệt Diễm không cam lòng lẩm bẩm, đi theo quản gia ra ngoài đại sảnh.

"Diễm ca ca!" bóng dáng Nam Cung Nhược Lan gọi lớn đi ra từ sau tấm bình phong trên mặt cười tươi với lúm đồng tiền như hoa.

"Nhược Lan muội muội, sao muội lại đến đây?" Phong Liệt Diễm nhẹ nhàng hiện lên một nụ cười mê người, hỏi.

"Ha ha, Diễm ca ca không hoan nghênh Nhược Lan sao?"

"Vô cùng hoan nghênh vô cùng, nhưng mà Nhược Lan muội muội đến sơn trang, ha ha, là tới để thăm huynh sao?" Phong Liệt Diễm trêu đùa nói.

Nam Cung Nhược Lan trên mặt bỗng nhiên đỏ ửng, lại trang nhã nói: "Ha ha, đến thăm cả hai người! Diễm ca ca, muội đã cùng nói với phụ thân, muội muốn đến sơn trang của huynh ở vài ngày, Diễm ca ca chắc chắn sẽ đồng ý đúng không?"

Phong Liệt Diễm cực kỳ buồn bực, chỉ có thể cười khan nói: "Đương nhiên. . . . . . Đồng ý, huynh gọi quản gia giúp muội chuẩn bị một gian phòng. Thanh nhi, trước tiên ngươi mang Nam Cung tiểu thư đi xuống nghỉ ngơi một lát."

"Diễm ca ca, muội biết huynh đối với muội là tốt nhất, cám ơn huynh." Nam Cung Nhược Lan vỗ tay rất vui vẻ, đi cùng với nha hoàn ra phía sau đại sảnh rồi.

Phong Liệt Diễm im lặng, hai người này, một người nhiệt tình như lửa, một người lạnh nhạt cao ngạo, hắn thật sự có chút không chịu nổi, Hazz! Bằng trực giác, Nam Cung Nhược Lan chắc chắn sẽ đau khổ vì tình thôi ! Người kia. . . . . . Ha ha, hắn đi trước tìm người đó. . . . . .

Lúc Phong Liệt Diễm đi đến phía sau núi, Lạc Tuyết đang luyện võ, chuyên tâm quên mình, mũi kiếm vung lên như những cánh hoa, lấy sắc bén làm khí thế, dùng tốc độ kinh người lướt nhanh qua rừng cây, những lá cây bị kiếm khí gây thương tích giống như một trận mưa rào bỗng nhiên ào ạt rơi xuống, Phong Liệt Diễm càng nhìn càng ngây người, ngay cả đến lúc Lạc Tuyết đi đến bên cạnh cũng không có phản ứng.

"Phong thiếu chủ?" Lạc Tuyết gọi Phong Liệt Diễm đang chìm trong say mê .

"À, Vân Thiên, kiếm pháp này của đệ thật là lợi hại! Huynh chưa từng thấy qua kiếm pháp nào cao siêu như vậy !" Phong Liệt Diễm khen.

"Ngươi tìm đến ta có chuyện gì sao?" Lạc Tuyết không có tiếp tục câu nói của hắn, mà nhàn nhạt hỏi.

"A, nha đầu kia thật sự đã đến đây, còn muốn ở trong trang vài ngày. Đệ dự định làm như thế nào? Nàng chính là đặc biệt tới tìm đệ." Phong Liệt Diễm nhớ đến hôm đó Vân Hận Thiên cương quyết cự tuyệt lời tỏ tình của Nam Cung Nhược Lan trong hoàn cảnh đó, không khỏi có chút lo lắng, thậm chí lo lắng Vân Hận Thiên vì vậy mà sẽ rời khỏi Liệt Diễm Sơn Trang.

"Huynh nói cho nàng ấy biết, ta không sẽ lấy nàng ấy, nói nàng ấy chết tâm đi.” Lạc Tuyết đem Hỏa Vân Kiếm treo lại bên hông, lạnh lùng nói.

Phong Liệt Diễm vòng tay ôm ngực, lắc đầu, "Nha đầu kia rất cố chấp, hai nhà chúng ta kết giao mấy đời, chơi đùa từ nhỏ đến lớn, huynh hiểu rất rõ nàng. Nàng đã thích cái gì, ngay cả đến khi đụng cho đầu rơi chảy máu cũng sẽ không buông tha."

Lạc Tuyết im lặng, cô nương này thật sự quá giống mình rồi, giống nhau ở một điểm đó là khi đã yêu sẽ cam tâm tình nguyện bỏ ra tất cả, nhưng mà nàng trong lúc vô tình đã trêu phải cái phiền toái lớn này, phải làm gì bây giờ đây?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.