Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Chương 48: Chương 48: Bí mật




Long Ngạo Thiên thấy rõ hàng chữ kia, ánh mắt đột nhiên tỏa sáng, mắt sáng như đuốc, xoay người chạy về phía phòng ngủ của Thượng Quan Vũ Điệp, phiá sau lưng bọn thị vệ đuổi theo để bảo vệ.

"Vân Hận Thiên! Ngươi ở chỗ? Ngươi mau ra đây! Bổn vương muốn gặp ngươi!" Long Ngạo Thiên nhìn về phía bầu trời yên tĩnh gọi lớn, rồi nhìn về bốn phía trên nóc nhà, muốn tìm kiếm một người mặc y phục màu trắng, mà Lạc Tuyết ngay từ lúc Long Ngạo Thiên chạy tới "Thanh Tâm các" thì đã ẩn thân nhảy lên một thân cây cao bảy mét rồi, mượn cành cây sum xuê để che mình lại.

Lạc Tuyết thấy Long Ngạo Thiên không những không giận còn là hoảng sợ thét lớn, nhíu mày lại, thầm nghĩ "Ngươi muốn xác định ta là ai? Ta lại càng không muốn cho ngươi đạt được ước nguyện!" Di chuyển thân thể, vẫn dùng lụa trắng để che mặt, điểm nhẹ mủi chân một chút, từ trên không giống như Cửu Thiên huyền nữ nhẹ nhàng hạ xuống, tà áo trắng bị gió thổi bay, lướt qua mái tóc xõa dài rối tung đến ngang eo, mái tóc rơi xuống mở đường, tung bay trong gió đêm, Tà Nghịch lãnh mị.

Long Ngạo Thiên nhìn chằm chằm bóng dáng nhanh nhẹn kia, giữa mi tâm là một điểm hồng ở trông đêm đen nó lại càng hồng thêm mơ hồ thấy được lúm đồng tiền mê hoặc lòng người, làm Long Ngạo Thiên lòng của không khỏi kinh hoảng lên, trái tim xẹt qua câu nói lạnh lùng châm chọc kia: “Trang vương gia? Máu lúc này, đều là màu đỏ sao?" Thân thể cũng bởi vì những lời nói này mà khinh hoảng, bỗng dưng nhìn về nam tử thần bí đang đứng cách xa hắn năm trượng.

"Ngươi vì sao không dùng bộ mặt thật để gặp người khác?" Trong giọng nói của Long Ngạo Thiên đã không còn tức giận nữa, cũng không lạnh lùng nữa, mà lại mang một chút nghi ngờ ôn nhu nỉ non.

"Trang vương gia hỏi rất hay! Đã là người có diện mạo anh tuấn, ai không muốn lấy bộ mặt của mình mê hoặc thiên hạ, nhưng đối với gương mặt của Vẫn Hận Thiên ta, người không thể nhìn ra! Che mặt, khiến vương Gia phải suy đoán, chẳng phải rất thú vị sao? Thế nào? Vương Gia không có ý định thay vương phi của người giam giữ Vân mỗ sao? ở lại đây nói những vấn đề không thú vị như thế này, khiến Vân mỗ thật sự rất thất vọng đó! Huống chi đây cũng không phải lần đầu tiên tự tiện xâm nhập vào vương phủ đả thương người đâu!” Lạc Tuyết gần như là chê cười mà nói. Hôm nay nàng thay đổi giọng nói đến ngay cả cha mẹ nuôi của nàng cũng không phân biệt được! Ha ha ha!

Long Ngạo Thiên cẩn thận nghe xong những lời Lạc Tuyết nói, đã có thể xác định giọng nói này chắc hẳn không phải là giọng nói của một cô nương, nhanh chóng lại thất vọng, ánh mắt ảm đạm trong chốc lát, bọn thị vệ lập tức bao quanh sân, chờ mệnh lệnh của hắn, Lạc Tuyết cũng lẳng lặng đứng ở trong bóng đêm, chờ xem phản ứng Long Ngạo Thiên .

Long Ngạo Thiên khó khăn đóng đôi mắt ướt lại, sau khi đè xuống được sự không cam chịu trong lòng, đột nhiên ngước mắt lên, chỉa kiếm về phía Lạc Tuyết, hưng dữ nói: “Ngươi nói đúng! Bất kể người kia có tội như thế nào, Bổn vương cũng muốn giết ngươi! Hừ! Giết chết ngươi rồi đương nhiên Bổn Vương có thể biết được điều mà ngươi muốn bổn vương đoán là gì!”

Sau khi nói xong những lời nói tuyệt tình đó, Long Ngạo Thiên gật nhẹ đầu, rất nhiều thị vệ đã được huấn luyện xông về phía Lạc Tuyết, Lạc Tuyết cười lớn một tiếng, rút Hỏa Vân kiếm bên hông ra xông về phía thị vệ, âm thanh Hỏa Vẫn kiếm va chạm với kiếm của thị vệ nghe thật tàn nhẫn, đánh bại gần hết đám người xông lên trước, nhưng đám người khác vẫn không hề hoảng sợ, lại một nhóm khác xông lên, tay áo Lạc Tuyết bay bay, như một con chim ưng điên cuồng gào thét trong vòng vây chém giết, nghiêng người hai chân nhảy lên, đạp lên ngực của đám thị vệ kia, xoay người lại đánh một đòn giữa không trung, đánh bay tất cả binh khí trên tay thị vệ, mọi người kinh ngạc, nhưng lại không hề sợ hãi, Nhưng Lạc Tuyết lúc này lại không muốn Hỏa Vẫn Kiếm dính máu, bởi những người này không phải là mục tiêu báo thù của cô, cần gì phải đại khai sát giới?

Nhưng mà những thị vệ này nhận được lệnh của Vương Gia, nhất quyết phải ghết chết Lạc Tuyết, sau khí đánh nhau một lúc, Lạc Tuyết mới phát hiện những người này đang thi hành Ngũ Hành trận pháp, một người ngã xuống, người còn lại nhanh chóng bổ sung, cho dù võ công không địch được lại, nhưng cũng có thể khiến kẻ địch bị vây hãm, cho đến khi kiệt sức.

"Ha ha ha. . . . . ." Lạc Tuyết lại càng cười lớn hơn nữa, "Các ngươi sử dụng trận pháp nhỏ như thế này mà muốn bao vây bổn công tử ư? Chuyện cười! Hôm nay Bản công tử sẽ cho các ngươi nhìn thấy cái gì gọi là Nhân Ngoại Hữu Nhân, Thiên Ngoại Hữu Thiên!" Dứt lời, Lạc Tuyết không dùng một phần công lực để đối phó với những thị vệ không nghe lệnh này nữa, mà dùng năm phần công lực, trong nháy mắt Hỏa Vẫn Kiếm tập kích thẳng vào chủ tâm của trận pháp, một loạt người ngã xuống, bọn thị vệ kinh hãi, Long Ngạo Thiên đứng ở bên cạnh xem trận chiến cũng không nhịn được nhíu mày lại, Lạc Tuyết thu hồi Hỏa Vân Kiếm, thân thể bay lên xoay ngược người lại, từ trog lòng bàn tay của mình xuất ra chưởng “Thế như chẻ tre”. Chỉ thấy gió nổi lên, bụi đất tung bay, mọi người đều bị một chưởng sắc bén này gây thương tích, ngã trên mặt đất.

Dưới màn đêm, Lạc Tuyết bạch y thắng tuyết, nở một nụ cười tà mị lạnh lùng, nhìn về phía gió yên sóng lặng phía sau những tiếng kêu rên thảm thiết, vẫn bình tĩnh như thường nhìn Long Ngạo Thiên!

Long Ngạo Thiên môi mỏng phát ra giọng nói lạnh đến cực điểm, "Công tử cụt tay Vân Hận Thiên, đúng thật như lời đồn trên giang hồ, một thân võ công thần diệu có thể đánh bại thiên hạ! Tối nay bổn vương cũng muốn lĩnh giáo một chút vỗ công cái thế của công tử, nếu như thua ngươi, chết không oán!”

Lạc Tuyết đối với lòng hiếu thắng về bí mật của Long Ngạo Thiên nỗi hận trong lòng lần nữa tăng lên, nhẹ nhàng nói ra một chữ “Được”, rồi sử dụng tuyệt chiêu “Niêm Phượng thủ”, cổ tay chuyển động, đánh về phía trong ngực Long Ngạo Thiên, Long Ngạo Thiên vung kiếm lên để che trước thân thể, thân thể bay lên lùi về phía sau, trong chốc lát hai chân bỗng dưng như thân cây mượn được lực, lấy phòng thủ để tiến công, nhào về phía Lạc Tuyết, thân thủ Lạc Tuyết rất nhanh, sau khi tránh được một kiếm này. lần nữa đánh úp về phía lông ngực Long Ngạo Thiên, trong chớp mắt tình thế đã thay đổi, Long Ngạo Thiên chưa hoàn toàn tránh được, y phục trước ngực bị xé rách, một tấm khăn vuông rơi ra!

Lạc Tuyết lui thân thể về phía sau bình tĩnh đứng ở phía ngoài cách đó năm thước, trái tim bỗng nhiên run rẩy không ngừng, đó chính là chiêc khăn gấm nàng tự thêu! Mấy dòng chữ cũ hiện ra trước mặt một cách rõ ràng, Lạc Tuyết không khỏi thì thào nói thầm thầm: "Lần đầu gặp nhau, nhẹ che Chiết Phiến, búi tóc tung bay, giữ lại trong trái tim. Quay đầu ngoảnh lại nhìn xung quanh, người đã đi, lệ rơi cũng vô ích. . . . . ."

Long Ngạo Thiên vừa thấy khăn gấm trong ngực bị cướp đi, lập tức dùng ánh mắt khát máu nhìn về phía Lạc Tuyết, đang định phi thân lên đoạt lại, lại nghe thấy Lạc Tuyết dùng giọng nói hoảng hốt mờ mịt nói ra những câu nói mà hắn luôn khắc cốt ghi tâm, thân thể nhất thời chấn động, lại quên mất tiếp theo nên làm gì! Vậy mà cũng chỉ trong chốc lát, Long Ngạo Thiên đã phản ứng kịp, đưa kiếm lên đâm về phía người đang chìm trong suy nghĩ của chính mình!

Mắt thấy kiếm đã đến, mà Lạc Tuyết lại vẫn đờ đẫn đứng đó, Phong Liệt Diễm đang đứng quan sát trong chỗ tối không nhịn được hét lớn: "Vân Thiên! Cẩn thận!"

Một tiếng hô to này, làm Long Ngạo Thiên kinh ngạc, cũng khiến Lạc Tuyết kinh ngạc. Cơn Giận của Lạc Tuyết bốc lên, không những không né tránh mà dùng tay bắt lấy mũi kiếm của Long Ngạo Thiên, dùng hết toàn lực dồn về tay phải, thanh kiếm "Rắc rắc" một tiếng gẫy thành hai khúc, rơi trên mặt đất.

Long Ngạo Thiên trong lòng bàn tay phải cũng bởi vì chấn động mà chảy máu, từng giọt rơi xuống, anh ánh mắt vẫn như đuốc, "Lấy ra!"

"Ngươi muốn lấy lại chiếc khăn này ư? Ha ha ha. . . . . . Đường đường là một Đại Kim Ngũ Gia, nam nhi cao lớn, trên người lại mang đồ của nữ nhân sao?” Lạc Tuyết giơ tấm khăn gấm vuông lên, cười to nói, trong ánh mắt lại có ý muốn nghiên cứu.

"Tử phi ngư, yên tri ngư chi nhạc? (không phải cá, sao biết niềm vui của cá?)? Bổn vương không cần ngươi dạy!" Long Ngạo Thiên liếc mắt xem thường, khinh thường nói.

"Được, nói rất hay! Bản công tử trả lại ngươi này!" Lạc Tuyết nói xong, thi triển khinh công bay ra phiá ngoài, chiếc khăn gấm này như cánh bướm chậm rãi bay giữa bầu trời đêm yên tĩnh rồi rơi xuống…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.