Phùng Mật

Chương 4: Chương 4: Báo ân(4)




edit: Lựu Đạn

Bỏ sức mười ngày, Mật Nhi biến thành Phùng Mật, Lệ nhị thiếu phu nhân danh xứng với thật, tất cả là nhờ vào sự sắp xếp của lão tam.

Từ ngày lão tam đưa Mật Nhi đến gặp Lệ Nhuận Du, thuận tiện nói rõ vài chuyện, muốn mất cái đuôi ở mông thì chỉ còn cách đi báo ân.

Mật Nhi vốn nghĩ chỉ cần làm hắn hồi phục đứng dậy được thì chính là báo ân xong, nhưng lão tam lại muốn nàng hầu hạ Lệ Nhuận Du, để cho hắn được cảm nhận tư vị nữ nhân.

Thân là hồ tộc, trời sinh đã am hiểu mị thuật, Mật Nhi này chỉ là tiểu hồ ly ngốc nghếch, cái gì cũng không hiểu, lão tam đành tự mình dạy nàng, cho nàng một quyển đông cung bí thuật, để nàng dựa vào nội dung trong đó mà làm theo, nhất định phải làm Lệ Nhuận Du dục tiên dục tử.

Dạy bảo mọi thứ đã xong, lão tam bèn làm phép che giấu chiếc đuôi của nàng, đặt ra câu chuyện về mẫu tử Phùng gia, làm hết thảy trở nên trôi chảy tự nhiên.

Chờ đến đêm thành thân hôm đó, Mật Nhi nhớ đến lời dạy bảo của ca ca, trước là cởi xiêm y, xốc chăn của tên nam nhân lạnh lùng kia chui vào trong, hai cái chân nhỏ nhất định phải quấn chặt hai chân đơ cứng của hắn.

Từ bàn chân đến háng hắn rất lạnh, Mật Nhi thật vất vả lắm mới làm cho hắn ấm lên, lại hưng phấn ngủ không được, giương mắt nhìn lòng ngực hắn hít thở đều đều, đôi mi dài rậm còn run rẫy, có thể thấy được hắn còn chưa ngủ.

Mật Nhi dựa lên ngực hắn, nhỏ giọng nói “Tướng công, thiếp gọi chàng là tướng công được không?”

“Thiếp gọi là Phùng Mật, nhũ danh là Mật Nhi, về sau chàng gọi thiếp là Mật Nhi nhé, thiếp rất thích nghe.”

“Năm nay thiếp mười sáu tuổi,” yêu quái cùng người phàm tuổi không giống nhau, Mật Nhi có chút mê mang, “Nhà thiếp ở rất xa Thượng Dương, thiếp gả cho chàng, sau này thiếp sẽ toàn tâm toàn ý đối tốt với chàng, nếu chàng vui vẻ có thể nói chuyện vài lời với thiếp không?”

Mấy năm nay, trong viện chỉ có Lệ Nhuận Du cùng gả sai vặt, hắn đã ép buộc mang hết nha hoàn đuổi ra ngoài, bây giờ lại có một tiểu nương tử như hoa như ngọc tiến vào, so với nhưng nữ nhân lúc trước hắn gặp qua thật xinh đẹp hơn nhiều.

Lệ Nhuận Du cuối cùng cũng chịu mở mắt, đôi con ngươi đen nhánh khẽ động, tựa như nhìn nàng mà cũng tựa như nhìn vào hư không, đến cùng cũng không nói một lời nào, Mật Nhi lại nâng mặt lên nhìn hắn, để cho hai mắt hắn nhìn thẳng vào mắt mình “Tướng công, chàng có gì định muốn nói với thiếp sao?”

Lệ Nhuận Du nhìn chăm chăm vào đôi môi đỏ xinh đang mấp máy trước mắt, chậm rãi nhắm mặt lại.

Mật Nhi biết hắn không muốn nói chuyện, không hề ép hắn, vẫn như cũ ôm chặt lấy hắn dần dần ngủ say.

Đến nửa đêm, nàng lại bị tiếng động bên cạnh đánh thức, mở mắt ra chính lf nhìn thấy Lệ Nhuận Du xoay người muốn xuống giường, hai chân đều nặng nề dính chặt trên giường, có kéo thế nào cũng không được, trên trán nổi lên tầng mồ hôi mỏng, thở dốc không ngừng, hiển nhiên không nghĩ làm người thức giấc.

Đột nhiên thân thể được nâng lên, kề sát là một khối thân thể thơm ngát mềm mại, khuôn mặt Lệ Nhuận Du nghẹn hồng, giọng nói ấm ách “Tránh ra, cút!!”

hắn muốn nàng tránh ra, Mật Nhi lại nhìn hắn nghẹn đến lợi hại, biết hắn muốn làm gì, phía sau lót mộtcái gối cho hắn dựa, mang bô xi để giữa hai chân hắn, Lệ Nhuận Du mắt thấy muốn đá văng đi như lại đá không được, dứt khoát đưa tay đẩy nàng ra.

Mật Nhi bị hắn đẩy ngã nằm trên mặt đất, kêu khẽ một tiếng, nhưng lại làm cho Lệ Nhuận Du cảm thấy có lỗi, động môi mà nhìn nàng.

Ban đêm đen như mực, khuôn mặt nàng trơn bóng mềm mịn, đầu vai trần trụi tuyết trắng, một đôi ngực đầy đặn căng tràn yếm đỏ, tựa hồ như thấy được màu hồng của đóa hoa, làm cho người ta hận không thể lấy ra mà đùa bỡn.

“Tướng công!” Giọng nói của Mậ Nhi có chút ủy khuất.

Lệ Nhuận Du dời mắt, tiếng nói khô khốc, chậm rãi nói “ Đứng lên đi.”

Mật Nhi biết hắn không tức giận, nhanh vỗ mông đứng dậy, Lệ Nhuận Du lại không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái. Xẩy ra mấy chuyện vụn vặt này ý muốn đi tiều của hắn cũng chạy đi mất, muốn nằm xuống ngủ tiếp, liền có thứ gì đó chen chút vào giữa hai chân của hắn, không ngờ kéo dây thắt lưng bên hông hắn cuống, túm lấy cự long đang ngủ say kéo ra ngoài.

Tiểu nhân nhi xinh đẹp dựa vào đùi hắn, miệng nhỏ không ngừng vang tiếng xi xi, muốn giúp hắn đingoài.

Cuối cùng Lệ Nhuận Du cũng đi ngoài được, hắn và nàng đều nghe được rõ ràng, tiếng nước rì rào chảy vào miệng bô xi, lần này lăn lộn gần đến sáng, ánh ban mai ngoài cửa sổ cũng lấp ló sáng ngời, Mật Nhi ôm hắn về giường, lại giúp hắn đắp chăn cẩn thận, bên dưới chăn bốn chân trơn bóng quấn chặt lấy nhau, mặc cho ai cũng không thể tách rời.

Ngủ đến một hồi, Mật Nhi cảm thấy lòng bàn tay ướt nước, liền sờ lên mặt gã nam nhân, hắn vậy mà lại cắn chăn không rên một tiếng âm thầm rơi lệ.

Chỉ có bản thân hắn mới hiểu vì sao lại rơi nước mắt, nhận ra Mật Nhi đang to tròn đôi mắt nhìn hắntrong đêm tối, dôi mắt cực kỳ sáng trong, bên trong ẩn chứa rõ ràng ý tứ quan tâm, Lệ Nhuận Du chậm rãi buông góc chăn, hàm rằng thật sự thấy ê ẩm.

“Nàng tên là gì?” hắn mở miệng hỏi, chỉ là giọng mũi nhàn nhạt, nhưng vẫn rõ ràng, âm điệu cũng rất trong sáng.

Mật Nhi nhớ đến thời gian ba tháng sống cạnh hắn, hắn đều ôm nàng nằm trên giường ăn quả giải nhiệt, hoặc là nằm dưới giàn nho, từng chùm nho no đủ, hắn rướn cổ thon dài lên là có thể ăn được, thường thường ăn một nữa còn lại sẽ đút cho nàng.

Những kí ức đó với nàng là hồi ức tốt đẹp nhất,. bây giờ đối mặt với khối thân thể như cái xác khônghồn, nàng cũng không thấy sợ hãi, nàng thân mật cọ vào người hắn, âm thanh mềm mại nói “Mật Nhi.”

“Mật Nhi.” Lệ Nhuận Du nhẹ nhàng kêu tên nàng, cái gì cũng không nói, nhưng Mật Nhi biết đây là hắnđã nhớ thật kỹ tên nàng.

“Tướng công.” Mật Nhi ôm eo hắn “”Chàng thích ta sao?”

Lệ Nhuận Du động động môi “Ngủ đi.”

Ngủ một giấc đến hừng đông, đến lúc này nha hoàn bà tử gác cửa bên ngoài nhẹ nhàng nói vào trong “Nhị gia, phu nhân?” Ý hoier họ có muốn người vào hầu hạ hay không.

Mật Nhi từ chối, Lệ Nhuận Du lại nói “Cao Tân.”

hắn muốn Cao Tân đến hầu hạ.

Edit: Lựu Đạn

Nhưng Cao Tân đã bị lão phu nhân sắp xếp đến biệt viện, Mật Nhi nhìn đôi mắt ảm đạm của Lệ Nhuận Du, không đành lòng nói “Thiếp đi xin lão phu nhân cho Cao Tân về đây hầu hạ chàng nhé.”

“Bỏ đi.” Lệ Nhuận Du không cho nàng đi.

Mật Nhi khó hiểu nói “Chàng không thể không có hắn, sao lão ohu nhân lại đưa hắn đến nơi khác?”

Lệ Nhuận Du nhìn tiểu nương tử như hoa như ngọc trước mắt, trong lòng hiểu rõ sự sắp xếp của lão phu nhân.

hắn là một người tàn phế, thú thê tử vào cửa không phải để làm chuyện đó mà là ý của lão phu nhân muốn hắn có ý nghĩ đối với nương tử xinh đẹp như vậy hắn sẽ chết tâm không có cách nào muốn tìm đến cái chết nữa.

Nhưng đối với nữ nhân mà nói, đẹp không phải là chuyện tốt, không thể tìm được chút an ủi thương yêu trên người trượng phu bị tàn phế như vậy, tâm tư rất dễ chạy đến trên người kẻ khác.

Tôn tử mà lão phu nhận yêu quý nhất chính là hắn, cũng vì muốn bảo vệ thanh danh của Lệ gia, khôngcho nam nhân khác tiến vào bên trong biệt viện, nhưng cũng không cho quá nhiều nữ nhân đến, đại hôn của Lệ Nhuận Du cũng chỉ sắp xếp một lão bà tử chính là vú nuôi khi xưa của Lệ Nhuận Du, Trương ma ma.

Mật Nhi lớn lên xinh đẹp, từ lỗ chân tóc cũng toát ra mùi hương, nàng luôn bên cạnh Lệ Nhuận Du, nóichuyện giải sầu cùng hắn, cũng hầu hạ hắn đi ngoài ban đêm, tối hôm qua cũng làm một hồi, chỉ là Lệ Nhuận Du đối với nàng vẫn là….

Đến lúc tắm gội buổi tối, trong phòng hầm hập hơi nước ấm áp, mờ mịt đến nổi mắt người mở khôngra, biết nàng chưa đi, Lệ Nhuận Du nói “Để nàng làm đi.”

Trương ma ma khó xử nhìn tân nương tử….

Mật Nhi lại đẩy bà ra ngoài, đóng chặt cửa lại, Lệ Nhuận Du mở mắt ra thấy nàng đang đến gần giọng nói liền cứng ngắc “Đứng lại.”

Mật Nhi lại đem quần áo hắn cởi sạch, nâng hắn nằm vào bồn gỗ, nước ấm thấm vào da thịt làm hắnphát run lên, nắm chặt bàn tay, rũ mắt xuống, chờ lấy lại được tinh thần thì tiểu thê tử của hắn đã đem quần áo lột sạch không còn một mảnh.

Thâm hình trần trụi của Mật Nhi nhanh nhẹn tiến vào, dán lên người hắn, hai khối thịt đầy đặn cũng dán lên người hắn, tay nhỏ mềm mại từ dưới nách chạy đến phía trước, chà lau ngực hắn, rồi lại chà lưng, làm đến mặt đổ mồ hôi, thở dốc bên tai hắn.

Lệ Nhuận Du ôm nàng dựa vào vách thùng gỗ, hai thân thể lõa lồ trắng bóng quấn quýt với nhau trong nước, đôi ngực đẹp biến dạn đủ hình đủ dạng, sóng tình dâng cao, chỉ có cự long giữa hai chân hắn là ngủ say không thức tỉnh.

Lệ Nhuận Du khó giấu được vẻ ảm đạm trong ánh mắt, nghiêng đầu hôn lên khuôn mặt trắng nõn của nương tử.

“Nhuận Du” hắn thì thầm nói “Về sau nàng cũng gọi ta như vậy nhé.”

Mật Nhi kêu một tiếng, cười cong cong đôi mắt “thật là dễ nghe.”

Lệ Nhuận Du rũ mắt nhìn má lúm đồng tiền của nàng, trong lòng chợt ngứa ngáy, trào dâng khó nén, thân thể thì lại như vậy, vẫn không có phản ứng như cũ. Nhìn đôi ngực sữa trắng nõn xinh đẹp của tiểu nương tử, Lệ Nhuận Du nói thêm “Gọi một lần.”

“Nhuận Du.” Mật Nhi ngọt ngài gọi tên hắn.

Lệ Nhuận Du nghe thấy, ý lạnh nơi đáy mắt như dần hòa tan.

Hai người ở phong tắm khoảng chừng một canh giờ, chỉ là hôn môi. Vuốt ve, xuân triều lan tỏa khắp nơi, đủ làm người ta say mê đắm chìm.

Chờ nước tắm lạnh đi, Mật Nhi duỗi tay lấy quần áo, Lệ Nhuận Du nắm bàn tay mềm mại của nàng sờ sờ một cái “Để cho ta nhìn.” Ánh mắt hắn đầy hơi nước ướt át, mi đen dài cũng đọng lại ít nước, lại mang theo một loại tà khí không nên lời.

Mật Nhi có chút ngượng ngùng, ăn vạ nằm trong lòng hắn đánh chết cũng không chịu đứng lên, nhưng cuối cùng vần là thỏa mãn ý hắn, thân thể trần trụi trắng như hoa tuyết đứng dậy trước mặt mắt, Lệ Nhuận Du ngơ ngẩn nhìn ngắm, bỗng nhiên ra lệnh “Đến đây.”

Mật Nhi ngoan ngoãn đi đến trước mặt hắn.

Lệ Nhuận Du đặt nàng ngồi trên thùng gỗ, tách hai chân nàng ra, hai tay nàng ôm lấy cổ hắn để phòng không bị té ngã, lại nhìn hắn chầm chậm đến gần, cái đầu đen của hắn chui vào giữa chân nàng, đưa cái lưỡi to đầy nóng bỏng liếm mút hoa huyệt của nàng, tiếng chậc chậc vnag lên, một dòng điện tê dại đánh thẳng đến sống lưng nàng, thật sự muốn lấy mạng mà.

Thể thể Mật Nhi mềm oặc, không kiềm chế được muốn ngã xuống, Lệ Nhuận Du nữa thân dưới tàn phế bất động, làm sao có thể đở được nàng, ngược lại còn bị đè mạnh xuống dưới, tiểu thê tử xinh đẹp đáng yêu vui thích mà ngồi trên mặt hắn, trong miệng kêu rên “Nhuận Du, Nhuận Du, thiếp thật khó chiuj.”

“không khó chịu, để ta thương nàng.” Lệ Nhuận Du mở miệng, giọng nói khàn khàn, hai mắt đều tràn đầy vẻ dịu dàng.

Bị xuân triều càn quét, Mật Nhi chỉ nhìn thấy hai mắt hắn đỏ hồng, mũi cao tinh tế dính không ít nước, càng làm hắn thêm yêu hoặc.

hắn là người nhưng lại tựa như yêu, Mật Nhi nghĩ.

Lệ Nhuận Du nằm giữa hai chân nàng, đầu lưỡi to lớn liếm lắp mị thịt non nớt dính nước của nàng, bàn tay lại xoa nắn một bên mông nàng, khi thì vướt ve khi thì mân mê trêu chọc, không bỏ sót chỗ nào.

ẩn sâu trong nụ hoa thịt bị hắn tùy ý chơi đùa, trêu chọc đến co rút liên tục, một lượng lớn dịch trong suốt ngon ngọt chảy ra, đều bị hắn cuốn mút hết vào miệng, mà Mật Nhi mềm mại rên rĩ suýt nữa bị hắn đùa bỡn đến mất khống chế.

Cuối cùng cũng không biết về phòng như thế nào, nửa đêm, Lệ Nhuận Du thức giấc, nhận ra trên eo còn có một bàn tay ấm áp non mềm ôm lấy, hắn đưa tay nhẹ sang nắm lấy, hoàn toàn mất ngủ, vuốt ve trêu chọc từng ngón tay của nàng, lưỡi sói lại liếm mút lấy mười ngón tay xinh xắn như ngọc, để lại đầy nước bọt, rồi lại rút ra, bàn tay di chuyển đến nơi vật nhỏ giữa chân nàng.

Còn chưa động đến hắn liền thu tay về, Lệ Nhuận Du ngược lại sờ nắn khuôn mặt của thê tử xinh đẹp, cảm xúc mềm nhẵn, non nót, giống như một khối bột mì.

hắn yêu thích không muốn buông tay, vô cùng luyến tiếc đành rời đi, nhẹ nhàng vuốt ve cằm nàng, trong đêm đen như mực, nhìn thật kỹ càng mắt mũi cùng môi nàng, thật sự quá đẹp, cơ hồ đẹp đến nỗi đem xương cốt hắn cắt nát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.