Phùng Mật

Chương 14: Chương 14: Báo ân 12




Edit: Lựu Đạn

Thu qua đông đến, rất nhanh đã đến ngày cuối năm.

Mật Nhi đến bên cạnh Lệ Nhuận Du cũng đã nửa năm, nửa năm này, mỗi ngày hai người gắn bó keo sơn, càng thêm thân mật, Lệ Nhuận Du cũng không thể cách rời nàng dù chỉ là một chút.

Thậm chí có vài lần hắn làm chuyện xấu trước mặt Trương ma ma, chân để dưới gầm bàn nhẹ nhàng nâng lên bé lấy váy mỹ nhân ngồi đối diện, đem ngón chân thô to của mình cắm vào tiểu huyệt non nớt của nàng, sâu sâu cạn cạn, nặng nặng nhẹ nhẹ cọ sát tiểu khố của nàng, chọc tiểu mỹ nhân ẩm ướt cả đệm ghế, làm cho Mật Nhi bất mãn trừng mắt với hắn, lại làm cho nam nhân càng thêm mạnh mẽ trêu chọc.

Nếu mắt Trương ma ma nhạy bén, chắc chắn là sẽ nhận ra vị phu nhân nũng nịu trước mắt này đangdần mất khống chế, chỉ tiếc, căn bản Trương ma ma lại không chú ý biết được cảnh xuân sinh động ướt át dưới gầm bàn này, chỉ nhận thấy phu nhân tiếng nói có chút khàn khàn, quan tâm hỏi: “Trời gần đây trở lạnh, phu nhân cẩn thận kẻo dính cảm lạnh.”

Giọng nói vừa bật ra, một chiếc đũa rơi xuống đất lạch cạch một tiếng.

“Để nô ty nhặt lên.” Trương ma ma đến gần nói.

“không cần.” Mật Nhi vội vàng mềm mại nên lời muốn che dấu “Để tự tôi nhặt là được.”

Trương ma ma nhìn phu nhân chậm rãi khom người, chậm chạp nhặt chiếc đũa lên, bất qua lúc này trêntrán đã nổi lên một lớp mồ hôi mỏng, Trương ma ma trong lòng nghi ngờ, trong lòng tràn đầy suy nghĩ đi đến phòng bếp đổi đôi đũa khác.

Người vừa đi khỏi, thân thể Mật Nhi lung lay như sắp ngã, thiếu chút là ngã xuống, đôi tay mạnh mẽ của nam nhân vững vàng ôm lấy nàng, bàn tay to lớn thong thả đi vào thăm hoi hoa môi đang co rút trong tiểu khố lộn xộn ướt đẫm của nàng, khóe môi chứa đựng ý cười “Nha đầu mệt rồi sao?”

Mật Nhi nào còn có thể có tâm tình nói chuyện linh tinh được, đầu dựa vào vai hắn cắn góc áo, nhỏgiọng rên rĩ “Mau, mau cho thiếp đi.”

Lệ Nhuận Du vỗ nhẹ lưng nàng “không cần vội, ăn cơm trước đi, chờ trở về phòng, tướng công lại tiếp tục thương nàng.”

Mật Nhi nằm trong ngực hắn không yên phận vặn vẹo thân mình nói “không sao, bây giờ co thiếp ngay đi.” Tay nhỏ nắm lấy cổ áo hắn, mặt đỏ bừng giống như nắng chiều ngập tràn ngoài cửa, đẹp đến động lòng người, đôi môi nhỏ đỏ tươi dẫu cao lên: “Tướng công, người ta muốn ăn côn thịt to lớn cứng rắn của chàng.”

“Nàng ăn miếng thịt này trước đi.” Lệ Nhuận Du dùng đũa của mình gắp lên một mảnh thịt cá, cho vào miệng nhai, nước bọt cùng thịt lẫn lộn rồi đưa đến miệng nàng. Mỹ nhân ăn phát ra tiếng chép chép, nước bọt từ khóe môi chảy ra ngoài, Lệ Nhuận Du có chút mất khống chế, cúi đầu hôn hôn nàng rồi nói“Ăn ngon không?”

Mật Nhi dựa vào ngực hắn khẽ gật đầu.

“Ăn ngon vậy thì ăn nhiều hơn một chút.” Lệ Nhuận Du nói thêm.

hắn cho nàng ăn bốn năm lần như vậy mới chịu buồn mỹ nhân đang thở hổn hển trong ngực mình ra, lại rất kiên nhân mà lau vụn thịt cùng nước bọt trên khóe môi nàng “Xem ra cái miệng nhỏ phía trên này đã được cho ăn no rồi, chờ về lại phòng tướng công sẽ đem miệng nhỏ bên dưới của nàng cho ăn đến no nê, nha đầu, có được không?”

“Được ~~~” Mật Nhi nhẹ nhàng nói, thân thể bị đùa bỡn đến mềm nhũn không nhìn ra được bộ dáng.

Lệ Nhuận Du vẫn kiên nhẫn sờ soạng nàng “Nha đầu, nha đầu à, có thích tướng công làm như vậy với nàng không?”

“Vui, thích.”

“nói cho đàng hoàng một chút, bằng không sẽ để cho Trương ma ma nhìn thấy dáng vẻ dâm đãng của nàng đó.”

Mật Nhi trốn trong ngực hắn lẩm bẩm “Người ta thích tướng công đem côn thịt to lớn của chàng nhét vào miệng Mật Nhi, cái miệng bên dưới, còn, còn có miệng nhỏ phía sau nữa, ưm ưm, còn có ngực Mật Nhi nữa, cũng thích bị tướng công ăn vào miệng, buổi tối còn sờ sờ, còn vuốt ve để ngủ.”

“Còn gì nữa?”

“Bị tướng công chơi cho đến phun nước tiểu, còn muốn đem miệng nhỏ cắm chặt không buông ra, tướng công thật không biết tốt xấu, người ta đến quỳ thủy cũng không buông tha.” Mỹ nhân trong ngực mê mang khép hờ đôi mắt, khóc thút thít tố cáo hắn “không cắm hết vào, mà, mà lại cọ mấy chỗ gần miệng nhỏ bên dưới, da đều bị chàng cọ đến rách.”

“Vậy là nàng không muốn được tướng công cắm vào à?”

“Muốn, muốn.”

Trương ma ma vốn dĩ chỉ định vào bếp lấy đôi đũa khác ra, kết quả lại không cẩn thận làm đổ gác đồ ăn trên bếp, chờ đến khi dọn dẹp chạy đến phòng ăn thì đã không còn thấy bóng dáng hai người đâu, chỉ là chỗ phu nhân ngồi có vệt nước vàng nhạt, trong lòng Trương ma ma có chút nghi ngờ, đến khi nhìn thấy chén trà trên bàn bị đổ, lúc này mới hiểu ra, cũng không còn nghĩ nhiều liền nhanh tay dọn dẹp bàn ăn.

không nghĩ được ngay chính lúc này, trong phòng cách vách đang trình diễn một màn dâm loạn điên cuồng.

Chú chim sẽ dừng lại len lén nhìn vào cửa sổ khóa chặt, mơ hồ có thể thấy được, màn giường run bần bật, một đôi bóng người trên dưới dính chặt vào nhau, thân thể trắng bóng bị giấu bên dưới, chỉ nghe được tiếng nỉ non mềm mại của nữ nhân, lại thấy nam nhân mấy lần thẳng lưng đâm đến, lại nghe được tiếng nước ồm ọp trong hoa cốc vang ra.

Côn thịt sưng ta hết rút ra rồi lại hung hăng đi vào, đem khăn trãi giường làm ướt đẫm, mỹ nhân cả người trắng hồng trần trụi dán chặt trên ngực cứng rắn của nam nhân, kêu rên mềm mại.

“Nhuận Du, Nhuận Du, a a a ư a… nhẹ chút, thiếp chịu hông nổi nữa, Nhuận Du a đừng chạm vào nơi đó.”

Lệ Nhuận Du lại cố ý chống côn thịt cọ cọ vào vách thịt trong hoa huyệt mềm mại của nàng. Thẳng lưng mà động vài lần, Mật nhi cúi đầu cắn vai hắn, một dòng nước xuân ngào ngạt phun ra, làm côn thịt hắnhoàn toàn ướt đẫm, hắn một chút cũng không giận, khóe môi cong thành nụ cười tươi “Nha đầu, nàng cũng nếm thứ một chút đi.” hắn kéo gương mặt Mật Nhi xuống dưới, đem những thứ dính trên đó đưa thẳng vào miệng nàng.

Mật Nhi hiểu rõ ý tứ của hắn, ngoan ngoãn mà đưa lưỡi ra liếm láp “Ăn ngon, tướng công.”

Biệt Xuân Viện là khoảng trời nhỏ của phu thê hai người, Lệ Nhuận Du không lúc nào là không nghĩ đến chuyện đem côn thịt của mình chôn trong cơ thể mỹ nhân, mặc dù có mềm cũng không chịu đem chất trắng đục bên trong bắn ra ngoài, thường khiến cho huyệt nhỏ của Mật Nhi chứa chấp hắn đến căng phồng, ngoài miệng thì khóc lóc xin tha, nhưng thân thể thì lại dính chặt dưới hai chân hắn, hoa huyệt ướt đẫm chủ động ngậm lấy côn thịt hoặc là ngón tay của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.