Phù Dung Vương Phi

Chương 5: Q.1 - Chương 5: Duyên sai




Bên trong chòi nghỉ mát, Phù Nhã mơn man ngọc bội ôn nhuận, tự hỏi, Phương Đông liệu có phải là họ, trong kinh thành, người nào mang họ Phương Đông? Ấn tượng trong lòng cũng không có, cười nhạo, chính mình vì sao để ý như vậy? Đang trong lúc suy nghĩ, một trận ồn ào theo tới, ngay sau đó là một trận hoa mai bay tới, Phù Nhã theo bản năng nhăn mặt lại, ngẩng đầu, chỉ thấy một thiếu nữ mang theo một đám nô bộc nha đầu mà đến. Thiếu nữ cỡ bằng tuổi nàng, một thân tơ lụa hồng nhạt, quần bay theo gió, trên mặt tươi đẹp hoa đào, như mặt trăng giữa vạn ánh sao, như hoa hồng thanh nhuận mê hồn.

Phù Nhã ngẩn ra, thường nghĩ bản thân nhan sắc thế gian hiếm thấy, cô gái trước mắt so với mình cũng không kém cỏi, có thể thấy được ngày sau là một nhan sắc khuynh thành. Bên người nàng là một lão mẹ, dáng người có chút phúc hậu, ánh mắt lợi hại, mơ hồ hiện lên vẻ hung ác, sáu người thị nữ hai bên, áo quần cùng màu, mùi hương tỏa khắp nơi, tình thế này là như thế nào? “Ngươi là người nào” cô gái nũng nịu hỏi, mang theo ý cười, tò mò ngồi đối diện với nàng, ở vị trí của thiếu niên vừa mới đi khỏi.

“Ngươi là ai? Phù Nhã không chớp mắt, nhìn lướt qua bên kia bắt gặp ánh mắt hung ác của lão mẹ, âm thầm đoán dụng ý của nàng. Lớn mật, ngươi nên biết quân chúa nhà ta là hòn ngọc yêu quý trên tay của Vân vương gia, còn không mau hành lễ” lão mẹ giân trừng mắt với nàng. Phù Nhã cười lạnh, tiểu quận chúa? Nữ chủ nhân của phủ đệ này, nàng không để ý đến lão mẹ kia, trầm tĩnh nhìn cô gái, khuôn mặt nhu hoà, không biết cô gái tại sao tìm đến nàng?

Gặp Phù nhã không trả lời, lão mẹ tức giận, bà giống như có điạ vị cao ở vương phủ, ít có người dám công khai phản kháng, sắc mặt đỏ bừng, âm hiểm nheo mắt lại, âm thanh lạnh lùng nói, “Xú nha đầu ngươi ngồi ngây ngốc ở đó làm cái gì? Còn không thỉnh an quận chúa, trước mặt quận chúa, có chỗ cho ngươi ngồi sao? Phù Nhã không thèm để ý, nhìn tiểu quận chúa đối diện cười duyên …Tiểu quận chúa cũng cười, không nói, hơi hơi nhìn phía nàng gật gật đầu, nũng nịu khuyên nhủ “Nhũ mẫu, đều là hài tử, còn nhỏ, có làm gì đâu, ngươi lui ra đi”

Bà vú găp Phù Nhã nói mấy lời thật là khó nghe, thần thái như châm biếm, bà sống hơn nửa đời người, ở vương phủ hưởng thụ ơn mưa móc, khi nào lại bỏ qua một nha đầu nho nhỏ như thế. Hung hăng cười lạnh “Quận chúa ngài đại nhân đại lượng, tất nhiên là không chấp nhất, theo tôn ti, nàng đối với người bất kính là đối với tòan bộ vương phủ bất kính, để lão nô giúp người giáo huấn nàng một chút” Nói xong liền giơ tay lên hướng đến hai má của Phù nhã . Bốn thị nữ một trận sợ hãi, đều nhìn về phía quận chúa, nàng vẫn như cũ ngồi ở nhuyễn thượng cười khẽ, giống như một người nhìn thấy nhưng lại khuyên can không được. Phù Nhã cười lạnh, phụ thân của nàng là đaị tướng quân sa trường chiến công rực rỡ, ca ca nàng từ nhỏ luyện võ, nàng ở bên học được không ít, tuy là không cao, nhưng đối phó một người chỉ biết cậy mạnh như bà vú mà nói, vậy là đủ rồi.

Nàng nghiêng đầu, chân phải dùng sức một chút, bà vú phòng bị không kịp, té ngã trên đất, Phù Nhã đứng dậy cười duyên, một chân đạp trên người bà, cười nói “Tôn ti có phần, ngươi là lão nô đang làm cái gì? “ Phù Nhã tuy nhỏ, ca ca buộc nàng đứng tấn thật vững, dưới chân nàng không giống sức của một đứa bé 8 tuổi. Phù Nhã châm biếm liên tục, bên cạnh tỳ nữ không dám lên tiếng, thấy bà vú chật vật nghĩ muốn lay động chân của Phù nhã mà không nhúc nhích mảy may, mặt đỏ cả lên, nhìn cầu cứu về phía quận chúa.

Tiểu quận chúa khi thấy bà vú ngã xuống, sắc mặt khẽ biến, cười khẽ “Tiểu thư bao dung, nhũ mẫu trong phủ làm sai chuyện gì ta sẽ trừng phạt, còn không buông ra, sau đó bản quận chúa sẽ trừng phạt bà” Phù Nhã cười lạnh, nhìn bà vú dưới chân một lát, thả chân ra, bà vú đứng dậy, làm bộ muốn đi tới bên người quận chúa. Phù nhã lạnh lùng la “Qùy xuống!” Bà quay đầu lại không thể tin nhìn Phù Nhã, rồi lại nhìn quận chúa, ngay sau đó ngoan độc trừng mắt nhìn nàng, tiểu quận chúa cũng hơi sửng sốt, nhìn Phù Nhã đã trở lại chổ ngồi.

“Tiểu thư có ý gì”, tiểu quận chúa hỏi thanh âm không hờn giận. Phù Nhã cười, hai tay sửa lại mái tóc hơi hỗn lọan, lại cười nói “Quận chúa người là chủ ta là khách, chủ nhân khinh đãi khách đã là không đúng, còn dung túng tiện tỳ dưới tay vũ nhục khách lại càng vô lý. Ta nghe thấy Vân vương gia thái độ làm người quang minh lỗi lạc, khen chê rõ rang, nô bộc lại như thế kiêu ngạo cuồng vọng, cậy được ưu ái mà kêu ngạo, thật là đáng tiếc”

Phù nhã buổi tối nói chuyện châm chọc liên tục, những câu nói đâm thẳng vào tiểu quận chúa, bên cạnh tỳ nữ thô suyễn một hơi, này chẳng phải chính là chỉ cây dâu mà mắng cây hòe sao, tất cả đều nhìn về phía tiểu quận chúa, nàng sắc mặt hồng một mảnh, giống như xấu hổ mà như tức giận, khóe mắt thoáng nhìn ngọc bội trong tay Phù nhã, cười, giọng nói êm ái vang lên “Nhũ mẫu quỳ xuống!” Bà vú không cam long, không thuận theo, tiểu quân chúa thu lại tươi cười, lạnh lù ng nói “Quỳ xuống, để người ta nói năng lực quản giáo nô tỳ trong phủ đều không có”

Phù Nhã cười, cũng không nói gì, nhìn bà vú mặt đỏ lên, không cam lòng quỳ nhìn Phù Nhã, lâu lâu trừng mắt với nàng. “Nhũ mẫu không yên phân tôn ti, ỷ có chủ tử sủng ái liền muốn làm gì thì làm, dám phạm thượng, tiểu quận chúa, theo gia quy của vương các ngươi, nô tỳ vũ nhục khách nhân, ta nên thỉnh giáo vương gia, phải bị tội gì?” Nhìn bà vú bỗng trợn đôi mắt, Phù Nhã cười khẽ, như hoa lan sáng lạn

Bà vú tựa hồ không dự đoán được có chút tự hỏi, không lường trước một đứa nhỏ 8 tuổi lại khó đối phó như vậy, đột nhiên cả người run rẩy..Tiểu quận chúa nhíu mi, lạnh lùng nhìn Phù Nhã, trong ao phù dung tỏa hương, tinh khiết nồng đậm, mà thế gian hai đóa phù dung hiếm thấy lại âm thấm đánh giá lẫn nhau. Phù Nhã mỉm cười, quận chúa nén giận. “Nhũ mẫu mau giải thích”. Bà vú hung hăng cắn môi dưới, giống như không cam lòng giống như bất đắt dĩ, hung hăng nói “Nô tỳ biết sai rồi”

“Như thế nầy thôi sao?” Phù Nhã vẫn như cũ cười như ánh mặt trời sáng sớm, ấm áp động lòng người, âm điệu cũng vô cùng ấm áp. Tiểu quận chúa không khỏi tức giận, nheo mắt lại, nếu không phải vì khối ngọc bội kia, nàng cũng không chịu để cho Phù Nhã bài bố, tự nhủ , không nên mềm lòng, sớm nghe theo kế hoạch của bà vú…Như vậy chuyện gì cũng không phát sinh.

“Ngươi nghĩ muốn như thế nào?” Phù Nhã thưởng thức ngọc bội trong tay, nhẹ nhàng chạm vào hai chử Phương đông, cũng không lập tức tỏ thái độ, ngược lại thấy trên mặt đất ánh mắt của lão phụ hung ác, lạnh lùng cười, “Nếu không phải ta từ nhỏ theo ca ca luyện tập quyền cước, hiện giờ mặt đã bị sưng đỏ một mảnh, vô cùng thê thảm” “Ngươi..” tiểu quận chúa đỏ cả hai mắt, nhìn nàng thong dong phiêu diêu bóng hình xinh đẹp, giận ở trong bụng, nàng thường tự phụ là thiên hạ mỹ nhân, nay đối mặt với cô gái có nhan sắc tương tự, mà không hề có biện pháp, liền lạnh lùng nói với bà vú “Nhũ mẫu vả miệng”

“Quận chúa” bà vú không cam lòng, khóc lớn, bi thương ai óan. “Vả miệng” thanh âm ôn nhu vang lên có điểm hàn ý, vốn lạnh hơn gió rét gào thét mùa đông ba phần. Ba, ba ba, ..bàn tay từng tiếng vang lên, trầm mặt quanh quẩn trong chòi nghỉ mát..Những nô bộc mặc dù bình thường ngang ngược thấy kết cục nầy, cũng không dám biểu hiện ra ngòai, chính là nơm nớp lo sợ nhìn bên mặt quận chúa.

Tiểu quận chúa cười “Ta gọi là Vân Uyển Phù, tiểu thư tên gì? “ Lưu Phù Nhã” trong tên cả hai đều có chử Phù, quay đầu nhìn phù dung ở trong ao, trách không được, âm thầm cân nhắc, quận chúa này, được vương gia sủng ái cực kỳ, nếu không sẽ không ngay cả tuyết phù dung ở Hàn thủy nhai cũng mang về trồng trong nhà, cúi đầu nhìn bà vú liều mạng vả miệng, khóe môi sưng lên, mi nhíu lại nói “Đủ rồi, ngươi xuống đi”

Tiểu quận chúa nháy mắt, một người thị nữ liền nâng bà vú dậy, nhìn quận chúa liếc mắt một cái, đi từ từ ra khỏi chòi nghỉ mát, biến mất ở chổ ngã rẽ. Phù Nhã ngẫm nghĩ, chủ tớ nầy hai người kẻ xướng người họa sớm bị nàng vạch trần, mới có thể trừng phạt bà vú, nhưng dụng ý của nàng ta là ở chỗ nào? Đơn giản là tìm phiền toái như vậy sao? Xem quận chúa giống người thông minh, sẽ không làm ra việc không sáng suốt như vây. Phiền tóai! Mới vừa đi một người thiếu niên khó chơi, lại xuất hiện một cô gái khó đối phó ở đây. Xem ra hôm nay nàng không nên đi ra ngoài, vì sao phải thua bởi tỷ tỷ mà xuất môn? Cho tới bây giờ nàng chưa thua ai bao giờ

Đang suy tư, lại là một trận âm thanh ầm ỹ đưa đến, Phù Nhã cả kinh, phụ thận cùng Vân vương gia vội vàng vào chòi nghỉ mát, bên người đi theo bà vú, mà cách đó không xa lại theo vài tên thị vệ. “Phụ thân” Phù Nhã đứng dậy, tay nhỏ bé cầm tay ấm áp của phu thân. Lưu Đình lo lắng hỏi han “Không có việc gì phải không?” Phù Nhã còn chưa có phản ứng, bà vú trên mặt sưng đỏ, ngón tay run rẩy chỉ vào Phù nhã “Vương gia, chính là nàng, là nàng lấy ngọc bội của quận chúa, còn làm cho nô tỳ vả miệng..Vương gia, ngươi nên làm chủ cho nô tỳ và quận chúa a!”

Lưu Đình tức giận trừng mắt nhìn nàng liếc một cái, khí lãnh liệt, bà vú sợ tới mức không thể lên tiếng, lui về phía sau hai bước, Vân vương gia bước tới Vân uyển phù bên người, trầm giọng hỏi Phù nhi, xảy ra chuyện gì?” Phù nhã ý thức nắm chặt ngọc bội trong tay, nguyên lai mục tiêu của nàng là ngọc bội nầy, Phù Nhã như trước cười như gió xuân, ..lòng bàn tay nắm thật chặt, ngọc bội còn chưa đủ quen thuộc nhiệt độ cơ thể của nàng.

“Cha, là nhủ vầy, nữ nhi ở phía sau viện không cẩn thần đánh mất khối ngọc bội, vị tiểu thư này nhặt được, không muốn trả lại, bà vú khuyên can bị nàng thét ra lệnh vả miệng, nữ nhi….” Vân uyển phù rơi nước mắt lã chã, ôn nhu bi thương nói Nữ nhi không thèm để ý khối ngọc bội kia, nhưng vị tiểu thư nầy khinh thường người qúa đáng, nhũ mẫu nàng..” “Phù nhi, ngoan đừng khóc,..” Vân vương gia đau lòng vỗ vỗ lưng nàng, ngược lại thấy ngọc bội trong tay Phù nhã “Lưu tướng quân..”

Ý vừa có trách cứ cùng lệnh Phù Nhã trả lại ngọc bội. Lưu Đình nắm Phù Nhã , Phù Nhã đôi mi nhíu lại, ngẩng đầu, không xem quân chúa, không xem vương gia nhưng xem Lưu đình “Phụ thân tin nhi nữ không?” Lưu Đình cười khẽ, nữ nhi của ông là tính nết gì ông biết rõ, kiên định phun ra một lời “Tin”

Lưu tướng quân, nữ nhi của ngươi đem nử nhi của ta khi dễ thành ..” Vân vương gia nhìn Lưu Đình , cả giận nói, còn chưa nói hoàn đã bị Phù Nhã chặn lại. “Đủ rồi, đừng nói nữa..” Mọi người sửng sốt, cùng nhìn về phía nàng, Vân vương gia có điểm không nhịn được, Phù Nhã nắm ngọc bội , thiếu niên ở trong đầu hiện ra một lát..khẽ cắn môi, ném ngọc bội lên bàn, vẫn như cũ cười “Vật này vốn là của ta thắng được, tiểu quận chúa nếu thích, nói một tiếng là được, làm gì phải diễn trò” Không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nàng cười lạnh “Ta nghĩ đến hảo trúc ra ngạt duẫn, nguyên lai là ngạt trúc không sinh ra hão duẫn.. Hừ, phụ thân chúng ta về nhà, nơi nầy buồn chết đi”

Trong xe ngựa, Phù Nhã không có tươi cười, tỳ nữ bên cạnh cũng không dám lên tiếng, lần đầu tiên nhìn thấy Lưu gia tam thiên kim trên mặt không có tươi cười, nhớ rõ năm thứ nhất vào phủ, quản gia dẫn nàng vào một sân toàn phù dung tỏa hương, nói cho nàng về sau nàng là người hầu hạ tam tiểu thư. Khi đó nàng rất vui vẻ vì có thể làm bạn với một cô gái tuyệt sắc, nàng cảm thấy vận khí mình rất tốt, đặc biệt tiểu thư luôn cười nói động lòng người. Nàng dần dần phát hiện, trong vương phủ người khó hầu hạ nhất chính là tam tiểu thư, cũng hiều được nàng cười thật đáng sợ, người như thế nào luôn cười, giận cũng cười, vui vẻ cũng cười, tươi cười mờ mịt hư ảo, căn bản làm cho người ta không rõ lòng nàng. Hiên tại cảm nhận được tiểu thư không tươi cười càng đáng sợ.

Trong kiệu rõ ràng hơi ấm tỏa ra bốn phía, ẩn ẩn trong lúc đó có điểm lạnh run nhè nhẹ…Nhất thời xe ngựa ngừng lại,, tỳ nữ phía trước ngã xuống dưới chân, Phù Nhã nhíu mi, vừa đinh trách cứ, mành bị vén lên, Lưu Đình cười nói: “Phù nhi, trên xe ngựa buồn chán, phụ thân mang con rong ruổi một phen”

Một lát, trên lưng ngựa, Lưu Đình vuốt vuốt tóc nàng, áy náy hỏi “Khối ngọc kia quan trọng sao?” Phù Nhã giật mình, tay vừa nắm ngọc bội khi nãy nắm lại thật chặt, bỗng nhiên buông ra, giơ lên cười, thanh âm tan trong không khí “Phụ thân quan trọng hơn” Nữ nhi ngốc, biết lời nói của ngươi có nhiều ý tứ. Khối ngọc bội kia cũng quan trọng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.