Phong Lưu Pháp Sư

Chương 126: Chương 126: Độc Tâm thuật






Long Nhất thờ ơ dạo chơi trên đại lộ, rẽ trái rẽ phải đi vào trong một ngõ hẻm, rồi đột nhiên biến mất vào không khí.

Hai tên theo dõi thấy tình hình không ổn, lập tức xuất hiện rời khỏi góc ẩn nấp. Tuy vậy, trước mặt là một ngõ cụt, còn người cần theo dõi thì không thấy tung tích đâu.

“Hai vị huynh đệ, tìm ta à?” Giọng thấp trầm của Long Nhất từ sau lưng chúng truyền lại.

Hai tên lâu la kinh hãi quay người. Chỉ thấy Long Nhất chân không chạm đất lơ lửng trên không đang híp mắt cười nhìn chúng.

“Đúng. A. Không đúng.” Một trong hai tên lâu la vô thức gật đầu, nhưng lập tức phản ứng lại với điều hắn vừa buột miệng nói ra.

“Các ngươi thuộc dong binh đoàn nào?” Long Nhất hờ hững hỏi.

Hai tên đưa mắt nhìn nhau, trong đó một tên quay đầu hạ giọng hỏi: “Cẩu Tử. Ta nện hắn một trận chứ?”

Tên vừa được gọi là Cẩu Tử, đồng bạn của hắn sợ nhảy dựng lên, trầm giọng nói: “Ngươi không sợ chết à. Kể cả chúng ta liên thủ lại cũng chẳng làm hại được cái lông chân của hắn đâu.” Tên Cẩu Tử này đúng là kẻ thông minh, thấy được công phu chân không chấm đất của Long Nhất là biết được tuyệt đối không phải đối thủ. Xem ra nhiệm vụ này cũng không phải dễ xơi.

“Chúng tôi là người của Bạo Hùng dong binh đoàn. Chúng tôi cũng chỉ là nghe lệnh mà làm. Đại nhân ngài đại lượng xin đừng làm khó chúng tôi.” Cẩu Tử hành lễ với Long Nhất, nói.

“Làm khó các ngươi? Ta tại sao lại muốn làm khó các ngươi? Ta chỉ muốn đưa ra một chuyện làm ăn, tìm các ngươi để hợp tác. Giờ đưa ta tới gặp Đoàn trưởng của các ngươi.” Long Nhất mặt thân thiết cười nói. Chỉ là cái tròng mắt liên tục chuyển động của hắn trông gian trá thế nào ấy.

Hai tên lâu la ngần ngại nhìn Long Nhất. Đưa hắn đi gặp Đoàn trưởng ư? Ai mà biết được hắn muốn làm chuyện gì.

Thấy sự lưỡng lự của chúng, Long Nhất cười nói: “Các ngươi an tâm. Ta thực sự là muốn tìm đoàn trưởng các ngươi để bàn chuyện làm ăn. Ta nghĩ Đoàn trưởng các ngươi cũng có thể vui lòng hợp tác với ta.”

“Cẩu Tử. Giờ tính sao đây?” Tên lâu la nhỏ người hơn hỏi.

“Làm thế nào? Còn làm thế nào được? Tiểu mệnh của chúng ta đều nằm trong tay của người ta.” Cẩu Tử chẳng chút hảo khí nào trả lời. Với nhãn lực của hắn, có thể thấy được trong lời nói của Long Nhất lờ mờ cả uy hiếp lẫn sát ý.

“Dẫn đường.” Long Nhất cười he he nói. Thân mình bắt đầu chạm xuống mặt đường.

Hai tên lâu la đưa Long Nhất đi xuyên qua khu trung tâm của tòa thành. Không lâu sau, họ tới được một tòa biệt viện tọa lạc ở một nơi hẻo lánh. To lớn thật, khung cảnh xung quanh cũng không tệ, xem ra Đoàn trưởng Bạo Hùng dong binh đoàn cũng là một kẻ biết hưởng thụ đây.

“Ngài đợi chút. Chúng tôi vào thông báo một lát.” Hai tên lâu la nói với Long Nhất một câu rồi liền đi thẳng vào trong.

Một lúc sau, tên lâu la Cẩu Tử đi ra nói rằng Đoàn trưởng của chúng mời.

Cảm giác của Long Nhất khi lần đầu trông thấy Đoàn trưởng Bạo Hùng dong binh đoàn là không ngăn được sự kinh ngạc. Cái tên Bạo Hùng dong binh đoàn này thực chất quả đúng như danh tiếng. Nếu như hắn đoán không sai thì Đoàn trưởng này thuộc hùng tộc trong thú nhân tộc. Đoàn trưởng thân còn cao hơn cả Man Ngưu vài phân, trên người đầy lông lá, từng khối cơ bắp cuồn cuộn căng như muốn vỡ tung, gây cho người một cảm giác chấn động cường liệt.

Long Nhất thấy không nhịn được cười sung sướng, từ lúc nào mà thú nhân man di mọi rợ cũng biết tới sinh hoạt thanh nhã nhỉ. Tòa viện đẹp đẽ này không thể là do một thú nhân bài trí được.

Đoàn trưởng này mới trông thì còn tưởng là loại tứ chi phát triển, nhưng mục quang của hắn thì linh động phi thường, xem ra không phải là một thú nhân chỉ biết làm càn.

“Ta là Hùng Bá, Đoàn trưởng Bạo Hùng dong binh đoàn. Nghe nói ngài tìm ta bàn chuyện làm ăn.” Hùng Bá nhãn quang lấp loáng nhìn chằm chằm vào Long Nhất. Nhiệm vụ của bọn họ vốn là tìm hắn để “bàn chuyện làm ăn”, ai ngờ ngược lại trở thành sự tình như vậy.

Hùng Bá? Cái tên này đầy bá khí. Long Nhất thầm nhủ.

“Chính xác. Cái nhiệm vụ đánh người này chẳng phải là Bạo Hùng dong binh đoàn các người tiếp nhận sao? Ta nghĩ chúng ta có thể thương lượng.” Long Nhất lãnh đạm cười nói.

“Thương lượng? Thương lượng thế nào? Bạo Hùng dong binh đoàn chúng ta một khi đã tiếp nhận nhiệm vụ này thì nhất định là có thể hoàn thành nó.” Hùng Bá nghi hoặc nói.

“Đương nhiên. Lần này ta đến cũng là để khiến cho các người có thể thoải mái mà hoàn thành nhiệm vụ, lấy ngon lành một nghìn tử tinh tệ tiền thưởng đó.” Long Nhất cười he he nói.

Hùng Bá ngây người thầm nghĩ lẽ nào tên này bệnh rồi, không ngờ tự dâng mình ra trước cửa để cho hắn đánh. Hắn nói oang oang: “Ngài rốt cuộc muốn làm gì?”

“Rất đơn giản. Chúng ta phối hợp diễn một vở kịch. Ta đóng giả là bị các người đánh. Sau đó, các người đi tìm kẻ trao nhiệm vụ mà lãnh thưởng.” Long Nhất cười nói.

Hùng Bá trong mắt lộ ra sắc thái chế nhạo. Hắn khinh khỉnh nói: “Bạo Hùng dong binh đoàn chúng ta coi trọng nhất là chữ tín. Sao phải cải trang? Cứ đánh thật chẳng phải tốt hơn sao?”

“Đánh thật? Ha ha. Ngươi cho rằng cái nhiệm vụ trông đơn giản như vậy mà cũng có thể coi là cấp độ B được sao? Hơn nữa, lại còn là một nghìn tử tinh tệ tiền thưởng nữa. Ngươi cho rằng bầu trời cũng giống như nhân bánh được sao?” Long Nhất dửng dưng cười nói. Uy thế phát ra, kèm theo cả nội lực phóng ra ngoài hướng về phía Hùng Bá.

Sắc mặt đen của Hùng Bá biến sang hồng. Chỉ nghe một tiếng *****, ghế ngồi của hắn bị chấn vỡ tứ phân ngũ liệt, thêm vào đó hắn cũng lảo đảo suýt ngã xuống đất.

“Hùng Đoàn trưởng. Hiện tại ngươi còn cho rằng nhiệm vụ này dễ làm nữa không?” Long Nhất cười vươn mình đứng dậy, thờ ơ chỉnh lại y phục.

“Cứ coi như ta không đánh được ngươi. Nhưng với hàng trăm người trong đoàn chúng ta hợp lực lại thì dư sức.” Hùng Bá trong lòng bội phục thanh niên này. Nhưng hắn cũng không tin rằng hàng trăm người của đoàn hắn cũng đánh không lại một người.

“Thật sao? Tới lúc danh tiếng của đoàn các người trong Thương Lan đại lục Dong binh công hội bị dỡ bỏ là do ngươi tạo thành đó.”

Hùng Bá nghe được, sắc mặt trầm xuống, hét lên: “Ngươi khẩu khí lớn lắm. Hôm nay ngươi đừng mong thoát ra khỏi cánh cổng lớn kia một bước.”

“Vậy phải xem bản sự của các ngươi rồi.” Long Nhất hờ hững nói. Hắn căn bản coi như trong mắt mình không có cái dong binh đoàn này. Giờ đây, hắn có năm khối thất sát khôi lỗi, mười tám bộ siêu cấp khô lâu, còn có Cuồng Lôi thú cấp SS. Thực lực như vậy, tính ra xâm nhập Long huyệt trong truyền thuyết, hắn cũng có thể toàn vẹn mà thoát ra được.

Hùng Bá rống lên một tiếng lớn. Chỉ nghe một loạt các tiếng bước chân vội vã, trên trăm chiến sĩ cùng ma pháp sư đã vây quanh đại sảnh.

Hùng Bá cười đắc ý, nói: “Bạo Hùng dong binh đoàn chúng ta mới chỉ là cấp B. Trong Đại hội dong binh đoàn năm nay có thể hi vọng lên cấp A rồi. Có một trăm ma pháp sư cùng ba trăm chiến sĩ. Ngươi xem chúng ta có hay không hoàn thành được nhiệm vụ này?”

Đúng vào lúc này, vòng vây của dong binh quanh đại sảnh bỗng có một chỗ rối loạn. Chỉ thấy bên ngoài truyền vào môn âm thanh mềm mại dịu dàng: “Ca. Xảy ra chuyện gì rồi?”

Đám đông dong binh bao vây đột nhiên mở ra một lối đi. Chỉ thấy một thiếu nữ thanh tú khoảng mười lăm tuổi, mặc bộ đồ màu trắng, chầm chậm bước vào.

Trong lòng Long Nhất rung động. Rung động không phải là vì sắc đẹp của thiếu nữ, dẫu có thể nói là cũng khá nhưng so với Lãnh U U, Vô Song các người đó thì một bên là trời một bên là đất. Mà vì nàng có một đôi tròng mắt gần như trong suốt, bị nàng nhìn một cái, Long Nhất cảm thấy một đợt rùng mình, như thể bản thân hoàn toàn bị nàng nhìn xuyên thấu qua.

“Nữ hài tử đáng sợ.” Long Nhất thầm kinh hoàng.

“Tiểu muội. Muội đến làm gì? Nơi này nguy hiểm lắm. Muội về phòng mau.” Hùng Bá vội vàng hướng tới thiếu nữ, nhãn thần tuy vậy trước sau cảnh giác nhìn Long Nhất, sợ rằng hắn bắt muội muội mình làm con tin.

Long Nhất nghe được Hùng Bá gọi cô bé là tiểu muội, nhất thời tròng mắt trừng lên. Hai người này đứng cùng nhau khác biệt như thể mĩ nữ và dã thú, sao có thể là huynh muội được?

Tròng mắt trong suốt của thiếu nữ dịu dàng nhìn qua Long Nhất, khẽ nói: “Ca. Không phải lo lắng. Hắn không thể làm tổn hại muội.”

Nhưng Hùng Bá nghe được một lời này của thiếu nữ, cũng lập tức thả lỏng sự cảnh giác đối với Long Nhất. Từ điểm này thấy được Hùng Bá này với lời nói của thiếu nữ có một loại tâm lý a dua, cũng có thể nói là tín nhiệm tuyệt đối.

Long Nhất nhíu mày lại, cười hỏi: “Nàng sao biết được ta không thể làm tổn hại nàng?”

Thiếu nữ khe khẽ cười nói: “Trái tim của ngươi báo cho ta biết.”

“Nàng biết Độc Tâm thuật?” Long Nhất kinh ngạc hỏi. Hắn biết có một loại công năng đặc dị, nhưng cũng là dựa vào tinh thần lực mới đạt được. Hắn vừa rồi không hề cảm giác được trên người thiếu nữ này có chút tinh thần ba động nào.

“Độc Tâm thuật? Ta không biết. Nhưng ta có thể cảm giác được.” Thiếu nữ trả lời. Cặp mắt trong suốt quỷ dị đó nhìn chằm chằm vào Long Nhất, trong mắt có chút hiếu kì và muốn tìm tòi gì đó.

Nhãn tình của thiếu nữ này có một loại năng lực làm lay động nhân tâm. Long Nhất chỉ thấy suy nghĩ của bản thân không cách gì che đậy được trước cái nhìn chăm chú đó. Bất đắc dĩ, hắn phải dùng tinh thần lực để hạ một đạo cấm chế ở hai mắt.

“Ây.” Thiếu nữ kinh ngạc thốt lên một tiếng, tròng mắt có chút ngờ vực nhìn cặp mắt Long Nhất đột nhiên biến thành màu đen trong sáng vô cùng. Nàng chợt phát hiện rằng, nàng nhìn không thấu được hắn nữa.

“Ta có một câu hỏi. Các người đích thực là huynh muội à?” Long Nhất cười hỏi.

“Đương nhiên rồi.” Hùng Bá thô lỗ nói.

“Thân huynh muội?” Long Nhất hỏi lại.

“Nói thừa.” Hùng Bá bất mãn trừng mắt với Long Nhất.

“Nhưng các người một là nhân loại, một là thú tộc, sao có khả năng là thân huynh muội? Trừ phi…” Long Nhất không nói thêm. Hắn vốn muốn nói họ là do tạp giao mà sinh ra, nhưng suy xét thấy có chút kỳ lạ, nếu không nói là vi diệu.

Thiếu nữ khe khẽ cười, nói: “Ngươi nhìn nhầm rồi. Ca ca ta không phải thú nhân. Huynh ấy và ta đều là nhân loại.”

Long Nhất ngạc nhiên đánh giá hình dáng, thể hình của Hùng Bá. Hắn là nhân loại sao? Người này có thể cao lớn đến như vậy là một đại kỳ tích, không thể nào là đột biến gen chứ?

“Thực ra ca ca ta trước đây không như thế này. Chỉ là sau khi bị một loại quái bệnh, theo đó biến thành dạng như vậy.” Thiếu nữ khẽ thở dài một tiếng nói.

“Tiểu muội. Nói nhiều lời với tên này làm gì? Muội mau tránh ra. Để ta đánh cho hắn đến mẹ hắn cũng không nhận ra nổi.” Hùng Bá nói với thiếu nữ, rút ra cây cự kiếm siêu khổng lồ của hắn.

Long Nhất dửng dưng cười, nhíu lại đôi mắt. Đây là động tác theo tập quán mỗi khi hắn nổi cáu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.