• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Khuôn mặt này của mày ngày mai còn phải tham gia tiệc tùng! Mày cút ngay cho tao!”

“Không! Cha! Nếu cha đánh mẹ, con sẽ rạch khuôn mặt này!”

“Mày...”

“Trời ơi, ồn ào quá!”

Cửa phòng khách bị đá, Mễ Lộ Lộ đi tới, vẻ mặt mất kiên nhẫn: “Hai mẹ con nhà này suốt này khóc sướt mướt, có phiền hay không vậy?!”

Mễ Nghiệp An nhìn thấy Mễ Lộ Lộ vào cửa, lập tức biến thành người khác, dịu dàng nói: “Lộ Lộ à, Dật Hiên đi rồi à? Chuyện đính hôn tháng sau đã quyết định rồi?”

“Đương nhiên rồi.” Mễ Lộ Lộ ghét bỏ nhìn thoáng qua mẹ con Mễ Tiểu Bạch, chu môi nói: “Cha, nếu cha muốn chỉnh đốn gia phòng thì xuống tầng hầm đi, ầm ĩ ở đây làm gì, con muốn ngủ.”

“Được, cha biết rồi.”

Mễ Nghiệp An cười tủm tỉm: “Công chúa ngoan của cha còn phải gả cho đại minh tinh, mau đi ngủ đi, cam đoan không ầm ĩ nữa đâu.”

“Không không không! Không đến tầng hầm!”

Mễ Tiểu Bạch nghe vậy, hoảng sợ hét lên: “Cha, van xin, cha, đừng để mẹ con con đi tầng hầm đáng sợ kia!”

“Không muốn đến thì lập tức về phòng, ngày mai ăn mặc đẹp đi đến giải trí Đế Hoàng cho tao!”

“Vâng vâng vâng! Con biết rồi! Con biết rồi!”

Mễ Nghiệp An hừ lạnh một tiếng, kéo Hứa Ứng Như về phòng.

Mễ Tiểu Bạch nhìn bóng lưng hai người, ẩn nhẫn cắn môi...

...

Ngày hôm sau, trung tâm giải trí Đế Hoàng, 7 giờ 40 phút tối.

Một chiếc xe thương vụ Audi màu đen dừng trước cửa nơi xa hoa trụy lạc.

Trong xe, Mễ Nghiệp An lạnh lùng nói: “Tiểu Bạch, mày ở nhà không có quy củ thì cho qua, nhưng đêm nay từng người tham gia bữa tiệc chúng ta đều không thể trêu vào, nếu mày làm hỏng chuyện của tao...”

Không cần nhìn cũng biết, hiện tại trong mắt Mễ Nghiệp An tràn ngập bạo lực và uy hiếp. Mễ Tiểu Bạch ngoan ngoãn gật đầu: “Con hiểu ý cha, con sẽ ngoan.”

“Vậy là tốt rồi.”

Mễ Nghiệp An cười cười: “Mày giống mẹ mày, mặc dù tính tình bướng bỉnh, nhưng ngoại hình đủ xinh đẹp, thật ra cha cũng muốn tạo cho mày cơ hội tiếp xúc với người có tiền, đàn ông tới hôm nay đều có tiền có thế, nếu mày có thể nắm chắc cơ hội, nói không chừng có thể bay lên đầu cành làm phượng hoàng, tựa như mẹ mày năm đó, năm đó nếu không phải theo tao, chỉ sợ bây giờ còn phải nuôi mày sống khổ cực.”

Ha ha, nếu không phải năm đó Hứa Ứng Như nằm trong tình thế bắt buộc buộc phải tái giá cho Mễ Nghiệp An thì giờ đâu phải cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, cả người đầy vết thương như bây giờ?

Rốt cuộc là mắc nợ khổ hơn, hay là bị đánh bị mắng khổ hơn?

“Con hiểu rồi cha, con sẽ tranh thủ cơ hội.”

Bất kể trong lòng Mễ Tiểu Bạch nghĩ thế nào, ngoài mặt không có bất kỳ lựa chọn nào khác, chỉ có thể đồng ý.

“Ừ, vậy thì thể hiện cho tốt, đêm nay không cần về nhà cũng được.”

“... Dạ.”

Xe Audi đi xa dần, để lại Mễ Tiểu Bạch mặc váy hai dây gợi cảm mát mẻ.

Cô nhìn trung tâm giải trí Đế Hoàng, nở nụ cười tự giễu.

Cuộc sống đã không thể phản kháng, vậy thì hưởng thụ đi!

Dù sao nhị tiểu thư Mễ gia cô lớn như vậy rồi còn chưa từng tới nơi xa hoa như này, đi vào ăn no cũng không lỗ!

Phòng 608.

Sau khi đưa thư mời, bước vào cửa, bầu không khí xa hoa trụy lạc cùng tiếng cười đùa của nam nữ trẻ tuổi đập vào mặt.

Mễ Tiểu Bạch nhìn những cô gái ăn mặc xinh đẹp xung quanh, trong lòng có một vạn con thảo nê mã chạy qua --------

Thật đúng là đủ cuồng hoan.

“Ôi? Có mỹ nữ độc thân vào cửa kìa!”

“Ôi, dáng người thật nóng bỏng!”

Hai người đàn ông mặc âu phục đen trắng bưng ly rượu đi tới, âu phục trắng đặt tay lên vai Mễ Tiểu Bạch: “Mỹ nữ, xin hỏi tên là?”

“Mễ Tiểu Bạch, con gái của Mễ Nghiệp An thiết kế Đại Mễ.”

Mễ Tiểu Bạch tự giới thiệu, đây là chuyện Mễ Nghiệp An yêu cầu cô phải làm, sau đó hơi chán ghét lấy cánh tay đang đặt trên vai mình ra, trên mặt cười nói: “Ai da, nóng quá, soái ca, tôi vừa đi tới còn chưa khô mồ hôi đâu.”

“Mặc ít như thế còn nóng nỗi gì.”

Đôi mắt âu phục đen không ngừng quan sát dáng người của Mễ Tiểu Bạch: “Phòng bên cạnh bật điều hòa r