• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Tên ngốc như ngươi mà còn đòi bảo vệ thê tử của ngươi sao? Thật buồn cười chết ta rồi!” Thương Khinh trào phúng nói, ánh mắt khinh thường không thể khinh thường hơn nhìn Chiến Thiên Kỳ.

“Cả nhà ngươi mới ngốc! Ta không có ngốc! Nương tử thì tất nhiên phải bảo vệ rồi!” Chiến Thiên Kỳ hét lên, khuôn mặt vì tức giận mà đỏ bừng, ánh mắt sáng lên như sao.

Thanh Loan đứng phía ngoài khóe môi khẽ cong lên.

“Hừ! ngươi muốn chết sao? Dám cãi lại Thương Khinh đại nhân?” Khanh Hàn tức giận nói, đẩy Chiến Thiên Kỳ ngã ngữa ra sau.

“A!” Chiến Thiên Kỳ hét lên một cái ngã lui ra sau, cúi mặt xuống giấu đi tia sáng hàn lãnh ở đáy mắt, sau đó ngẩn mặt lên ánh mắt căm tức nhìn Khanh Hàn.

“Tên đáng chết! Dám làm ta ngã! Ngươi cũng phải ngã!” Chiến Thiên Kỳ nói xong liền xong tới xô Khanh Hàn.

Khanh Hàn đang đứng đợi Chiến Thiên Kỳ tới nạp mạng bỗng bị một cỗ lực lượng bắn tới, hắn đập thẳng vào tường, nội tạng lệch ngược cả lên, kinh mạch điều bị tổn thương.

Chiên Thiên Kỳ ngây ngô nhìn Khanh Hàn bị đánh thẳng vào tường, rõ ràng hắn không dùng lực gì hết mà? Chẳng lẽ là th