Nữ Phụ Xuyên Nhanh Thề Muốn Phác Gục Nam Chủ

Chương 4: Chương 4: Chương 3






Edit & Beta: Ami Cuteo

FB_IMG_15302319730115138

Cái gì gọi là yên tâm làm nhiệm vụ!? Nima, như thế này thì an tâm làm nhiệm vụ được sao…..

“Ân ~” một thanh âm kiều mị tràn ra từ miệng Chu Mẫn, Chu Mẫn lập tức nổi da gà, đây tuyệt đối không phải tiếng của nàng, chẳng lẽ là của nguyên chủ công chúa?!

Chuyện gì đang xảy ra ~

“Trên người ngươi thơm quá a ~” Đôi môi nóng rực của nam nhân phía sau không ngừng lưu luyến ở chỗ cổ Chu Mẫn, thân mình cũng không ngừng chạm và cọ xát trên người Chu Mẫn, đặc biệt là đồ vật cứng rắn giữa hai chân cũng ma xát với Chu Mẫn làm khuôn mặt nhỏ của nàng đỏ bừng. Hai mắt nàng tràn ngập hơi nước, ý thức có chút hỗn loạn. Tay nam nhân có chút vội vàng xé rách quần áo của nàng, hắn có vẻ rất nôn nóng, tựa hồ là bị quần áo làm cho có chút phiền lòng, ‘xoẹt’ một tiếng, mảng lớn da thịt non mềm tuyết trắng hiện ra ở dưới ánh trăng càng thêm làm người điên cuồng.

Cái yếm thêu hình hoa sen màu đỏ rực và da thịt màu trắng đối lập nhau làm hai mắt nam nhân đỏ bừng. Hắn khó dằn lòng nổi há miệng cắn vả cái yếm và hai nhũ thịt trước ngực Chu mẫn khiến ý thức đã phiêu xa của Chu Mẫn phục hồi tinh thần lại, nàng túm đầu tó nam nhân muốn đem hắn đẩy ra nhưng mà đối phương đột nhiên hung hăng cắn 2 con thỏ tròn trịa của nàng, nàng có thể cảm giác được cái lưỡi rắn chắc không ngừng trêu đùa núm vú mặc dù cách cái yếm, thanh âm liếm mút càng lúc càng lớn vang khắp toàn bộ căn phòng làm thân thể Chu Mẫn không ngừng trượt xuống.

Nam nhân một tay nhấc nàng lên, hắn vẫn chưa cởi quần áo ra mà đã cọ xát váy áo đã rách nát chỉ còn vài mảnh của nàng. Sau đó hắn xoay thân thể nàng khiến nàng dán ở trên tường rồi thô lỗ xé hết phần váy áo còn dư thừa. Bàn tay to sờ lên làn da thịt non mềm, sờ từ đùi lên đến khu rừng bí ẩn kia, hoa huyệt có chút âm mao (sợi lông), nam nhân đẩy ra hai đùi tuyết trắng, ngón trỏ cắm vào hoa môi, âm đạo ướt đẫm dẫn dụ nam nhân vươn một ngón tay hung hăng cắm đi vào. Hắn không lưu tình chút nào mà thọc vào rút ra.

“Không ~” Hai chân Chu Mẫn run lên, đùi bởi vì lỗ nhỏ do ngón tay tạo ra kia đột nhiên xuất hiện cùng tần suất rút ra mạnh mẽ, hoa huyệt không ngừng run rẩy. Nàng khó nhịn nghiêng đầu né tránh môi lưỡi nam nhân không ngừng liếm trên mặt

Chu Mẫn chư bao giờ trải qua những việc này, trong đầu một mảnh hồ nhão, bên trông âm đạo có dị vật thọc vào rút ra làm nàng cảm thấy tô ngứa, tựa hồ muốn càng nhiều nhưng lý trí không ngừng nói cho nàng, mau dừng lại đi!

Chu Mẫn né tránh làm nam nhân rất là không vui, hắn dùng tay bắt nàng đối diện với hắn, túm cằm nàng, lúc này Chu Mẫn mới nương theo ánh trăng mông lung thấy rõ người trước mặt, tâm lộp bộp một tiếng, hắn mặc một bộ màu đen kim long trường bào, cổ tay áo dùng tơ vàng phác họa ra hoa văn xa hoa, nàng cảm nhận được ngón tay thon dài dưới cổ tay áo rộng thùng thình không ngừng hung hăng moi móc ở trong cơ thể mình, một bàn tay khác mạnh mẽ chà đạp cặp vú tròn trịa trước ngực nàng, nặn ra các loại hình dạng, trong mắt phượng đỏ bừng tràn đầy dục vọng mang theo si mê và điên cuồng, đôi môi đỏ hoàn mỹ không ngừng liếm mút gương mặt nàng, cắn xé cổ nàng lưu lại một đường nước bọt thấm ướt.

Đây… đây là ca ca ruột của thân thể này, quân chủ ( hoàng đế) trẻ tuổi nhất và bá đạo nhất Lam Ngự quốc – Lam Tí Ngọc!

Chu Mẫn run run, đay là loạn luân sao? Ý thức mơ hồ của Chu Mẫn lập tức tỉnh táo, không biết sức lực từ nơi nào tới, nàng dúng sức đẩy ra hắn, mà ngón tay vốn đang ra vào thân thể nàng đột ngột biến mất, khi Chu Mẫn nhìn 2 ngón tay óng ánh của Lam Tia Ngọc mang theo một ít chất lỏng trong suốt rời khỏi thì nàng đỏ mặt lên, lôi kéo áo rách quần manh trên người mình, có chút kinh hoảng kêu lên, “Hoàng… Hoàng huynh!”

Lam Tí Ngọc đưa 2 ngón tay vừa mân mê ở trong cở thể Chu Mẫn lên mũi ngửi, “Hóa ra hương thơm trên người ngươi là truyền từ nơi này?” Hắn sắc tình đem ngón tay đặt ở trong miệng mình nếm, “Ngọt!” Phát hiện có chút đáng kinh ngạc này làm ánh mắt Lam Ti Ngọc càng thêm nguy hiểm.

Hai chân Chu Mẫn nhún ra, có chút không đứng vững được, chỉ có thể dựa hai tay chống tường, lúc nhìn Lam Tí Ngọc đem ngón tay moi móc trong thân thể mình không e dè bỏ vào miệng hắn, nàng cảm thấy thật quái dị, hoa huyệt chảy ra nhiều nước đặc sền sệt làm toàn bộ âm đạo và hai đùi ướt dầm dề.

Chu Mẫn có chút ngượng ngùng quay đầu, không muốn nhìn nữa, gắng gượng giải thích, “Hoàng… Hoàng huynh, ta… ta không phải cố ý xông vào, ta…….”

Thanh âm của nguyên chủ ( vị công chúa thật) mang theo nhu mì và làm nũng, kiều kiều mị mị, rất dễ nghe!

“Lại đây!” Lam Tí Ngọc không nhìn kỹ khuôn mặt nàng và cũng không quan tâm nàng là ai, hai mắt đỏ đậm cùng lều trại đứng thẳng giữa hai chân đều biểu hiện dục vọng của người nam nhân này bây giờ đã không thể ẩn nhẫn tiếp.

Cảm giác được ngoài phòng có tiếng bước chân, Chu Mẫn bất đắc dĩ nhanh chóng nhặt lên quần áo thưa thớt trên mặt đất rồi xoay người né tránh chạy về hướng chỗ sâu trong cung điện. Mặc kệ như thế nào, phải tách nữ chủ và nam chủ gặp mặt trước xong rồi mới tính, mà việc Chu Mẫn chạy trốn khiến cho Lam Tí Ngọc phẫn nộ, không biết hắn làm thế nào mà chỉ mới lắc mình một cái đã tóm được Chu Mẫn chưa kịp chạy ra ngoài. Lam Tí Ngọc ném Chu Mẫn tới trên cây cột màu đỏ thắm.

Phía sau lưng bị va chạm làm Chu Mẫn đau đớn nhíu mi, đầu cũng bị đâm đến hoa mắt, còn không có phản ứng lại liền thấy Lam Tí Ngọc tới gần, ôm nàng vào ngực, mày kiếm nhíu lại, hai mắt xinh đẹp lại lạnh nhạt mặc dù tràn đầy dục vọng cùng tà khí tràn ngập lực công kích như sư tử trong rừng cây, nguy hiểm và tàn nhẫn.

Nhìn gương mặt gần trong gang tấc, Chu Mẫn không thể không liếc nhìn đôi môi đang đốt lửa trên người nàng. Nàng cong khóe môi nhớ tới lúc nãy thân thể vì bị gặm cắn mà sinh ra cảm giác tê dại và sung sướng, không biết tư vị hôn môi với hắn đến tột cùng là như thế nào nhit?

Chu Mẫn nhìn nam nhân trước mặt, nàng không khỏi miên man suy nghĩ, đây là ca ca của ký chủ, người cầm quyền tối cao của quốc gia này. Hắn ta rất tuấn mỹ và nguy hiểm.

Tính cách ký chủ vẫn luôn hướng nội và an tĩnh, đó là cách nói dễ nghe, noia không dễ nghe một chút chính là yếu đuối vô vị, cho nen 484 đã sớm nhắc nhở nàng, không thể thay đổi tính cách trước kia của ký chủ, càng không thể làm những người xung quanh nghi ngờ, nói đến việc này cũng không biết là do trùng hợp hay do 484 ra tay mà vị công chúa này trừ bỏ không phải họ Chu thì tên nàng ấy y chang nàng là Mẫn – Lam Mẫn!

“Hoàng… hoàng huynh ~, ngươi tránh ra một chút ~ nặng quá ~ ngươi chọc ta ~” nàng sợ hãi lên tiếng, khuôn mặt trắng nõn lộ ra màu hồng phấn, dị vật giữa hai chân vẫn luôn chọc bụng nàng, nàng có chút khó khăn nên né tránh làm ánh mắt vốn nguy hiểm của Lam Tí Ngọc càng thêm thâm trầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.