Nữ Chính Yêu Nam Phụ

Chương 28: Chương 28: Lần này cô rất nghiêm túc




Nơi mà cô gái kia chết không có camera quay lại, cũng không ai biết rõ cái chết của cô gái kia là do bị giết, hay do không cẩn thận rơi xuống biển, hoặc là tự sát.

Nhưng hiện tại, người nhà của cô gái kia nhất quyết cho rằng Mạc Tư là kẻ giết người, những người được Mạc Tư dẫn đi cùng hôm đó, giống như đã bị người nhà của nạn nhân mua chuộc, tất cả đều một mực chắc chắn Mạc Tư là nghi phạm lớn nhất.

Ngoại trừ việc nhờ ba dùng địa vị giúp em trai tại ngoại, bây giờ Lương Mạc Sâm không thể tìm được giải pháp nào khác.

Lương Mạc Tư bị anh trai mắng, nhất thời không nói được gì.

Lâm Trầm Nguyệt thấy bầu không khí nghiêm trọng, cũng không dám tùy tiện mở miệng.

Nghe thấy lời nói chuyện của hai con trai, Lương Khải dịu đi rất nhiều. Nói thế nào con cũng là do ông sinh ra, sao có thể bỏ mặc để nó phải ngồi tù. Chẳng qua vì thái độ vừa rồi của Mạc Tư làm ông rất tức giận nên mới nói như vậy, giờ thấy Mạc Sâm quỳ xuống cầu xin cho Mạc Tư, ông đành phất tay, nói: “Thôi con đứng lên đi, chúng ta bàn bạc kỹ xem phải giúp Mạc Tư như thế nào.”

“Ba, con đã thu xếp mọi chuyện rồi, chỉ cần chiều nay ba đến nhà thị trưởng một chuyến để giải thích rõ chuyện này, con nghĩ, chắc sẽ được thôi. Dù sao ba và thị trưởng cũng là bạn học đại học của nhau, quan hệ rất tốt. Hơn nữa Mạc Tư của chúng ta thật sự không giết người, nó bị người ta vu oan, nếu thị trưởng cho người đi điều tra, Mạc Tư sẽ được an toàn.” Lương Mạc Sâm đứng lên, nói ra phương án hắn đã chuẩn bị từ trước.

“Mạc Sâm, con thật sự đã trưởng thành, Mạc Tư vừa xảy ra chuyện, con đã lập tức nghĩ cách giải quyết, sau này ba không thể xem con như là một đứa nhỏ được nữa rồi.” Lương Khải ngạc nhiên trước sự thông minh khôn khéo của con trai lớn, sau khi hết ngỡ ngàng, ông hài lòng thả lỏng tâm tình nở nụ cười, vỗ nhẹ vai con trai, nói: “Mạc Tư có được người anh như con giúp là may mắn của nó. Chiều nay ba sẽ đến nhà thị trưởng, tuy con đã sắp xếp giúp ba, nhưng vẫn nên chuẩn bị vài chai rượu, lão bạn học này của ba thích nhất uống rượu, ba phải cùng ông ấy uống vài ly mới được.”

“Vâng, ba cứ yên tâm, con lập tức đi chuẩn bị ngay.”

“Trầm Nguyệt, em cũng lên lầu thay quần áo đi, hôm nay em sẽ cùng đi với anh, lần trước thị trưởng phu nhân có nói với anh là muốn trò chuyện tâm sự với em đấy.” Cuối cùng Lương Khải cũng nguôi giận, kéo tay Lâm Trầm Nguyệt đi lên lầu.

Lương Mạc Tư khinh thường nhìn thái độ của ba mình đối xử với mẹ kế.

Lương Mạc Sâm cố tình đẩy tay anh ta, nhỏ giọng nhắc nhở: “Còn không mau cảm ơn ba?”

“Ba, cảm ơn ba.” Rơi vào đường cùng, Lương Mạc Tư đành không cam lòng nói câu cảm ơn. Tuy rằng anh ta rất không thích ba mình như bây giờ, nhưng dù sao anh trai cũng vừa quỳ xuống giúp anh ta cầu xin ba, anh ta không thể phụ ý tốt của anh trai.

Chờ sau khi Lương Khải lên lầu, Lương Mạc Tư mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức ngã ngồi trên sàn nhà.

“Anh, không được để An Vân Thương biết chuyện này, nếu cô ta biết được, nhất định sẽ cười nhạo em cho mà xem.” Nhớ tới đứa con gái đáng ghét kia, Lương Mạc Tư cảm thấy sau lưng chảy đầy mồ hôi lạnh.

“Yên tâm đi, tối hôm qua cô ta đã chuyển ra ngoài ở rồi, sẽ không biết em đã trở về và chuyện vừa xảy ra đâu.”

“Chuyển ra ngoài?” Tin tức này làm người ta không thể tin được, Lương Mạc Tư từ dưới sàn nhà đứng phắt dậy, chụp lấy cánh tay anh trai: “Anh không gạt em chứ? Chẳng phải cô ta vẫn bám theo anh, còn cho rằng việc sống chung dưới một mái nhà với anh là rất vinh dự và hạnh phúc đấy sao? Làm thế nào cô ta lại bằng lòng chuyển ra ngoài ở chứ?”

Sắc mặt Lương Mạc Sâm lập tức sầm xuống, hắn kéo tay em trai ra, cười lạnh. “Cô ta muốn chuyển ra ngoài thì chuyển, liên quan gì đến anh, chẳng phải cô ta đã nói là không thích anh hay sao?”

“Em không tin chuyện cô ta nói không thích anh là thật đâu.”

“Em trai tốt của anh, anh biết từ trước đến nay em đều không tin tưởng cô ta. Nhưng anh biết, lần này cô ta nói thật.” Lương Mạc Sâm vỗ vai em trai, thở dài rồi xoay người lên lầu.

Lương Mạc Tư đứng ngây ngốc tại chỗ, anh ta vẫn không thể tin chuyện An Vân Thương không thích anh trai mình nữa. Vì vậy mới nói, anh ta cảm thấy An Vân Thương chuyển ra ngoài lần này, chắc chắn là có âm mưu, anh ta nhất định phải điều tra rõ chuyện này.

Thành phố về đêm mờ ảo, lấp lánh ánh đèn sáng rực.

Vui chơi ở công viên cả ngày, An Vân Thương mệt lử, đến bữa tối, cô bị Tưởng Nguyệt và Chu Ảm kéo vào một gian phòng trong một quán ăn, chuẩn bị ăn cơm.

An Vân Thương ngồi dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, mặc cho hai anh em nhà kia gọi món. Hai người thấy An Vân Thương quá mệt mỏi, nên không tiếp tục trêu đùa nữa, để cho cô nghỉ ngơi, sau khi đồ ăn được đưa lên, họ mới đánh thức cô dậy.

Ba người yên lặng ăn cơm, kết thúc Chu Ảm lái xe đưa hai cô quay về nghỉ ngơi.

An Vân Thương và Tưởng Nguyệt đứng trước cửa quán chờ Chu Ảm đi lấy xe.

Tuy trước đó An Vân Thương có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng sau khi ăn tối xong cô đã hồi được sức, cũng bớt mệt đi nhiều. Cô cười nói cùng Tưởng Nguyệt, cả hai bàn về những trò chơi cảm giác mạnh hôm nay đã tham gia ở công viên giải trí, tiếng cười của hai cô gái vang lên lanh lảnh.

“An Vân Thương, là cô sao?” Một giọng nữ ngạc nhiên vang lên phía sau.

An Vân Thương và Tưởng Nguyệt quay đầu lại, phát hiện người vừa nói chính là Tần Điềm Điềm, vừa khéo cả ba người đều biết nhau. Nhưng Tưởng Nguyệt không thích Tần Điềm Điềm, nhìn thấy cô ta, sắc mặt cô lập tức trầm xuống, không có ý định chào hỏi cô ta.

An Vân Thương không thể làm lơ Tần Điềm Điềm, dù sao cô ta cũng vừa kêu tên cô. Cô đành cười nói: “Là cô à, cô cũng đến đây ăn cơm sao?”

“Đúng vậy, bạn trai đưa tôi đến đây, hai người đang định về sao? Nơi này rất khó bắt xe đấy, không thì để tôi nói bạn trai đưa hai người về cùng nhé?” Tần Điềm Điềm mỉm cười thong thả đi tới, nắm lấy tay An Vân Thương, giống như hai người là chị em tốt của nhau vậy.

An Vân Thương cười khó xử, rút tay mình ra: “Không cần phiền đến bạn trai cô đâu, anh họ của Tiểu Nguyệt sẽ đưa chúng tôi về, anh ấy đang đi lấy xe.”

“À, vậy sao.” Lúc này Tần Điềm Điềm mới đưa mắt nhìn đến Tưởng Nguyệt đang đứng bên cạnh. Vừa rồi cô ta đã nhìn thấy Tưởng Nguyệt, nhưng nghe nói miệng lưỡi của Tưởng Nguyệt này rất cay độc, cô nàng ấy cũng chẳng giúp đỡ được gì cho cô ta nên không cần để ý đến.

Giờ nghe An Vân Thương nói anh họ của Tưởng Nguyệt sẽ đón họ, Tần Điềm Điềm kinh ngạc, Tưởng Nguyệt có anh họ sao? Không biết anh ta trông như thế nào?

Thắc mắc của Tần Điềm Điềm rất nhanh đã được giải đáp, vừa đúng lúc Chu Ảm đánh xe đến dừng ở trước mặt An Vân Thương và Tưởng Nguyệt.

Anh kéo kính xe xuống, mỉm cười nhìn hai người: “Lên xe đi, anh không xuống mở cửa cho hai đứa đâu.”

An Vân Thương chào Tần Điềm Điềm, rồi kéo Tưởng Nguyệt đang khó chịu lên xe.

Hồn phách Tần Điềm Điềm đã sớm bay đi nơi nào, cô ta không nghe thấy An Vân Thương nói gì, chỉ biết không ngờ An Vân Thương lại thật sự quen được một anh chàng đẹp trai giàu có, hơn nữa người này còn là anh họ của Tưởng Nguyệt, thật quá sốc! Người như An Vân Thương mà lại tốt số hơn cô ta à, trong lòng cô ta không chịu nổi sắp chảy máu đến nơi rồi. Lúc trước nghe anh nói mình là bạn trai của An Vân Thương, sau khi về nhà suy nghĩ lại, cô ta nghĩ chắc anh chỉ nói đùa thôi, nhưng xem ra bọn họ thật sự đang quen nhau.

Tần Điềm Điềm nhìn chăm chú người tự xưng là bạn trai An Vân Thương, anh lái chiếc Bentley, so ra còn đắt tiền hơn chiếc Audi của bạn trai cô ta, hơn nữa, anh còn rất đẹp trai, khi cười lên rất giống mẫu người đàn ông cô ta thích thời còn đi học.

Tần Điềm Điềm nhất thời không chịu đựng được, ma xui quỷ khiến thế nào mà vội vàng lấy di động ra chụp lại người đàn ông đẹp trai ngồi trong xe. Đợi sau khi cô ta chụp xong, thì chiếc xe đã chạy đi mất.

Tần Điềm Điềm xoay người đi vào trong quán, vừa đi vừa gửi bức ảnh mới chụp được cho bạn bè. Đồng thời còn viết thêm một câu: An Vân Thương vứt bỏ Lương Mạc Sâm lại lần nữa vướng vào người đẹp trai giàu có, cuộc sống cá nhân của cô gái mưu mô này thật phong phú đa dạng.

Cô ta dám chắc rằng, sau khi cô ta phát tán tin tức này ra ngoài, những người trong lớp trước kia có quen biết An Vân Thương sẽ ngay lập tức mắng chửi An Vân Thương thành một người phụ nữ đê tiện dơ bẩn!

Trước kia, ở trước mặt mọi người trong lớp học, An Vân Thương đã thề rằng cả đời này chỉ yêu Lương Mạc Sâm, nhưng giờ An Vân Thương đột nhiên đổi ý, nhanh chóng quyến rũ một thiếu gia giàu có khác, chắc chắn có rất nhiều cô nàng từ lâu đã cảm thấy khó chịu với An Vân Thương sẽ nhân cơ hội này mắng cho thỏa nỗi hận của họ.

Nghĩ như vậy, gương mặt Tần Điềm Điềm từ từ giãn ra, cười tươi rói, một lúc sau, người bạn trai mập mạp của cô ta từ trong quán đi ra, cô ta vội vàng vui vẻ chạy lại gần, ôm lấy thắt lưng đầy mỡ của anh ta, mềm mại nói: “Chồng à, chúng ta về đi.”

“Xuỵt, nói nhỏ thôi, không phải anh đã nói ở bên ngoài không được gọi anh là chồng sao.” Người đàn ông mập mạp nhanh chóng lấy tay che miệng Tần Điềm Điềm lại, lạnh giọng cảnh cáo cô.

“Được rồi, được rồi, sau này em sẽ không gọi vậy nữa.” Tần Điềm Điềm cười e thẹn đáp ứng, nhưng trong lòng cô ta đầy lạnh lẽo. Người đàn ông này vốn không xem cô ta là bạn gái chân chính của mình, cô ta đã âm thầm quan sát và biết được, người bạn trai béo mập này của cô ta thực ra đã kết hôn, nhưng Tần Điềm Điềm cũng không quan tâm nhiều như vậy, cô ta chỉ cần tiền, quan tâm những chuyện khác làm gì!

Cùng lúc đó, trong một gian phòng của một hộp đêm, Lương Mạc Tư cùng mấy anh em tốt của mình ngồi uống rượu vui chơi, mỗi người ôm mấy cô gái.

Buổi chiều hôm nay ba anh ta đến nhà thị trưởng bàn bạc về chuyện của anh ta, ông nói khả năng anh ta bị bắt không cao, nên lúc này Lương Mạc Tư mới yên tâm ra ngoài chơi. Nhưng anh ta không dám nói cho anh trai biết chuyện này, Lương Mạc Tư rất sợ anh trai la mình không được việc gì, chỉ biết ăn chơi.

Lương Mạc Tư ôm một cô gái đẹp mắt to ăn mặc hở hang, trong lúc đang say sưa đùa giỡn, anh ta định cởi phăng áo của người đẹp thì phát hiện cô ta đang cầm di động đọc tin nhắn bạn gửi đến.

Đọc tin nhắn cũng không có gì kỳ lạ, mà kỳ lạ là ở chỗ Lương Mạc Tư liếc qua di động của cô gái này lại phát hiện được ảnh chụp có vẻ như của An Vân Thương.

Lương Mạc Tư hiên ngang đoạt lấy di động của người đẹp, phóng to bức ảnh ra, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng An Vân Thương đang cúi lưng ngồi vào xe. Hơn nữa, trên xe, còn có một người đàn ông đẹp trai xa lạ.

An Vân Thương chuyển ra ngoài, chẳng lẽ là vì có quan hệ cùng người đàn ông này?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.