Nữ Chính Không Định Dọa Người

Chương 7: Chương 7




Bên trong đại sảnh xa hoa, tiệc tùng linh đình.

Nam Sơn mặc một bộ lễ phục bó sát màu trắng, tôn lên vóc dáng của cô, tay phải khoác tay của Đại Bạch.

Vóc người của Đại Bạch cũng rất đẹp, mặc một bộ vest may đo, càng tôn thêm dáng người cao ngất của anh.

Khách khứa trong đại sảnh đều mặc lễ phục và áo vest, đi tới đi lui, bàn chuyện làm ăn với nhau.

- Đại Bạch, cười một cái có được không? Bây giờ bọn mình đang giả làm tình nhân đấy!

Nam Sơn nghiêng đầu qua, thấp giọng nói với tên Đại Bạch mặt liệt.

Đại Bạch khẽ gật đầu, mím môi, mặt mũi nhăn nhó lại.

Nam Sơn thở dài:

- Thôi đi, chúng ta cứ sắm vai đôi tình nhân đang chiến tranh lạnh cũng được. Sau khi nhìn thấy Cao Thuận thì nhớ đẩy tôi về phía anh ta.

- Được.

Nghe thấy không cần phải mỉm cười, Đại Bạch thở phào một hơi như trút được gánh nặng.

- Đây là kiểu tiếp xúc thân thể mà cô đã nói à? Liệu có đơn giản lắm không?

Nam Sơn nói:

- Đại đạo chí giản.

Cô không thể nói mục đích vì sao phải làm thế, nên đành phải qua loa cho xong.

Đại Bạch gật đầu, tuy là nghe không hiểu, nhưng hình như có vẻ thâm ảo lắm.

Như lời Tiểu Mi hay nói, mặc kệ mèo trắng hay mèo đen, cứ bắt được bồ nhí để kiếm tiền thì đều là mèo tốt.

Nếu muốn vì sao Nam Sơn và Đại Bạch lại ở đây, thì phải nói lại từ ngày hôm qua.

Bởi vì Nam Sơn nói là muốn tiếp xúc thân thể với Cao Thuận, cho nên Minh Hoa phải đi chuẩn bị.

Bình thường Cao Thuận ra ngoài đều mang theo vệ sĩ, người ngoài căn bản không có cơ hội để có bất kỳ tiếp xúc thân thể gì với anh ta.

Tiểu Mi tra được ngày 14 anh ta có một bữa tiệc, cử hành ở khách sạn Chabot.

Thông qua cô Chương, thuận lợi lấy được thư mời.

Sợ là Nam Sơn đi một mình sẽ gặp nguy hiểm, nên Minh Hoa mới phái tb đi cùng.

- Cao Thuận ở phía đông bắc.

Đại Bạch phát hiện mục tiêu nên nhắc nhở.

Nam Sơn ngu người, mặt đơ ra, phía đông bắc là phía nào, bên trái hay bên phải?

Xin đừng bao giờ nói đông tây nam bắc với mấy người cảm hướng kém được không!

Đại Bạch hếch cằm chỉ về phía trước, bên trái của Nam Sơn:

- Chính là bên đó, đang nói chuyện với một người phụ nữ mặc lễ phục màu đỏ.

Nam Sơn nhìn về phía mà anh ta chỉ, thuận lợi nhìn thấy Cao Thuận.

Tướng mạo ngoài đời giống hệt như trên ảnh chụp, gương mặt có vẻ thật thà phúc hậu nhưng vẫn có chút khôn khéo, dáng người được bảo dưỡng khá tốt, nhìn qua liền biết đây là kết quả nhờ tập luyện thường xuyên, đang chuyện trò khá vui vẻ với quý cô bên cạnh.

Dường như anh ta vừa nói cái gì buồn cười lắm, khiến quý cô váy đỏ bật cười.

- Chúng ta đi thôi, đợi lát nữa tôi nói ‘cưng à, em giận rồi’ thì cậu đẩy tôi một cái.

Nam Sơn ngẫm nghĩ, lại cắn môi nói:

- Nhớ kỹ, phải nhanh ác chuẩn vào.

Mặt Đại Bạch hơi đỏ lên, khẽ gật đầu.

Nói xong thì Nam Sơn bèn kéo theo Đại Bạch thân cao 1m8, hiên ngang đi về phía Cao Thuận.

Nam Sơn âm thầm vòng mấy bước quanh Cao Thuận để tìm góc độ thích hợp.

- Cưng à, anh mà còn như thế thì em sẽ giận đấy.

Cô rút tay ra khỏi tay Đại Bạch, nói với vẻ hậm hực.

Đại Bạch mặt đơ như cây cơ:

- Giận thì giận đi, suốt ngày chỉ biết có tiền tiền tiền, thứ em yêu là tiền chứ có phải tôi đâu.

Nam Sơn ngu người, anh hai, sao anh lại tự động thêm lời thoại thế này, đã bảo là đẩy tôi một cái cơ mà.

- Nhìn cái gì mà nhìn, em có van nài thì tôi cũng sẽ không nghĩ lại đâu.

Đại Bạch hất cằm kiêu ngạo:

- Cách tôi xa một chút, hừ!

Giọng của Đại Bạch không lớn không nhỏ, đủ để cho Cao Thuận nghe thấy, cũng tò mò quay qua nhìn.

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, Đại Bạch dồn sức đẩy Nam Sơn ra như một chiếc lò xo.

Nam Sơn yên tâm, dẫu gì thì Đại Bạch cũng đã làm đúng kịch bản.

Nhưng anh lại phát huy ‘nhanh độc chuẩn’ mà cô nói đến cực hạn, Nam Sơn căn bản không thể khống chế lực độ khi ngã vào người Cao Thuận.

Theo như kế hoạch cũ là ngã vào trong lòng của Cao Thuận, cho nên trong lúc vội vàng, cô chỉ có thể đổi kế hoạch, thuận thành đụng ngã Cao Thuận.

Thân thể của Nam Sơn lao về phía Cao Thuận, cô quơ tay loạn xạ, hoảng sợ kêu to:

- Tiên sinh, mau tránh ra.

Chuyện xảy ra quá nhanh, đợi Cao Thuận kịp phản ứng thì đã muộn rồi.

Ông ta bị Nam Sơn va phải, ngã ra đất.

Trong lúc Nam Sơn bổ nhào về phía ông ta thì đầu óc cũng đang suy nghĩ cật lực, tay mình nên chộp vào chỗ nào trên người Cao Thuận đây, vai hay ngực nhỉ?

Cô đột nhiên đổi ý, tuy rằng tiếp xúc với quần áo ông ta mặc trên người cũng có thể xuyên được, nhưng nếu chạm vào da của ông ta thì sẽ bảo đảm hơn.

Cuối cùng, bàn tay của cô dời từ vai lên cổ của ông ta.

Hai bàn tay của Nam Sơn bóp chặt lấy cổ của Cao Thuận không buông.

Đại Bạch đứng bên cạnh cũng ngu người đứng ngây ra.

Đại Bạch che miệng, vừa rồi có phải anh mạnh tay quá không, có vẻ như Cao Thuận bị đụng rất đau, mặt mày nhăn hết cả lại.

Đại Bạch mở to hai mắt, rốt cuộc Nam Sơn muốn làm gì đây?

Đã nói tiếp xúc thân thể mà, sao cuối cùng lại thành ra mưu sát thế này? Lại còn trắng trợn như thế….

Quý cô mặc đồ đỏ bên cạnh bị biến cố này dọa sợ tới mức làm rơi cả ly rượu.

Động tĩnh khá lớn, khiến người xung quanh đều nhìn về phía này. Vừa nhìn qua tình hình này ai cũng nghĩ là Nam Sơn định giết người. Có người vội vàng chạy tới, muốn kéo cô ra.

Nam Sơn buông tay ra, cô rút khăn tay trong túi áo của Cao Thuận ra, lau rượu bị văng lên mặt cho ông ta.

Sau đó mới hốt hoảng đứng dậy:

- Ngài không sao chứ, không phải tôi cố ý, là có người đẩy tôi.

Cao Thuận thở hổn hển, khoát tay.

Vừa rồi ông ta đứng ngay bên cạnh, biết là do người đàn ông mặt lạnh kia đẩy cô gái này về phía ông.

Chuyện này cũng không thể trách cô gái này được, chỉ là cách cô ta đẩy ngã người khác đúng là khá đặc biệt.

Cũng may mà cô gái này chỉ vịn lấy cổ ông ta thôi chứ không bóp mạnh.

Cãi nhau thì cãi nhau, Cao Thuận vẫn nhìn ra vẻ quan tâm trong mắt Đại Bạch.

Những người có thể tới tham gia bữa tiệc rượu này đều có máu mặt cả.

Ông ta không biết rõ bối cảnh của bạn trai cô gái này, nên đừng nên làm khó dễ gì thì hơn.

- Tại sao lại có người phụ nữ nào ngu ngốc như cô chứ, đi theo tôi.

Đây là? Nam Sơn đột nhiên tỉnh ngộ, Đại Bạch đang diễn theo kịch bản của tổng tài bá đạo đây mà.

Đại Bạch gầm to một tiếng với Nam Sơn, kéo tay cô lôi đi ra cửa.

Hốc mắt Nam Sơn đỏ bừng, mím môi không nói câu nào, cúi đầu đi theo anh.

Trong lòng thì thầm nghĩ, Đại Bạch đúng là thông minh.

Người xung quanh bị khí thế của anh dọa cả rồi, nên không ai dám ngăn cản.

- Người này trông lạ thế, không biết là đại thiếu gia nhà ai.

- Nhìn nam tính quá, đúng kiểu tôi thích đấy.

- ….

Hai người bỏ ngoài tai những tiếng xì xào bàn tán, dùng tốc độ nhanh nhất bỏ chạy khỏi hiện trường.

Vừa ra khỏi cửa, Đại Bạch đã buông tay Nam Sơn ra:

- Xin lỗi cô nhé.

- Không có gì.

Nam Sơn khoát tay, lại hỏi:

- Anh phát huy rất tốt, sao mà nghĩ ra được kịch bản này đấy?

Đại Bạch đi ở phía trước:

- Tiểu Mi thích xem đủ loại tiểu thuyết, gì mà cô vợ nhỏ của tổng tài bá đạo, tình yêu hào môn, lúc tôi thấy chán cũng có coi thử, nên mới nhớ.

Quả nhiên, Đại Bạch diễn theo kịch bản của tổng tài bá đạo.

Gió đêm thổi qua mang theo cảm giác mát lạnh.

Nam Sơn nổi da gà, vì cô mặc lễ phục nên bất giác đưa tay lên ôm vai.

Đại Bạch thấy thế nên nhanh chóng cởi áo vest ra, khoác lên vai cô.

- Đi thêm một đoạn là có thể bắt được xe rồi.

- Ừ, cảm ơn.

Đại Bạch quả nhiên người cũng như tên, là một chàng trai ấm áp dịu dàng.

Hai người lại đi thêm một đoạn nữa đến trạm xe bus.

Trong lúc đợi xe, Nam Sơn cẩn thận xếp gọn chiếc khăn tay cô lấy được của Cao Thuận lại, bỏ vào trong túi xách của mình.

Đại Bạch thấy thế thì hỏi:

- Cô còn giữ chiếc khăn tay này làm gì?

Đương nhiên là ngày mai ôm nó ngủ phòng hờ rồi.

Nam Sơn nghĩ một lúc, đang định trả lời.

- A, tôi hiểu rồi.

Đại Bạch sờ cằm:

- Cô muốn giặt sạch rồi trả lại cho Cao Thuận đúng không, vậy thì sẽ có thêm một cơ hội tiếp xúc với ông ta rồi.

Hửm?! Nam Sơn gật đầu, không nói gì.

Cô nhìn anh một cái, ôi lại còn biết chơi chiêu nữa kìa, dù rằng cô không định làm thế.

Trùng hợp chính là hóa ra Đại Bạch cũng ở cùng hướng với Nam Sơn.

Cũng đỡ tiền gọi hai chiếc xe.

- Tôi đi đây, mai gặp.

Nam Sơn xuống xe, vẫy tay chào tạm biệt Đại Bạch.

Đại Bạch:

- Đi đường cẩn thận.

….

Đêm nay, Nam Sơn như ý xuyên đến phòng của Cao Thuận.

Ngườii nằm bên cạnh là vợ hợp pháp của ông ta, Chương Hiểu Thi.

Nam Sơn chỉ ngây ra nhìn mặt Cao Thuận một giờ.

Thấy không lấy được tin tức hữu dụng gig, nên cô lại quay về thân thể của mình.

Thành bại ra sao còn phải chờ đến tối ngày mai.

….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.