Như Khói Như Cát

Chương 10: Chương 10: Lời nói thật lòng




Đảo Conrad Rangali có một nhà hàng dưới biển độc đáo tên gọi Ithaa.

Buổi chiều, gia tộc Lâm Khách sẽ tiến hành ăn bữa tối ở đây—— cân nhắc đến việc bọn họ ăn bữa sáng quá muộn, bữa trưa cơ hồ như sẽ không sao ăn nổi, tổ chương trình đã đẩy giờ dùng bữa tối của bọn họ lên trước.

Dù là không có hứng thú gì với du lịch, Lục Yên Đinh cũng vẫn bị biển rộng bốn phía mê hoặc, kìm lòng không đặng phát ra tiếng thở than, cậu phảng phất như là đang đi bộ dưới lòng đại dương vậy, từng loại cá to nhỏ nhỏ từ bên cạnh cậu bơi qua, cậu chỉ vào những thứ bên ngoài lớp cửa thủy tinh hỏi: “Đó là san hô sao?”

Bên cạnh mấy người đều đang cùng nhau nói chuyện, giống như không có người chú ý tới cậu. Lục Yên Đinh nhất thời có chút lúng túng, sau đó lúc này lại nghe có người nói: “Đúng.”

Vừa ngẩng đầu, cậu nói: “Thầy Khúc.”

Khúc Như Bình kéo ghế tựa ra cho cậu, gật đầu ra hiệu.

Lục Yên Đinh có chút ngượng ngùng ngồi xuống, gãi đầu nói: “Ừm… Anh trước đây đã từng đến nơi này sao?”

Khúc Như Bình nói: “Từng đến hai lần.”

Khúc Như Bình ngồi xuống bên cạnh cậu, tiếp theo sau đó mấy người kia cũng vừa nói vừa ngồi xuống.

Quan Nguyệt nói: “Tôi cảm thẫy chỗ này với chỗ tôi đến lần trước còn đẹp hơn.”

Nam Mộng Nhất gật đầu nói: “Hơn nữa ở đây khăn trải bàn cùng ghế tựa, còn cả thảm cũng đều là màu xanh lam, rất hợp với hoàn cảnh.”

Lục Yên Đinh: “Mọi người đều từng đến đây rồi à.”

Sở Nghiêm Thư nói: “Tiểu Đinh, anh chưa từng đến đây bao giờ sao?”

Lục Yên Đinh lắc đầu một cái: “Không có, tính tôi tương đối trạch, thường không hay ra ngoài.”

Khúc Như Bình: “Sau này nên ra ngoài đi lại nhiều hơn.”

Lục Yên Đinh “vâng” một tiếng, “Ở đây thật nhiều cá, em vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều cá như vậy.”

Quan Nguyệt chỉ vào nói: “Mọi người đều biết chủng loại của những con cá này sao?”

Lâm Khách nói: “Tôi thì lại cảm giác có người sẽ biết đến đám cá này có mùi vị gì thì đúng hơn.”

Nam Mộng Nhất: “Ha ha.”

Lục Yên Đinh: “Chờ một lát nếu đồ ăn mang lên mà có cá, vừa ăn vừa nhìn cá em có cảm giác thật là tàn nhẫn.”

Quan Nguyệt cười nói: “Quan điểm kỳ kỳ quái quái của Omega.”

Sở Nghiêm Thư nói: “Uầy? Chuyện này làm sao lại dính líu đến cả quan hệ giới tính chứ chị.”

Lâm Khách nói: “Xong rồi, tôi cảm thấy ở đây đợi lát nữa sẽ trở thành cuộc thi biện luận về giới tính thứ ba có khi, mọi người có biết không, chính là một chương trình rất hot vào thời gian trước ấy, cuộc thi biện luận giữa Alpha cùng Omega ở Thanh Hoa và Bắc Đại.”

Quan Nguyệt nói: “Tôi biết, tôi có xem, rất đặc sắc.”

Bọn họ vây quanh bàn tròn ngồi thành một vòng, đồ ăn lần lượt được mang ra, mọi người bắt đầu thưởng thức bữa tối.

Lúc này, người trong tổ chương trình đi lên nói chuyện với bọn họ, nói đợi lát nữa muốn bắt đầu một trò chơi nhỏ, một cái đĩa quay, quay tới chỗ ai, dựa vào kim chỉ nam chỉ về một phương hướng khác hướng người được chỉ vào hỏi người kia một câu hỏi, chỉ có thể nói thật lòng.

“Trò chơi nói thật à?” Quan Nguyệt hỏi, “Vậy tôi không nói thì cũng không có người biết mà? Ha ha ha.”

Lâm Khách nói: “Cái này giống như hướng bồ tát cầu ước ấy, tâm thành thì lại linh, người khác cũng không biết tâm của cô có phải là thành thật hay không.”

Sở Nghiêm Thư lập tức ồn ào: “Đợi lát nữa ai cũng đừng hỏi chị Quan cái gì nhé, chị ấy khẳng định là nói dối.”

Quan Nguyệt xua xua tay: “Ấy ấy ấy, đừng nói như vậy mà, chị mới không phải người như thế đâu.”

Người của tổ chương trình mang lên một hộp thẻ: “Câu hỏi ở đây.”

Lâm Khách thở dài nói: “Đây là đặt bẫy chúng ta đó, câu hỏi đều chuẩn bị xong cả rồi.”

Lục Yên Đinh theo bản năng muốn cắn móng tay, thế nhưng cậu đã kiềm chế lại được.

Bất luận nói thế nào, thì trò chơi cũng bắt đầu.

“Cái này làm sao mà quay? Nếu không mọi người lần lượt thay nhau một chút đi, ” Lâm Khách đề nghị, “Hơn nữa chú ý kim chỉ nam này, bên đầu mũi tên là chỉ hướng người bị hỏi, bên uốn lượn kia là chỉ vào người được đặt câu hỏi. Tại sao tôi lại có cảm giác cái này có chút kéo cừu hận đây, rõ ràng cũng không phải nghĩ câu hỏi mà…”

Nam Mộng Nhất cười khổ nói: “Chính là như vậy, đến đây nào anh Lâm, bọn em cũng không trách anh.”

Mấy người đều vui vẻ, Lâm Khách khoa trương lau mồ hôi, sau đó xoay chuyển một chút đĩa quay.

Lần thứ nhất là chỉ về Quan Nguyệt, do Sở Nghiêm Thư đặt câu hỏi.

Sở Nghiêm Thư chà xát tay: “Em làm sao lại có chút cao hứng nhỉ?”

Quan Nguyệt bất đắc dĩ nói: “Hỏi đi! Đúng thật là, tôi cư nhiên lại chịu chơi mấy trò thanh niên hay chơi này.”

Sở Nghiêm Thư tùy tiện rút thẻ, nói: “Lần thứ nhất hôn môi là cùng ai…”

Lâm Khách vui vẻ: “Hóng chuyện ing.”

Quan Nguyệt lườm một cái: “Tôi biết ngay mà!”

Chị ấy trầm ngâm nói: “Tôi nghĩ xem đã, hình như là hồi mẫu giáo, cùng một bạn học nam.”

Sở Nghiêm Thư nói: “Anh Trịnh em có biết không?”

Anh Trịnh đây chính là chỉ chồng của Quan Nguyệt, là một Omega nam.

Quan Nguyệt cười nói: “Ôi chao ôi chao, nợ cũ năm xưa mà, các cậu đừng văn vở nữa, trên thẻ không có câu hỏi nào thì đừng hỏi nhé, nhanh lên, tiếp theo đi, nhanh.”

Sở Nghiêm Thư xoay đĩa quay, lần này chỉ chính là bản thân cậu ta, người đặt câu hỏi là Nam Mộng Nhất.

Quan Nguyệt trêu ghẹo nói: “Nghiêm Thư cậu có thể cẩn thận một chút, chị đây cũng đoán được là dạng câu hỏi gì rồi.”

Nam Mộng Nhất liếc một cái, không nhịn được cười: “Ừm… Ảo tưởng của cậu đối với đối tượng có dáng dấp như thế nào?”

Lâm Khách: “…Phụt.”

Sở Nghiêm Thư: “Hic, chính là… Ừm? Cao lớn một chút, thân sĩ một chút đi, tôi cũng không biết nên nói thế nào.”

Quan Nguyệt hiển nhiên không nghĩ buông tha cho cậu ta: “Cái này cậu nói quá trừu tượng, nếu không cậu nói thêm một chút, mấy vị đang ngồi đây có ai là phù hợp chút nào không?”

Lục Yên Đinh cười nói: “Chuyện này nói cho chúng ta biết, thời điểm khi chơi trò chơi là không có được cà khịa ai cả, nếu không sẽ chẳng ai bỏ qua ai đâu.”

Quan Nguyệt tận lực gắt giọng: “Nào có, người ta đây là quan tâm Nghiêm Thư.”

Sở Nghiêm Thư nín nửa ngày, lại còn thành thật mà nói: “Nếu như nhất định phải nói… thì là Nam Mộng Nhất đi.”

Nam Mộng Nhất vừa có chút bất ngờ, nhướng mày lên: “Vinh hạnh của tôi.”

Lâm Khách cười nói: “Đúng là rất có dáng vẻ thân sĩ này.”

Quan Nguyệt nói: “Cậu ta cái này có tính là gián tiếp come out không?”

Sở Nghiêm Thư hô: “Em đã sớm come out rồi! Chị căn bản không quan tâm đến em!”

Quan Nguyệt liền vội vàng nói: “Được được được, tiếp theo, tiếp theo đi.”

Sau đó, Quan Nguyệt xoay đĩa quay, lần này chỉ hướng Lục Yên Đinh, người đặt câu hỏi là Khúc Như Bình.

Khúc Như Bình thật giống từ đầu đến cuối đều không có lời nào, mà độ tồn tại lại hết sức mạnh mẽ, lần này đến cả Nam Mộng Nhất cũng buông lời trêu ghẹo nói: “Thật muốn nhìn một chút anh Khúc lúc đặt câu hỏi sẽ có thần thái thế nào, hahaha.”

Khúc Như Bình rút ra tấm thẻ, nhìn một lát.

Lục Yên Đinh có chút sốt sắng: “Cái gì vậy ạ?”

Cậu đến gần chút, Khúc Như Bình lại né ra, không để cho cậu nhìn thấy.

Quan Nguyệt vui vẻ nói: “Còn rất có ý thức phòng bị.”

Lục Yên Đinh ngồi thẳng lại: “Anh hỏi đi, em chuẩn bị xong rồi.”

Khúc Như Bình nhìn một lát, lúc này mới chậm rãi mở miệng, thanh âm của anh rất trầm: “Cậu… trưa nay cậu ăn gì?”

Anh nói xong, liền cất lại tấm thẻ.

Lục Yên Đinh sửng sốt một chút, “Hả? Ăn… Ăn hành tây.”

Nam Mộng Nhất nở nụ cười: “Anh ăn ít như vậy à, giảm béo sao?”

Lục Yên Đinh theo bản năng nói: “Đúng, tôi gần đây hình như béo lên…”

Sở Nghiêm Thư không nhịn được nói: “Đây là câu hỏi gì vậy! Này cùng với cái kia của em tính là cùng một loại câu hỏi sao?”

Lâm Khách nói: “Nghiêm Thư, đây là số mệnh!”

Quan Nguyệt cười đến mức thở không nổi, đáp: “Đây là số mệnh, ôi, cười chết lão nương.”

Chị ấy vừa cười vừa vỗ bàn, khiến chiếc bàn chấn động hai lần, các tấm thẻ liền rơi xuống đất.

Lục Yên Đinh xoay người cúi xuống nhặt, ánh mắt sắc sảo liền nhìn thấy tấm thẻ Khúc Như Bình mới vừa đặt ở bên rìa kia, tấm thẻ kia cùng những tấm thẻ khác, vị trí vừa vặn tương phản, cho nên cậu liếc mắt qua liền nhìn thấy.

Trên đó đó viết:

Bạn đã từng chịu thương tổn về chuyện tình cảm bao giờ chưa?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.