Nhiệm Vụ Sinh Đẻ

Chương 13: Chương 13: Trận chiến kinh hoàng




Trời chiều ngả về Tây.

Tại căn nhà khang trang của dòng họ Bắc Minh.

Một chiếc xe thể thao màu xám bạc phiên bản giới hạn thuộc hàng cao cấp nhất chậm rãi lái vào cổng lớn nhà họ Bắc Minh.

Đám người làm vừa nhìn thấy chiếc xe đều nhao nhao chạy ra trước nghênh đón.

“Cậu hai đã trở về rồi!”

Bắc Minh Thiện người dong dỏng cao bước ra khỏi chiếc xe.

Một chiếc kính râm đặt trên sống mũi cao vút.

Gương mặt góc cạnh, rõ nét lại càng khiến anh trông vẫn lạnh lùng như xưa.

Chiếc áo vest đơn giản nhưng không kém phần sang trọng được cởi nút, để hở lồng ngực, những múi cơ ngực hấp dẫn lấp ló khiến cho không ít cô hầu gái vừa nhìn thấy đã say như điếu đổ, tim đập thình thịch.

Anh giao chìa khóa xe cho người làm.

Rồi sải đôi chân dài thẳng tắp…

Đột nhiên, có một thân hình vừa mập mạp vừa chắc nịch chồm tới, ôm chầm lấy chân anh vừa cào cào vừa ra sức vẫy đuôi vô cùng thân thiết.

“Gâu, gâu, ẳng ẳng.” Tiếng sủa và tiếng ư ử thoát ra từ lỗ mũi của nó.

Rồi nó há to cái miệng thè ra cái lưỡi màu tím nhạt, thở hổn hển ra chiều hưng phấn lắm.

Bắc Minh Thiện khẽ cau mày nhìn xuống.

Một người vô cùng sạch sẽ như anh mỗi lần nhìn thấy con chó mặt xệ ngốc nghếch này đều xuất hiện một ý nghĩ thôi thúc anh đá một cú cho nó chết queo!

“Ai thả con vật ngu xuẩn này ra hả, còn không lôi nó đi cho tôi!”

Người làm đứng bên cạnh lúc này mới sực tỉnh.

Mấy gã đàn ông vội vàng xông tới định kéo cục thịt đang quấn lấy chân cậu hai ra.

Nhưng cục thịt này cứ như keo dán sắt vậy, nó cứ bám lấy cẳng chân của Bắc Minh Thiện rồi kêu “Ẳng ẳng” không chịu thả ra.

Trong lúc mọi người đang nhao nhao lôi kéo thì có tiếng trẻ con cất lên…

“Không được ức hiếp Bối Lạp của tôi!”

Đám người làm dừng tay, quay lại, khẽ run: “Cậu Trình Trình?”

Bắc Minh Thiện nhìn cậu bé đứng cách đó không xa qua kính râm.

Cậu nhóc mặc một bộ quần áo hàng hiệu màu trắng, trên trán còn vương chút mồ hôi.

Cậu ngẩng đầu, gan dạ mặt đối mặt với Bắc Minh Thiện.

Từng đường nét trên gương mặt non nớt nhưng đẹp trai ấy như thể được đúc ra từ một khuôn với Bắc Minh Thiện, ẩn chứa sự cao ngạo cùng lạnh lùng.

Cậu nhóc nhăn mặt không vui, ánh mắt lướt qua con chó đang bị đám người làm lôi kéo.

“Tôi nói lại lần nữa, thả Bối Lạp của tôi ra!”

Đám người làm nhìn cậu chủ nhỏ đang không vui rồi lại nhìn sang cậu hai mặt mày khó chịu y chang.

Rốt cuộc, bọn họ phải nghe theo lời của cậu chủ nào đây?

Bắc Minh Thiện lừ mắt.

“Không gọi người kéo nó đi thì ba sẽ làm thịt nó!” Anh trừng mắt với cậu nhóc và cất giọng hờ hững.

Rầm…Xoảng…

Là tiếng lòng vỡ tan của Bối Lạc.

Giống như nghe hiểu tiếng người, nó liền thả lỏng hai chân đang bấu chặt lấy Bắc Minh Thiện,’ẳng’ một tiếng, cuối gằm cái mặt xệ của mình xuống rồi ủn ỉn cái mông mập mĩn, cụp tai, rầu rĩ chạy về bên cạnh cậu nhóc.

Cậu nhóc vỗ nhẹ lên đầu Bối Lạc, giống như đang an ủi chú chó rằng đừng đau lòng vì loại người như thế!

Sau đó, cậu nhóc xoay lưng dẫn Bối Lạc đi, thái độ lạnh lùng hoàn toàn không thèm để ý đến Bắc Minh Thiện.

Bắc Minh Thiện nhìn thoáng qua bóng dáng bình tĩnh, lạnh lùng giống mình y đúc, chân mày lại càng nhíu chặt hơn.

“Đứng lại!”

Hai tiếng lạnh như cục nước đá được thốt ra từ miệng anh khiến cho đám người làm toát mồ hôi hột.

Nhưng cậu nhóc vẫn không thèm ngoái đầu nhìn lại mà cứ tiếp tục dắt Bối Lạp đi.

“Đây là thái độ của con đối với ba mình sao, huh? Bắc Minh Tư Trình!”

Bắc Minh Thiện gằn từng chữ và nhìn chằm chằm bóng lưng cứng đầu không chịu quay lại của cậu nhóc.

Trình Trình dừng bước, vẫn quay lưng lại với Bắc Minh Thiện nhưng cuối cùng vẫn nói một câu lấy lệ:

“Hoan nghênh ba XX về nhà.”

Bắc Minh Thiện giật giật khóe mắt.

Nghe thấy giọng nói thỏa hiệp của con trai, hàm răng đang nghiến chặt của anh mới thả lỏng được một chút.

“Chỉ vì con chó mặt xệ ngu ngốc này mà con giận ba lâu như vậy sao?”

Tiếc là anh không nghe rõ ba chữ mà Trình Trình đã lầm bầm lúc nãy.

Mấy chữ đó thật ra là: Mừng ba mặt lạnh về nhà.

Vừa nghe cha nhắc đến Bối Lạp, Trình Trình lập tức quay lại phản bác.

“Bối Lạp không hề ngốc!”

Bắc Minh Thiện nhìn Bối Lạp đang cúi gằm mặt đứng bên cạnh Trình Trình, thấy một con chó và một đứa nhóc phối hợp ăn ý như vậy thì ngứa mắt!

“Không ngốc thì cũng là một con chó mặt xệ xấu xí!”

“Bối Lạp không xấu, trời sinh nó đã như vậy rồi, nó là chiến binh số một!”

Trình Trình bảo vệ Bối Lạp như thể hoàng tử bảo vệ công chúa vậy.

“Gâu gâu” Bối Lạp làm ra vẻ cảm động sắp rơi nước mắt.

Bắc Minh Thiện lạnh lùng nheo mắt, trừng con chó đáng ghét.

“Vì con chó đó mà con có thể không nói chuyện với ba cả tháng trời sao? Được! Con khăng khăng muốn nó phải không? Quản gia Vương đâu, kéo con chó này ra cho người ta giết nhân đạo đi!”

Giết nhân đạo?

Người làm sợ đến mức không dám lên tiếng…

Chậc, Bối Lạp đúng là có hơi xấu một chút, lại còn hơi ngốc nghếch nữa.

Nếu nói cậu Trình Trình là một hoàng tử bé thì Bối Lạp chính là đống phân bên cạnh hoàng tử bé.

Càng nhìn càng thấy không hợp nhãn chút nào.

Cậu hai giết Bối Lạp đúng là khiến người ta khoái trá.

Nhưng…

Dù gì Bối Lạp cũng là thú cưng mà cậu chủ nhỏ Trình Trình yêu mến nhất.

Nên quản gia Vương đứng bên cạnh sợ xanh mặt.

“Để con xem, ai dám động vào Bối Lạp!” Trình Trình không hề sợ hãi khi đón nhận ánh mắt của sang của Bắc Minh Thiện.

Ánh mắt đen láy nhưng lại lóe lên ánh nhìn lạnh lùng không phù hợp chút nào với tuổi tác ấy giống ba cậu vô cùng.

Khuôn mặt đẹp trai của Bắc Minh Thiện càng lúc càng sa sầm.

“Quản gia Vương…”

Lúc này, quản gia Vương đã sợ muốn đái ra quần rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.