Nhảy Disco Trên Mộ Phần Của Ngươi

Chương 4: Chương 4




Edit: Hồng Bạch Thảo

Beta: Mỡ Bụng Uốn Éo

***

""Tướng mạo của tướng quân thật tốt."" Tôn Diệu Quang bật thốt lên, nhưng gần như trong nháy mắt lại cảm thấy thái độ của mình quá sức ngả ngớn.

Vị tướng quân trẻ kia nhàn nhạt liếc hắn, sự căm ghét toát ra từ đôi mắt.

""Ta...""

Hô hấp Tôn Diệu Quang hơi ngưng lại, nói không lên lời.

Ngược lại Tôn Diệu Tông quay về phía y khen ngợi một hồi, nói Lỗ Quốc có y là một may mắn lớn.

Sau đó mang Tướng quân tiến cung để yết kiến quốc chủ.

Hai người nói nói cười cười tựa như đã quên mất Tôn Diệu Quang bên cạnh.

Quốc chủ Tôn Thành mở tiệc mừng Nam Vinh Kỳ thành công trở về, các đại thần trong triều cũng đi tới, ăn uống linh đình, mọi người đều mang vẻ tươi cười hiện trên khuôn mặt, lấy cái đó che dấu đi cảnh tàn khốc liệt, Tướng quân cũng không thấu được sự bẩn thỉu bên trong. Ở bề ngoài thì tán tụng, bên trong lại ẩn nhuyễn đao, chỉ mới thời gian một ly rượu đã chụp cho y cái mũ công cao chấn chủ, mà Tôn Thành tựa như không để ý tới, đối với y thân thân thiết thiết như thân tử.

Tôn Diệu Quang chỉ để trong mắt, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Tướng quân ngu dốt vậy ư?

Chưa chắc.

Trên yến hội, bởi vì An Lỗ Vương tướng quân thẳng thắng dứt khoát giao nộp binh quyền, Tôn Thành vô cùng vui vẻ, lần nữa vì y mà ban cho phủ đệ, bên cạnh là phủ đệ của Tôn Diệu Quang, đối diện lại là nơi ở của Tôn Diệu Tông, từ đó có thể thấy được Tôn Thành coi trọng y cỡ nào.

Tôn Diệu Quang nhìn một thân lam bào thon dài như ngọc, phong thái tao nhã tựa thiên tiên giáng trần của Tướng quân, nghĩ tới người như vậy sau này cúi đầu không gặp ngẩng đầu thấy, trong lòng trở nên vui vẻ.

Hắn nghĩ, ngày mai liền tới trước cửa bồi tội, hôm nay thực sự có phần vô ý mà trêu đùa vị Tướng quân này...

————————————————

Biết được Nam Vinh Kỳ là dựa vào âm thanh để nhận người, Thư Viễn Sâm liền tìm trên máy tính một bài hát của Cố Nại, là một đoạn không có đệm nhạc lẫn thanh xướng, chính là bài tối nay ở cửa sân vận động fan của Cố Nại hát, <>.

"Giấu ánh nến đốt cánh hoa

Trong tay áo có ba ly rượu,

Một ly mời ánh trăng sáng,

Một ly trả lại bụi đất,

Mặt trời đuổi những ánh sao đi,

Yên lặng ngồi bất động nhìn trời hửng sáng

Đợi em đến

Tặng em ly rượu

Cay độc đổ vào cổ họng

Chìm đắm mới nghỉ ngơi..."

Nam Vinh Kỳ nghe thấy, ý cười trên mặt dần lan ra, ""Là hắn.""

"Thật ra tôi cảm thấy, âm thanh này không thể nào là một người đâu, dù sao thì cái loại đầu thai này..."" Thư Viễn Sâm nói cũng không xong, trước mặt đây chính là một người cổ đại từ ba ngàn năm trước, còn có gì là không thể chứ.

Biết anh ta đang nghĩ gì, Nam Vinh Kỳ lạnh nhạt nói, ""Ngươi với Diêu Thuấn, thanh âm tương đồng, tính cách cũng giống nhau, hình dáng... cũng xấp xỉ.""

Hình dáng?

Có điều so với cái này, Thư Viễn Sâm càng tò mò hơn về cái gọi là kiếp trước, bạn bè trên mạng không phải luôn có một cái gọi là khảo sát ư, ví dụ như khi nhập tên mình vào là có thể biết mình là ai thời cổ đại, biết rất rõ ràng. Tuy là giả, nhưng mỗi khi thấy mấy loại khảo sát này Thư Viễn Sâm không nhịn được muốn thử một chút, ""Diêu Thuấn là ai, tôi xem nhiều sách sử như vậy cũng biết là có người này.""

""Diêu Thuấn là nhi tử của chi thứ hai Diêu gia, là huynh trưởng của Diêu Cơ, cơ thể vốn yếu ớt, mười bảy tuổi chỉ vì một trận phong hàn mà ra đi..."" Nam Vinh Kỳ không muốn nhớ lại cái lúc Diêu Thuấn tạ thế, lúc đó y cảm thấy giống như bầu trời sụp đổ vậy. Thế gian này chẳng còn ai đối xử tốt với y, bởi vậy, y mới đi theo quân đội.

Mười bảy...

Đây là trùng hợp sao, năm mười bảy tuổi anh cũng bị một trận cảm mạo nặng, ở bệnh viện tiếp nước một tuần mới tốt lên, ở cổ đại lại chính là bệnh đòi mệnh.

""Vậy tiếp theo anh sẽ làm gì?""

""Dĩ nhiên là đi tìm hắn rồi, ngày mai hắn vẫn ở sân vận động kia đúng không."" Nếu đã biết được đích xác tên họ với thân phận của hắn rồi, hiện tại Nam Vinh Kỳ cũng không vội vã, ""Ta sẽ cắt tóc ngắn rồi tìm cơ hội giết một cận vệ, lấy quần áo của họ mặc vào là có thể trà trộn vào.""

""Ặc... Này, anh dừng lại một chút, hiện tại ở thời đại này không thể giết người, làm thế sẽ bị bắt lại dùng súng bắn chết đó... Anh muốn gặp anh ta thì có thể nghĩ cách khác."" Thư Viễn Sâm nhìn y nhẹ nhàng hời hợt nói tới giết người, trong ngực hơi bồn chồn một chút sau đó mới nhớ Nam Vinh Kỳ chính là giết người vô số Lỗ Quốc Chiến thần.

Nam Vinh Kỳ hơi nghi hoặc, nhíu nhíu mày nhìn anh, khóe mắt hơi rủ xuống, nhìn có vẻ vô tội, ""Sẽ không để người khác thấy, cũng không được ư?""

""Có giám sát đó! Bây giờ khắp nơi đều có camera, nếu như có một cái ở trên đỉnh đầu anh, mọi hành động của anh đều bị ghi lại, sau đó cảnh sát, chính là... ặc, là quan binh chỉ cần nhìn vào đây là biết hết."" Thư Viễn Sâm chỉ vào máy tính nói.

Nam Vinh Kỳ ngẩng đầu, ""Nơi này cũng có à?""

Thư Viễn Sâm không nhịn được cười, ""Trong nhà đương nhiên không có, thế nhưng bên ngoài nhiều vô kể.""

""Ta biết rồi."" Nam Vinh Kỳ cũng không nói tiếp, cúi đầu ăn sủi cảo.

Thư Viễn Sâm nhìn y, chợt phát hiện trước ngực y là một lỗ hổng, còn có vết máu...

""Quần áo này của anh đâu ra thế?" Không phải là... giết người đấy chứ?

Nam Vinh Kỳ biết được anh đang sợ hãi, liền giải thích tại quần áo này từ đâu tới, không nghĩ đến Thư Viễn Sâm nghe xong không nói nửa lời kéo y ra trước một cánh cửa, ""Anh... anh tắm rửa đi, tôi đi tìm cho anh một bộ đồ.""

Nam Vinh Kỳ nhìn anh ta đứng trước một cái vại sứ trắng loáng động động một khối tay nắm màu bạc, liền có nước chảy ra. ""Thật tiện.""

""Có nhiều thứ tiện lợi hơn nhiều, chờ nước chảy đầy rồi tắt cái này là có thể tắm, tôi đi tìm quần áo cho anh.""

""Ta biết rồi."" Nói xong, Nam Vinh Kỳ lộ ra một nụ cười hoài niệm, ""Khi đó ngươi cũng như vậy, vì ta mà chuẩn bị nước, cho ta quần áo sạch mặc.""

Thư Viễn Sâm cười gượng hai tiếng đi ra cửa. Anh chột dạ, tự cảm thấy Diêu Thuấn không phải là mình. Nam Vinh Kỳ đánh giá buồng tắm, không dám làm lộn xộn bất cứ đồ vật nào, đứng đó chờ nước đổ đầy, nỗi lòng dần bay xa. Ba ngàn sau thế giới đã hoàn toàn đổi thay thành một hình dạng khác, y nhất định phải mau chóng thích ứng càng sớm càng tốt...

....

Thư Viễn Sâm lục tung hết lên tìm kiếm nửa ngày cuối cùng cũng tạm chấp nhận là tìm được một cái quần cho Nam Vinh Kỳ mặc, là năm ngoái anh muốn vận động chút nên mới mua quần thể thao, mới mặc hai lần... cũng không tập thể thao nữa.

Người kia cũng thật là, sao chân có thể dài như thế.

Nghĩ vậy, Thư Viễn Sâm đẩy cửa phòng tắm ra, có chút sững sờ đứng đơ tại cửa.

Nam Vinh Kỳ lõa thể lười biếng dựa thân mình vào trong bồn tắm, hai chân thon dài gấp lại, da thịt trắng nõn nhuộm một tầng hơi nước mông lung, tóc dài đen nhánh tùy ý xõa ra, mặt bên của y tinh xảo đến độ khiến người ta nghẹt thở, lông mi rủ xuống mang theo vài giọt nước long lanh.

""Không không không... thật ngại quá, quần áo... tôi để đây nha."" Thư Viễn Sâm vội vàng đi ra khỏi cửa, thở phào nhẹ nhõm.

Cái này so với lịch sử miêu tả kích thích hơn rất nhiều.

Nam Vinh Kỳ thấy anh ta hốt hoảng cũng không có phản ứng gì, thay quần áo xong lần thứ hai dùng dây giày buộc cố định lại tóc.

Nhìn chính mình trong gương, Nam Vinh Kỳ sờ mũi. Y biết mình đẹp, chỉ có điều cũng không còn ai kia nhàn hạ thoải mái nhìn mình chằm chằm vài canh giờ.

""Anh tắm xong rồi à.""

""Ừ... ngươi đang xem... TV sao?"" Nam Vinh Kỳ đoán đoán, cái giống màn hình máy tính kia, chắc là TV rồi.

Thư Viễn Sâm gật đầu, đem y kéo xuống dưới ghế salon, ""Đây là một bộ phim hiện đại, anh xem một chút, tôi cho anh xem tập một, xem xong có thể hiểu thêm thời đại này.""

""Ừ, Thư huynh, thật sự cảm ơn ngươi.""

""Không cần cảm ơn... còn nữa, anh gọi tôi là Thư Viễn Sâm là được rồi, Thư huynh nghe lạ lắm.""

Nam Vinh Kỳ gật đầu, rất biết lắng nghe, ""Viễn Sâm...""

....

Đúng như lời Thư Viễn Sâm nói, xem TV có thể làm cho y mau thích ứng với cuộc sống hiện đại hơn, tối thiểu là nói chuyện sẽ không cứng rắn như trước.

Nam Vinh Kỳ xem TV cả một đêm, lúc trời lờ mờ sáng Thư Viễn Sâm từ phòng ngủ bước ra, ""Anh không ngủ à.""

Hơn nữa.... tư thế ngồi vẫn y như tối qua.

""Ta không mệt, Viễn Sâm ngươi dậy sớm nhỉ.""

""Ừ, tôi phải gọi con gái dậy đi học, đúng rồi, hôm nay tôi sẽ xin nghỉ, mang anh đi cắt tóc.""

Nam Vinh Kỳ nở nụ cười, ""Diêu Cơ trở thành con gái ngươi ư.""

Thư Viễn Sâm đã sớm quen, không kinh ngạc, ""Tên là Úc Vũ Hủy, không phải Diêu Cơ, anh đừng...""

""Ta biết.""

Nghe thế Thư Viễn Sâm an tâm hơn, anh gõ cửa phòng Úc Vũ Hủy, ""Rời giường!""

Úc Vũ Hủy thật lâu sau mới đi từ phòng ra, lại bị Nam Vinh Kỳ dọa sợ hết hồn, "" Anh... Anh làm sao còn ở đây?""

Thư Viễn Sâm nhét cho cô hai trăm đồng, vội vàng đuổi khéo, ""Ngày hôm nay con đón xe tới trường, buổi tối cậu tới đón, không phải con muốn xem biểu diễn à.""

""Cảm ơn cậu!"" Nghĩ đến việc tối nay có thể xem biểu diễn của Cố Nại. Úc Vũ Hủy trong nháy mắt đã quên đi Nam Vinh Kỳ, chạy vào phòng vệ sinh bận rộn một hồi, rồi với tốc độ cực nhanh mà phóng ra khỏi nhà.

Nam Vinh Kỳ nhìn thấy toàn bộ, không khỏi nói, ""Diêu Cơ... thay đổi thật nhiều.""

""Đánh răng rửa mặt đi, anh biết làm chứ?""

Nam Vinh Kỳ xem TV cũng học được nhiều thứ, bàn chải đánh răng tự nhiên cũng biết dùng, bất quá y hơi hiếu kỳ, ""Rửa mặt là chuyện riêng tư, sao có thể cho cả thế giới nhìn?""

""Phim truyền hình tiệm cận với đời sống hàng ngày.""

""Còn bồn cầu kia dùng để làm gì?""

Thư Viễn Sâm kinh ngạc, ""Bồn cầu anh cũng biết rồi à.""

""Ừ, trong phim có cảnh một cô gái ngồi trên đó nghe người khác nói chuyện.""

""Đến đây, tôi dạy anh."" Thư Viễn Sâm là một thầy giáo, dạy rất nhiều học trò môn sử, lần đầu gặp phải một sinh viên thông minh như vậy, cũng là lần đầu giáo dục người khác thành công như thế, bất kể cái gì, chỉ cần nói cho Nam Vinh Kỳ nghe một lần, hoặc là để y nhìn thì y liền học xong.

Thế nhưng luôn luôn biểu hiện trầm ổn xuất sắc Nam Vinh Kỳ thực sự bị đánh bại khi ở trong bếp.

Y như một đứa bé, suýt chút nữa đem đầu mình nhét vào tủ lạnh, ""Đây là cái gì?""

""Tủ lạnh, ngăn trên giữ đồ tươi, ngăn dưới làm lạnh, còn có kem này, anh ăn thử đi.""

Nam Vinh Kỳ nhìn qua một chút, nở nụ cười. Thư Viễn Sâm không rõ cái vẻ mặt an tâm kia là có ý gì, ""Biểu hiện này là làm sao thế? ""

""Hắn sợ nóng, thích ăn lạnh, nhất là vào mùa hè đều phải mang cơm nước đến mật thất trong phủ ta để ăn."" Nam Vinh Kỳ không đề cập đến tên người đó, có thể thấy ánh mắt y tràn ngập nhu tình, Thư Viễn Sâm liền biết đó là ai.

""Thật ra, còn có cả điều hòa... mà quên đi, tôi sẽ nói sau, thời gian không còn sớm, giờ tôi sẽ đưa anh đi cắt tóc.""

Lúc xuống lầu, Nam Vinh Kỳ chủ động yêu cầu muốn đi thang máy, ""Dù sao cũng phải làm quen.""

Ở trong không gian kín mít cấp tốc hạ xuống làm cho sắc mặt Nam Vinh Kỳ tái nhợt, cũng khiến y tự giễu cười một tiếng. Thư Viễn Sâm mang y đến một cửa hiệu cắt tóc rất sang trọng, thợ cắt tóc là một tên mặc áo sơ mi gi-lê gầy gầy nho nhỏ, đối với việc Nam Vinh Kỳ muốn cắt tóc cực kỳ tiếc hận, ""Tôi lần đầu thấy người tóc đẹp mà dài đến thế, bình thường chăm sóc kiểu gì thế?""

Nam Vinh Kỳ không trả lời, lẳng lặng nhìn trong gương mái tóc dài chậm rãi rơi xuống đất.

""Anh chàng đẹp trai, có muốn nhuộm tóc không, anh trắng như thế nhuộm màu nhạt một chút khẳng định sẽ rất đẹp."

""Anh chàng đẹp trai làm cái thẻ đi, sau này tới tiệm tôi cho tiện, giờ làm thẻ sẽ giảm nửa giá.""

""Anh chàng đẹp trai, tôi làm cho anh cái đầu giống ngôi sao Hàn Quốc được chứ?""

Nhận được sát khí trong mắt Nam Vinh Kỳ, Thư Viễn Sâm vội vàng ngăn lại thợ làm tóc vẫn đang luôn miệng, ""Cắt đi, đừng nói nữa.""

""Được rồi...""

Đắc tội với thợ cắt tóc không phải là chuyện tốt đẹp gì, trong khoảng thời gian không hề nhỏ mái tóc dài cũng bị cắt thành đầu cua. Thế nhưng có vẻ rất dễ nhìn, kiểu tóc ngắn đơn giản này khiến ngũ quan tuấn mỹ của Nam Vinh Kỳ hiện ra rõ nét hơn.

""Oa, anh đẹp trai mặt mũi chuẩn tỷ lệ vàng luôn."" Thợ làm tóc vừa nói vừa sờ sờ mặt Nam Vinh Kỳ, ""Ui, da dẻ tốt thật.""

Nam Vinh Kỳ thật sự muốn giết người.

Không được, không thể giết người.

Thợ cắt tóc kia còn không biết xã hội dịu dàng kia đã cứu mình một mạng, ""Anh cho tôi chỗ tóc này đi, tiền cắt tóc vừa rồi sẽ không lấy.""

Từ tiệm cắt tóc đi ra, Thư Viễn Sâm nhìn Nam Vinh Kỳ mặc quần áo thể thao, chân đi dép lê, nói: ""Tôi dẫn anh đi mua hai bộ quần áo mới.""

""Cũng được.""

Nam Vinh Kỳ cũng muốn mình phải thật đẹp khi gặp hắn. Thư Viễn Sâm bỏ ra số tiền khá lớn mang Nam Vinh Kỳ vào một shop quần áo đắt tiền, anh mua quần áo bình thường cũng sẽ không tới nơi tùy tiện chọn cũng hơn vạn này mua.

Nam Vinh Kỳ vóc người đẹp, vai rộng eo nhỏ, chân lại dài, da dẻ trắng nõn thân hình hơi cao, chỉnh là móc treo quần áo trời sinh, áo sơ mi màu lam nhạt phối với quần denim xắn gấu, chân đi giày thể thao trắng, tất cả những thứ đó hợp lại với nhau mặc trên người y khiến cho người ta cảm nhận được sự tao nhã cùng soái khí, y bình tĩnh đứng trước gương chỉnh lại nút áo khiến cho nhân viên trong cửa hàng đều buông xuống việc trong tay mà nhìn y.

""Đẹp không?""

Thư Viễn Sâm kinh ngạc gật gật đầu.

""Màu sắc này rất đẹp."" Nam Vinh Kỳ rất thích màu xanh lam.

Hai cái cúc áo trước ngực vẫn chưa được đóng vào, Nam Vinh Kỳ hé miệng, cuối cùng bỏ qua.

""Để ta đi."" Thư Viễn Sâm tiến lên phía trước, giơ tay đóng lại hai khuy áo, ""Anh không biết mặc quần áo đi.""

Nam Vinh Kỳ gật đầu, ""Đều là hắn giúp ta mặc.""

Đường đường là Tôn Thiên tử, lại mặc quần áo cho y.

Thư Viễn Sâm trong não là hình ảnh kia, nhất thời có cảm giác mình vừa bị nhét cẩu lương, ""Được rồi.""

Hai người cũng không biết được cái cảnh này bị nhân viên trong cửa hàng kích động chụp lại, còn phát lên Weibo.

Tiểu Tiểu Tiểu Tiếu Tiếu: Nha, tôi không chịu được nữa, mới buổi sáng mà có hai anh đẹp trai tới mua quần áo, anh chàng đẹp trai sơ mi lam quả thực đẹp trai tới mức nổ tung, cái gì mà Triệu Dịch Thành, Phương Viên, Cố Nại chứ, đều bị nhét vào bùn hết!! Quan trọng nhất là anh chàng áo trắng chọn quần áo, anh chàng áo sơ mi lam kia không đóng được khuy áo thì anh áo trắng liền đóng vào hộ, trời ạ! Bây giờ trai đẹp đều là gay ư!

Cái Weibo này vốn chỉ có mười mấy fan, post lên tấm ảnh cũng không có người nào nhìn thấy, nhưng khi cô nói ra tên của những tiểu sinh đang hot thì nó hiện ra tại các tag, fan nhìn thấy bài viết liền phát điên.

Có điều khi nhìn thấy tấm hình.

Thật sự... cực kỳ đẹp trai...

***

Tác giả có lời muốn nói:

Nam Vinh Kỳ: Làm sao bây giờ, muốn giết người, muốn giết người.

Thư Viễn Sâm: Xã hội, xã hội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.