Nhật Ký Trọng Sinh Của Tra Nữ

Chương 19: Chương 19: Công ty




Trưa hôm nay, trên tầng quản lý của tập đoàn Cố Thị đều phải tăng ca, các quản lý cấp cao bị triệu tập lại trong phòng họp của tầng cao nhất, chủ trì hội nghị là người đứng đầu tập đoàn Cố Hành Viễn.

Lúc nhân viên đang vui vẻ nói cười đến nhà ăn ăn trưa thì đám chủ quản thường ngày vênh váo lại phải ở đây chịu bụng đói, mà cùng bọn họ chịu đói bụng, còn có chủ tịch anh minh thần võ của bọn họ Cố tiên sinh.

Chẳng qua lúc này trong lòng bọn chủ quản, đói bụng chỉ là chuyện nhỏ, nhịn một hai bữa không chết người được, nhưng Cố tiên sinh nổi giận, tuyệt đối là chuyện lớn chọc trời, họ đều lo lắng mình sẽ là kẻ bị chém đến nát vụn.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thật ra lúc Cố tiên sinh nổi giận, bề ngoài trông vẫn bình tĩnh điềm đạm nhưng anh sẽ luôn phóng ra áp suất thấp, lạnh lùng đưa mắt nhìn mọi người, cho đến khi như nhìn không khí vậy, mà người bị anh nhìn trúng, hận không thể lập tức mổ bụng tự vẫn, dùng cái chết để tạ tội.

Đừng trông Cố tiên sinh tuổi còn trẻ, trong tập đoàn này anh lại có tầm ảnh hưởng từ rất lâu rồi, rất được lòng dân. Chỉ là một ánh mắt động tác, cũng vô cùng có quyền uy, cho dù những người lớn hơn anh mấy chục tuổi, cũng phải cẩn thận nhìn sắc mặt anh mà làm việc.

Lúc này anh đang ngồi trên vị trí cao nhất, không nói lời nào, nhưng lại giống như đem mọi người phê bình một lượt, người bị ánh mắt anh quét qua, trong lòng kinh hãi, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo.

Trợ lý Triệu đang phát biểu, dáng vẻ kia, giống hệt như thái giám tổng quản thời cổ đại đọc thánh chỉ của hoàng thượng vậy, đọc rất hùng hồn thỉnh thoảng còn mang theo chút run run.

Chuyện khiến Cố tiên sinh giận dữ chính là một công ty con của tập đoàn để lộ tư liệu quan trọng ra ngoài, giám đốc công ty ăn hối lộ, quản lý không nghiêm, công nhân bán chủ cầu vinh, không chút kiêng dè.

Cố tiên sinh vừa giận, liền đuổi việc phần lớn nhân viên của công ty đó, lần nữa đổi máu, sáp nhập công ty đó với một công ty khác, sau đó truy cứu pháp luật với toàn bộ nhân viên có liên quan. Lúc này Triệu công công, không đúng, trợ lý Triệu đang đọc văn bản về việc xử phạt các nhân viên có liên quan.

Thế là việc trừng phạt những nhân viên liên quan, mức độ khá nghiêm trọng, mà những người khác trong cả tập đoàn, chỉ cần có chút liên quan, đều sẽ không được bỏ qua, cho nên lúc Triệu Thiêm đọc danh sách, một bộ phận tinh anh cấp cao đang ngồi, gương mặt đều đã xám xịt.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Du Yến chính là trong lúc mưa máu gió tanh đến Cố Thị.

Vì không muốn bị người khác nhận ra, cho nên cô bảo tài xế lái xe đưa cô đến thẳng cao ốc Cố Thị, xuống bãi xe giữ xe, trong bãi giữ xe có ba khu thang máy, một khu là chuyên dụng của chủ quản, hai thang còn lại là thang máy của nhân viên.

Thang máy tuy nhiều nhưng không được vào, vì ba khu đều cần có thẻ nhân viên!!!! Đây là cái quái gì vậy, rõ ràng là đang chứng tỏ tập đoàn Cố Thị của bọn họ rất tâm cao khí ngạo?!

Tài xế vốn cũng là nhân viên của Cố Thị, nhưng đáng tiếc hôm nay lúc qua đón Du Yến, ông vừa hay để quên thẻ ở trong nhà, cho nên hoàn toàn không thể sử dụng thang máy.

Du Yến chỉ đành nhìn thang máy mà thở dài, trong lòng vốn định chuẩn bị một bất ngờ cho Cố tiên sinh, đáng tiếc là suy nghĩ và thực tế cách nhau rất khác biệt.

Không còn cách nào khác, chỉ đành ngoan ngoãn lấy điện thoại ra, gọi điện cho Cố tiên sinh nhà họ thôi.

Điện thoại vừa thông, cô liền bĩu môi tố cáo, “Cố tiên sinh, thang máy công ty của các anh bắt nạt người ta!

“...”

“Lại còn phải quét thẻ, em đang đứng ở hầm xe không lên được.”

“...”

Thế là, mọi người liền thấy vẻ mặt đang không có biểu tình gì của Cố tiên sinh, sau khi nhận xong điện thoại liền đứng dậy, mà bên cạnh anh, trợ lý Triệu đang hùng hồn đọc quyết định, liền bị hành động này của anh dọa đến giật mình, cầm văn bản đứng ngây ngốc nhìn anh.

Cố tiên sinh lạnh nhạt để lại câu “Mọi người tiếp tục.”, sau đó liền dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, một mình ra ngoài phòng, lưu loát rời đi.

Du Yến vốn cho rằng Cố tiên sinh sẽ cho thư ký hoặc trợ lý đến đón cô, không nghĩ đến cửa thang máy vừa mở ra, lại thấy Cố tiên sinh điển trai cao ráo đang đứng bên trong. Khoảnh khắc vừa thấy người đến, Du Yến liền hưng phấn gọi: Cố tiên sinh! Sau đó liền trực tiếp nhào đến.

Tuy sáng hai người vừa mới tách ra nhưng lúc này vừa ôm nhau liền cảm thấy vô cùng nhớ nhung.

“Sao lại đến đây?”

“Nhớ anh lắm.” Sau khi Du Yến tỏ tình thành công với Cố tiên sinh, kĩ năng nói lời yêu của cô thoáng cái tăng lên cấp cao nhất, mở miệng liền nói những lời sến súa, hơn nữa còn nói được bất kì lúc nào, bất cứ nơi đâu, muốn nói liền nói, nói đến lưu loát thế này, liền hệt như một nữ lưu manh phóng túng.

“Vốn muốn cho anh một bất ngờ, lại không nghĩ đến bị thang máy phá hỏng rồi.”

Nhìn cô vẫn canh cánh trong lòng chuyện thang máy, Cố tiên sinh chỉ cảm thấy buồn cười, lại khẽ xoa đầu cô, an ủi đặt một nụ hôn lên trán cô, nhưng Du Yến làm sao có thể dễ dàng dỗ dành bởi một nụ hôn khẽ thế này chứ, chỉ thấy cô nhanh tay lẹ mắt, nhân lúc Cố tiên sinh vẫn đang cúi đầu, đưa tay ôm lấy cổ anh, kiễng chân lên, dùng sức hôn lên môi Cố tiên sinh.

Trong phòng giám sát, bảo vệ vốn đang uống nước, lúc nhìn thấy cảnh tượng này, liền phun toàn bộ nước lên màn hình, tức khắc ho đến trời đất điên đảo, suýt chút ho cả phổi ra ngoài.

Cái này, cái này, cái này..., cô gái này là do người ngoài hành tinh phái đến hủy diệt nhân loại sao? Sao dũng mãnh thế này! Đến chủ tịch Cố của bọn họ cũng dám hôn.

Đối với vòng ôm nhớ nhung của Du Yến, Cố tiên sinh ngược lại rất hưởng thụ.

Anh dùng sức ôm chặt cô hơn, dần dần khiến nụ hôn càng sâu hơn, triền miên dây dưa, cho đến khi thang máy đến tầng làm việc của anh, mới buông người ra.

Du Yến tuy rất chủ động, rất nhiệt tình mãnh liệt hôn lấy Cố tiên sinh, nhưng hôn xong, cô lập tức cảm thấy hai chân không còn là của mình nữa.

Hôn đến hai chân mềm nhũn, thật sự là quá xấu hổ rồi.

Phòng làm việc của Cố tiên sinh nằm ở tầng cao nhất chọc trời, diện tích cực to, tầm nhìn thoáng đãng, không khí mát mẻ.

Đứng trước cửa sổ, có một loại cảm giác như đang đứng trên đỉnh núi nhìn vạn vật, cảm giác ưu việt như giẫm cả thế giới dưới chân.

Cuộc sống ở đỉnh cao, không gì ngoài chuyện này.

Du Yến đứng trước cửa sổ, ngắm nhìn thế giới bên ngoài, rất lâu không thể bình tĩnh lại.

Người đàn ông đứng trên đỉnh cao để ngắm nhìn thế giới này, lại là chồng cô, hơn nữa còn là người đàn ông từng bị cô chê bai qua, Du Yến đột nhiên cảm thấy, chuyện của cô và Cố tiên sinh, tuyệt đối không phải là thể loại ngôn tình mà là huyền huyễn.

Du Yến giống như Lưu lão lão* tiến vào khu vườn Đại quan**, nhìn chỗ này, sờ chỗ kia, đến cả sô pha cũng ngồi xuống cảm nhận một chút.

(* Lưu lão lão là một nhân vật trong Hồng Lâu Mộng)

(**Khu vườn Đại quan này chỉ dành cho mười hai tiểu thư xinh đẹp của hai phủ Vinh và phủ Ninh lui tới vui chơi.)

Vừa tham quan, trong lòng vừa đắc ý nghĩ, hàng nghìn đến trăm tỉ mối làm ăn của Cố Thị, đều là từ chỗ này mà ra, mà người có quyền tối cao quyết định sự giàu có của Cố Thị lúc này đang dịu dàng chăm chú ngắm cô!

Cô rất ngầu đấy!

Vừa nghĩ như thế, Du Yến liền cảm thấy bản thân đã sắp bay lên trời rồi, may mà tiếng chuông điện thoại kịp thời vang lên, cắt đứt suy nghĩ tự phóng đại mình của cô.

Điện thoại là tài xế gọi đến, nói cô đã để quên hộp thức ăn trên xe, hỏi có cần cho người xuống lấy không. Lúc này Du Yến mới nhớ ra, vì món chay ăn lúc trưa thật sự quá ngon đi, thế là cô nhờ nhà hàng làm một phần, muốn đem đến cho Cố tiên sinh ăn thử, vừa rồi vì Cố tiên sinh đích thân xuống đón cô, nhất thời quá kích động liền quên mất chuyện này.

Chẳng qua đã đến lúc này, cô cảm thấy Cố tiên sinh hẳn là đã dùng bữa rồi, nhưng vẫn sẵn tiện hỏi: “Cố tiên sinh, anh ăn cơm chưa?”

Không nghĩ đến sau khi nghe xong câu hỏi của cô, Cố tiên sinh lắc đầu, tỏ ý anh vẫn chưa ăn. Du Yến nhìn đồng hồ, không vui nhíu mày nói: “Đã là lúc này rồi, sao vẫn chưa ăn nữa? Lỡ bị đau dạ dày thì thế nào.”

Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng anh của Du Yến, Cố tiên sinh liền cảm thấy tâm trạng đột nhiên trở nên cực tốt, trước đó trong phòng họp, anh vẫn không ngừng phóng ra áp suất thấp, giờ đây cô vừa xuất hiện liền biến mất không chút dấu vết.

Mà đám chủ quản bị giày vò trong phòng họp vẫn không biết vì có sự xuất hiện của Cố phu nhân, bọn họ vô cùng may mắn tránh được một nạn.

Sau đó Du Yến nhờ Cố tiên sinh bảo một người xuống lấy thức ăn, cô liền ở bên cạnh giám sát anh dùng bữa.

Người trong phòng họp chờ mãi vẫn không thấy Cố tiên sinh quay về, Triệu Thiêm thân là người ông chủ tín nhiệm nhất, bị những người khác bắt đi ra ngoài thăm dò tình hình, kết quả là đến phòng làm việc của Cố tiên sinh, anh ta lại nhìn thấy Cố tiên sinh đang thưởng thức mỹ thực, bên cạnh còn có ngôi sao nữ xinh đẹp đang giúp anh bưng trà rót nước.

Nhìn thấy tình cảnh này, nghĩ đến đám người trong phòng họp đói đến hai mắt thâm đen, trong lòng Triệu Thiêm lẳng lặng chảy hai hàng nước mắt chua xót.

Tuy cảm thấy làm phiền Cố tiên sinh dùng bữa là rất không lễ phép, nhưng bụng cả đám người vẫn đang reo hát đói meo, anh ta liền to gan muốn giành chút quyền lợi cho mọi người và cho mình. Thế là Triệu Thiêm nhỏ giọng hỏi Cố tiên sinh: “Chủ tịch, có cần dừng cuộc họp lại không?”

Cố tiên sinh vẫn đang nhai thức ăn, nhất thời không nói chuyện, ngược lại Du Yến lại ngỡ ngàng hỏi Triệu Thiêm, “Cái gì, các anh vẫn đang họp ư?”

“Vâng ạ, bây giờ vẫn đang họp.”

“Mọi người đều chưa ăn cơm ư?” Du Yến lại hỏi.

Câu hỏi này hỏi thật đúng lúc, Triệu Thiêm lệ chảy đầy mặt gật đầu.

Du Yến nghĩ, vào thời gian này vẫn mở cuộc họp, khẳng định là một cuộc họp rất quan trọng, mình lại đến đây bám lấy Cố tiên sinh, có ảnh hưởng đến công việc của anh không.

“Hay là, em bảo tài xế đi mua chút thức ăn, đem đến phòng họp cho mọi người ăn?” Du Yến quay đầu hỏi Cố tiên sinh.

Cố tiên sinh cầm cốc uống nước, uống xong mới nói: “Không cần đâu, không phải việc quan trọng, để họ giải tán đi.”

Cố tiên sinh không muốn phu nhân nhà mình lại đi lo lắng đến vấn đề ăn uống của người khác, cô chỉ cần quan tâm một mình anh là đủ rồi

Triệu Thiêm sau khi nhận được chỉ thị của Cố tiên sinh, liền choáng váng quay về phòng họp, trước đó rõ ràng là vô cùng nổi giận, còn đuổi việc gần trăm người, phần lớn còn phải chịu trách nhiệm pháp lý, thế mà trước mặt Cố phu nhân, đều trở thành việc không quan trọng, kỹ năng Cố tiên sinh mở to mắt nói dối thật sự là quá đỉnh rồi.

Cố tiên sinh dùng xong cơm trưa, đã là giờ làm việc buổi chiều của công ty, sau khi biết được buổi chiều Du Yến không có gì làm, liền muốn cô ở lại phòng nghỉ ngủ một lúc, đến giờ tan tầm sẽ cùng nhau về nhà, nhưng Du Yến lại kiên trì nói rằng cô không buồn ngủ, cuối cùng ôm máy tính, thoải mái nằm trên sô pha chơi game.

Nhưng không biết có phải là vì xung quanh quá mức yên tĩnh, hay là sô pha quá thoải mái, chơi một lúc cô liền thiếp đi, trông cô ngủ giống như một đứa trẻ, khiến Cố tiên sinh bất đắc dĩ cầm một tấm chăn mỏng đắp lên người cô, sau đó chuyên tâm đọc tài liệu.

Mà những người đã hẹn sẵn với Cố tiên sinh vào chiều nay, đều bị anh tàn nhẫn cho đứng ngoài cửa.

Lúc Du Yến mơ hồ mở mắt, liền bị soái khí của Cố tiên sinh mê hoặc.

Cố tiên sinh đang nghiêm túc đọc tài liệu, ánh nắng ôn hòa phủ lên người anh khiến cả người anh cũng trở nên ôn hòa, chỉ thấy anh hơi cúi đầu, đường cong trên gương mặt nghiêng hệt như dốc núi, ánh mắt chuyên chú của anh khiến cô nhìn đến ngây dại.

Du Yến vô thức lau lau khóe môi, sợ mình ngắm Cố tiên sinh ngắm đến chảy nước bọt.

Khó trách người khác đều nói, đàn ông nghiêm túc làm việc là soái nhất, Cố tiên sinh lúc này, càng soái đến độ khiến người ta chống đỡ không nổi.

Du Yến có chút miệng lưỡi khô khốc, cô muốn đi uống nước, nhưng vừa đứng lên, cơ thể lại không chịu được sự khống chế của mình, đi thẳng về hướng Cố tiên sinh.

Cô muốn ăn chút đậu hủ của Cố tiên sinh, ăn một chút, ăn một chút thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.