Nhân Lộ Thành Thần

Chương 96: Chương 96: Truy nã




Lâm Vũ cầm trên tay tờ giấy truy nã. Trong tấm hình là một tên đeo mặt nạ cẩu, khuôn mặt tấu hài, mắt to mắt bé. Mồn miệng không thành hình dạng. Đây là ai. Nhìn tờ truy nã. Giá trị một trăm vạn linh thạch nếu tìm được người này. Không tệ,không tệ. Từ bây giờ hắn sẽ trở thành thợ săn tiền thưởng. Truy bắt tên đeo mặt nạ cẩu. Phía dưới vào ngày xx tháng xx năm xx. Xuất hiện tại đại hội tranh bá. Thật trùng hợp. Lúc đó hắn cũng đang ở đại hội tranh bá. Người treo giải thưởng. Tiêu Dao Thánh Nữ.

A không biết tên ngốc nào lại đi đắc tội với nàng ta. Chỉ cần nghe cái danh hiệu tiêu dao thánh nữ. Là biết tên đó thật xui xẻo. Lâm Vũ hài lòng nhìn tiếp.

Tiêu dao thánh nữ, Vũ Hỏa Thiên Linh.

“Phụt...”

Không phải đi, sẽ không phải hắn chứ. Hỏa Vũ Thiên Linh thật quá đáng, hắn chỉ có từ chối làm phu quân của cô ta có chục lần. Cô ta liền truy nã hắn khắp đại vận thế giới. Phụ nữ thật đáng sợ. Thảo nào hôm qua hắn nghe được tin đồn. Một vị cô nương đã cưỡng bức người tình. Vì người tình từ chối làm đạo lữ với cô ta. Thế gian thật hiểm ác. Hắn phải trốn. Trốn khỏi Tinh Vọng đế quốc càng sớm càng tốt. Chạy sang Tham Nguyên đế quốc nghe không tệ.

Vạn Hằng thành, Lâm Vũ mang theo hắc cẩu, heo mập mất ba ngày ba đêm, chạy không ngừng nghỉ mới tới được nơi đây. Lâm Vũ trong lòng tràn đầy bực tức.

“Tinh Vọng đế quốc đất rộng để làm gì, đi cho mỏi chân sao. Thật ngốc bức”

Lâm Vũ sờ lên cái bụng đói cồn cào của mình, nhìn các cửa hàng ăn không ngừng nuốt nước bọt. Mò vào trong túi, ví tiền của hắn đã trống không. Một viên linh thạch cũng không có.

Lại nhìn xuống hắc cẩu, heo mập đang nước dãi chảy dòng dòng. Lâm Vũ mặt đen lại.

“Đi chúng ta ra ngoài săn yêu thú”

Giữa dòng người tấp nập, dòng đời xô đẩy. Tại Vĩnh Hằng thành người đi kẻ lại. Lâm Vũ chợt quay đầu. Một vị mỹ nữ tóc vàng, khuôn mặt lạnh lùng cũng đang quay đầu nhìn hắn.

“Rất quen thuộc”

Lâm Vũ lắc đầu. Quay người rời đi.

Rừng tuyệt minh. Cách vĩnh hằng thành không xa. Lâm Vũ đang đối mặt với sinh tử. Trước mặt hắn, Thần Ảnh hai mắt đầy lãnh lùng, nhìn hắn với đôi mắt băng lãnh. Bên cạnh Thần Ảnh. Ma Ảnh cũng đang lạnh lùng nhìn hắn.

“Thần ảnh đại nhân, chúng ta mau hợp lực giết chết Lâm Vũ”

“Rầm...”

Thần Ảnh không do dự một chưởng đánh Ma Ảnh gục xuống mặt đất, ánh mắt lạnh lùng nhìn Ma Ảnh nói.

“Việc ta làm, cần ngươi nhắc sao”

Ma Ảnh quỳ gục trên mặt đất. Miệng phun ra một ngụm máu tươi. Hắn rất muốn nói Lâm Vũ vô cùng xảo quyệt, quỷ kế đa đoan. Thần Ảnh đại nhân lại có thói quen không tốt thích hành hạ con mồi trước khi giết đối phương. Rất dễ tạo cơ hội cho Lâm Vũ chạy trốn.

“Thần Ảnh đại nhân, hãy nghe ta...”

“Rầm”

Thần Ảnh không do dự, đá bay Ma Ảnh lăn trên mặt đất. Khiến Ma Ảnh khóe miệng không ngừng phun ra máu tươi.

Thần Ảnh lúc này mới quay ra nhìn Lâm Vũ. Không cho Lâm Vũ thời gian chạy trốn. Lĩnh vực đen ngòm đã bao vây phủ kín không gian. Hình thành một cái lồng giam bao vây một khu vực rộng lớn. Không cho Lâm Vũ chạy trốn.

Lâm Vũ nhìn bốn phía đã không có đường chạy. Hắn dù mạnh, cũng không phải đối thủ của lĩnh vực cảnh cường giả. Lần này hắn chính là thập tử vô sinh.

“xoẹt...”

Thần Ảnh linh lực hội tụ,một con dao từ hư không xuất hiện. Cắt đứt một miếng thịt lớn trên người Lâm Vũ. Nhanh đến nỗi hắn không kịp phản kháng. Máu tươi bắt đầu chảy, như không thể dừng lại.

Lâm Vũ linh lực bộc phát, cả người bao phủ bộ trong chiến giáp đen tuyền. Sau lưng dị tượng nổi lên. Một mần cây xanh mơn mởn đầy sức sống. Dưới chân hắn là bông hoa bỉ ngạn đỏ tươi như máu.

Lâm Vũ, hắc cẩu, heo mập lao tới. Liên tục là sát chiêu được tung ra.

“Rầm...Rầm...Rầm...”

Lâm Vũ cả người chiến giáp nát vụn, bay ngược về sau. Máu tươi phun ra như suối. Trên lòng bàn tay hắn. Một con dao bằng linh lực đen tuyền cắm xuyên qua tay hắn. Khiến máu tươi không ngừng chảy ra.

Hắc cẩu, heo mập còn thê thảm hơn, cả người phủ kín vết thương, máu tươi ướt đẫm mặt đất. Đã vô lực đứng dậy.

Lâm Vũ rút con dao găm trên tay, cả người tinh thần lực bộc phát hòa cùng linh lực lao tới tấn công Thần Ảnh.

Bỗng cả người Lâm Vũ bị lĩnh vực dưới chân bắt lấy. Vô pháp di chuyển. Tinh thần lực của hắn như giấy vụn. Bị Thần Ảnh dễ dàng bóp nát. Khắp không gian phủ kín những con dao đang lơ lửng giữa không trung. Thần Ảnh búng tay. Cả trăm con dao cắm xuyên qua người Lâm Vũ, khiến hắn gục xuống mặt đất.

Thần Ảnh từ từ đi tới, nhìn Lâm Vũ đã vô lực phản kháng, nở ra một nụ cười độc ác. Ánh mắt tràn đầy khinh thường.

Tự tay Thần Ảnh, rút từng con dao trên người Lâm Vũ. Mỗi lần rút một con dao. Hắn lại cắt một miếng thịt trên người Lâm Vũ. Đây là sở thích của hắn, hắn thích hành hạ con mồi của mình đau đớn, tuyệt vọng, thống khổ. Hành hạ cho tới chết.

Lâm Vũ cắn chặt hàm răng rỉ máu, hai mắt đỏ bừng, mồ hôi chảy khắp cơ thể trước sự đau đớn phải hứng chịu. Khuôn mặt hắn giờ chỉ toàn là máu tươi đang chảy xuống.

“Thần Ảnh đại nhân, ngài mau giết Lâm Vũ, đừng cho hắn cơ hội. Là một sát thủ. Phải nhất kích tất sát. Không được...”

“Rầm...”

Thần Ảnh bị Ma Ảnh làm phiền, cau mày tức giận. Một chưởng đánh bay Ma Ảnh. Ma Ảnh trọng thương nằm trên mặt đất, máu tươi chảy ra như suối ướt đẫm cây cỏ xung quanh.

“Thần Ảnh đại nhân. Ngài phải nghe ta, mau giết...”

“Rầm...Rầm...Rầm...”

Thần Ảnh khuôn mặt tràn đầy lạnh lùng, hay mắt băng lãnh liên tục dùng chân đạp lên người Ma Ảnh đã vô lực phản kháng, nằm trên mặt đất. Khiến xung quanh nổ tung thành từng mảnh vụn, cả người Ma Ảnh nát bét. Xương cốt toàn thân vỡ vụn. Máu tươi ướt đẫm trên mặt đất.

“Ma Ảnh, ngươi là một tên phế vật”

Trước kia hắn còn tưởng tên Ma Ảnh này rất tài giỏi. Nhưng chính xác Ma Ảnh là một tên phế vật, ngu ngốc. Đến một tên kém cỏi như Lâm Vũ, cũng giết không được. Ám sát đường không cần phế vật như Ma Ảnh. Sau khi giết Lâm Vũ xong, có khi hắn cũng nên giết chết tên Ma Ảnh phế vật này.

Thần Ảnh quay lại nhìn Lâm Vũ, thấy Lâm Vũ đang từ trên người lôi ra vài bình đan dược. Thần Ảnh nở ra một nụ cười mỉa mai. Bước tới.

“Rầm...”

Thần Ảnh không do dự, dùng chân đạp gãy lòng bàn tay Lâm Vũ.

Cầm lên bình đan dược, Ma Ảnh nở ra một nụ cười sảng khoái.

“Chữa thương đan, bạo lực đan, tăng tốc đan, kim cương đan, tinh thần đan...”

Nhìn Lâm Vũ cả người đã tràn đầy máu, biến thành huyết nhân. Cả người đã bị lột da, róc thịt lộ ra cả xương cốt. Thần Ảnh càng thêm hưng phấn, cười điên dại.

“Ngươi muốn không”

Thần Ảnh đưa bình đan dược về phía trước mặt Lâm Vũ. Lâm Vũ vươn đôi bàn tay khô khốc, đầy máu lộ ra xương cốt khó khăn nói.

“Cho ta...cho...ta”

“Rầm...”

Thần Ảnh không do dự, đạp bay Lâm Vũ. Cười điên dại.

“Ha ha...Ta cho ngươi, ta cho ngươi”

Thần Ảnh không do dự, một hơi uống cạn vài bình đan dược. Ném thẳng chiếc bình trống không vào mặt Lâm Vũ.

Thần Ảnh đi tới, vẫn nụ cười điên dại. Dùng bàn tay như đao nhọn, muốn đâm thủng ngực Lâm Vũ, bóp nát trái tim của Lâm Vũ, khiến hắn chết trong đau đớn.

Lâm Vũ vô lực nằm trên mặt đất, nhìn đôi bàn tay đang lao tới. Không khỏi mỉn cười nói.

“Ngu bức”

“Rầm”

Bàn tay của Thần Ảnh đâm trúng một cuốn sách cũ kỹ, Lâm Vũ đã dùng sổ sinh tử cản lại đòn tấn công của Thần Ảnh. Thần Ảnh nhíu mày. Bàn tay của hắn vì sao lại không thể đâm thủng một cuốn sách cũ kỹ. Thậm chí để lại một vết xước cũng không được. Nhưng không để Thần Ảnh suy nghĩ thêm. Cả người hắn đã vô lực nằm trên mặt đất, một chút linh lực cũng không thể sự dụng được. Đau đớn khiến hai mắt hắn đỏ bừng. Lâm Vũ cắn chặt hàm răng cố gắng đứng dậy. Dùng đôi bàn tay đã nát bét, lộ ra xương cốt. Cố gắng cầm lên con dao. Đâm thủng cổ Thần Ảnh. Cắt bay đầu hắn.

Sau đó nhanh chóng mang theo hắc cẩu, heo mập nhanh chóng rời đi. Bỏ lại Ma Ảnh hai mắt đỏ bừng đầy phẫn nộ.

Ma Ảnh không cam tâm. Hắn không cam tâm. Tên Lâm Vũ đó quá cận thận. Ma Ảnh hắn đang đợi Lâm Vũ đến giết hắn. Chỉ cần Lâm Vũ đến. Hắn sẽ tự bạo, đồng quy vu tận. Cùng chết với Lâm Vũ. Kết thúc tất cả. Vậy mà tên Lâm Vũ đó quá thận trọng, dù hắn đã vô lực nằm trên mặt đất vậy mà Lâm Vũ vẫn có thể tỉnh táo suy nghĩ, không bị lợi ích trước mắt che mờ lý trí, kẻ này thật đáng sợ.

“Lâm Vũ, sao ngươi không nhân cơ hội đó giết chết Ma Ảnh”

“Lạc đà gầy còn hơn ngựa béo. Tên Ma Ảnh đó không phải kẻ dễ chết như vậy. Nếu ta ra tay. Ai sống ai chết cũng không thể nói trước. Ta đoán nếu hắn bị dồn đến mức đường cùng. Sẽ đồng quy vu tận, cùng chết với ta. Mạng ta rẻ như vậy sao”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.