Nhẫn Đông

Chương 8: Chương 8




"Tiểu Hoa Hoa, bọn họ có ức hiếp gì nàng không ?"

Ra khỏi trúc lâu, Hoán Quy Ngôn vội vàng cầm lấy tay Nhẫn Đông, mắt đảo một lượt, trên dưới xem xét hiện trạng cơ thể nàng. Trong chốc lát Nhẫn Đông cứ đờ đẫn để tùy hắn nghịch ngợm, bỗng nhiên nàng dùng sức nắm chặt lấy tay hắn.

Hoán Quy Ngôn cả kinh, ngơ ngác nhìn về phía Nhẫn Đông. Nhìn khuôn mặt chói ngời lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, nàng mỉm cười nói: "Quy Ngôn, rời khỏi nơi này, chàng thật sự sẽ lấy ta chứ ?"

Đây là lần đầu tiên hắn thấy Nhẫn Đông lặng yên mỉm cười giống một cô gái bình thường, cũng là lần đầu hắn phát hiện, nguyên lai, khi cười, trên má Nhẫn Đông sẽ xuất hiện hai lúm đồng tiền xinh xắn, hắn ngây ngốc gật gật đầu nói: "Cưới a, cưới ..."

"Vậy ta đây xem như là là Thái tử phi của Trần quốc cổ rồi." Nhẫn Đông rủ mắt xuống, trong giọng nói mang theo một chút tự giễu, thở dài nói: "Thực khí phách."

Sau khi rời khỏi Vu giáo, lần đầu tiên Nhẫn Đông mặc vào một bộ váy dài của nữ tử. Loại y phục rườm rà như vậy đi lại trên đường khiến nàng có chút không quen, nhưng nhìn nét cười không giấu được nơi đáy mắt cùng khuôn mặt của Quy Ngôn, nàng lại cảm thấy vô cùng cao hứng.

Hoán Quy Ngôn thấy nàng vui vẻ cũng vui vẻ theo.

Nhẫn Đông nói: "Quy ngôn, ngôn quy. Ta gả cho cho chàng rồi thì nên cùng chàng trở về. Ta cảm thấy cái sân nhỏ ở Lạc Dương cũng không tồi, chúng ta về nhà đi !"

Hoán Quy Ngôn thích nhất là khi Nhẫn Đông nói tới chữ "Nhà" này. Mang theo ba phần mong chờ, ba phần trông mong, còn có một chút cảm xúc khó nói lên lời, hắn cảm giác mình thật sự giống như một người chồng bình thường, có một thê tử, có một phân trách nhiệm.

Cho dù ban đầu, hắn cũng chỉ trêu đùa mà gọi nàng hai tiếng "Nương tử" song, chẳng biết từ khi nào, hắn bắt đầu lún sâu vào trong trò chơi này, không thể rút chân ra được nữa.

Hai người dọc theo con đường ban đầu trở lại Trung Nguyên. Lần quay về Lạc Dương này, trên đường đi càng thêm mấy phần nguy hiểm rình rập. Hoán Quy Ngôn phát hiện, trừ bỏ một nhóm người vẫn luôn truy giết bọn họ từ trước đến nay, gần đây lại xuất hiện thêm một nhóm khác bám theo. Nhưng, khi trở về đến Trung Nguyên, hai nhóm người này đều tự dưng biến mất.

Hoán Quy Ngôn tuy sống cũng đã khoảng ngàn năm, tự nhiên sẽ không để ý đến nguyên do, song Nhẫn Đông lại khác. Nhóm người xuất hiện sau này chắc chắn là do giáo chủ phái tới. Hắn đang thúc giục nàng giết Quy Ngôn. Nhưng càng vào sâu Trung Nguyên, nàng càng nghe được nhiều chuyện về Võ Lâm Trung Nguyên liên minh với tân minh chủ Thượng Quan Kỳ Hoa ...

Nghĩ đến Vu giáo lần này gặp phải kình địch, những kẻ ốc còn chẳng mang nổi mình ốc kia dĩ nhiên chẳng hơi đâu mà quan tâm đến sống chết của một tử sĩ như nàng. Đối với đám người trong Võ Lâm Trung Nguyên đang liên minh với phía Thượng Quan Kỳ Hoa mà nói, dù sao diệt trừ Vu giáo mới là nhiệm vụ hàng đầu của họ trong lúc này.

Cuộc sống đột nhiên yên tĩnh trở lại khiến hai kẻ từ lúc gặp mặt đã bắt đầu bôn ba như hai người có chút không quen ....

Bình an trở lại Lạc Dương, trong ngày thành thân, hai người ngồi trong phòng mắt to mắt nhỏ nhìn nhau một hồi lâu, cuối cùng đến lúc chạng vạng tối mới chia nhau ra ngoài mua chút thức ăn cùng hai cây nến đỏ. Dù sao cả hai cũng chẳng có bạn bè, thân hữu, mua xong đĩa bánh bao cùng đôi nến đỏ đặt trên bàn, sửa soạn lại y phục, cùng nhau cúi đầu bái bái mấy cái liền tính là đã thành thân xong ...

Sau màn nghi thức ngắn gọn, hai người kéo nhau trở về phòng, đi ngủ. Một khắc này, Nhẫn Đông cắn răng nhào vào trong lòng Hoán Quy Ngôn, kinh hãi không thôi sống chết đem hắn ôm chặt cứng. Một hồi lâu sau nàng mới chịu buông ra, nói: "Chúng ta thế này liền xem như đã có da thịt chi thân đi. Từ nay hai ta chính thức trở thành vợ chồng."

Từ đó về sau, cuộc sống của hai người cứ như vậy bình thản trôi qua. Nhẫn Đông cảm thấy dạo gần đây bản thân càng lúc càng giống một người bình thường, trên khuôn mặt, nụ cười ngày một xuất hiện nhiều hơn. Thế nhưng, nụ cười trên môi Hoán Quy Ngôn thì ngày một ít đi. Mỗi khi nhìn nàng, hắn thường ngẩn người ngây ngốc hồi lâu.

Thẳng đến đêm hôm đó, Hoán Quy Ngôn nghe thấy trong viện truyền ra những tiếng nôn mửa không ngừng, hắn rốt cuộc không ngủ tiếp nữa, xoay người xuống giường, ra đến cửa thì thấy Nhẫn Đông đang tránh ở một góc sân, miệng nôn ra đầy máu.

Nghe tiếng cửa mở, nàng bối rối lau đi máu bên khóe miệng, kinh ngạc nhìn Hoán Quy Ngôn: "Chàng ..."

"Trở về Nam Cương đi." Hoán Quy Ngôn nói, vẻ mặt nghiêm túc mà Nhẫn Đông chưa bao giờ từng nhìn qua. "Hắn muốn gì thì nàng cho hắn đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.