Nguyệt Phong Trọng Sinh

Chương 15: Chương 15: Đến thiên âm tự




Thương Vũ Nguyệt lắc đầu nói. ” Muội không sao. Muội chỉ hơi mệt nên ngủ hơi lâu thôi. Đa tạ ca ca quan tâm. “

Nàng tuy không thiện nói dối nhưng kiếp trước cũng từng nói dối vì Lâm Thanh Phong nên cũng không phải không biết nói dối, cho nên cũng không lo lộ sơ hở.

Thương Chính Hạo vẫn còn không mấy tin tưởng, thấy sắc mặt nàng không tốt cũng chỉ quan tâm vài câu rồi thôi. Nhân tiện gọi đại phu đến bắt mạch cho nàng.

Một lúc sau đại phu đến bắt mạch cho nàng chỉ nói do nàng suy nghĩ quá nhiều nên vậy, cần nghĩ ngơi tĩnh dưỡng. Lại kê cho nàng vài vị thuốc rồi rời đi.

Thương Chính Hạo nghệ đại phù nói thì thở phào, dặn nàng đừng suy nghĩ nhiều cố gắng giữ sức khoẻ, rồi rời đi.

Đợi sau khi Thương Chính Hạo rời đi, Thương Vũ Nguyệt càng cảm thấy một cỗ nghẹn ngào ứ đọng trong cổ họng. Hối hận, day dứt luân phiên đày đoạ dày xéo nàng.

Kiếp trước nàng quả là ngủ ngốc mà. Ngu xuẩn, khờ khạo.

Sức mạnh… Nàng cần nhiều sức mạnh hơn nữa.

Đáy mắt loé lên tia kiên định, nàng nhất định phải thật tốt bảo hộ tốt gia tộc của nàng, phụ thân, đại ca và tam muội. Nàng không thể lại để họ chết trước mặt nàng một lần nữa.

Tuyệt đối không.

Vài ngày sau đó, Diệp Vấn Liên cùng Thương Vũ Nguyệt hối hả ngược xuôi bận bịu trang trí, lập lại luật lệ, tuyển nhân… Bước đầu xây dựng một loạt sinh ý đầu tiên từ sấp khế ước sản nghiệp mà Khương Nghiệp đưa cho Diệp Vấn Liên lúc trước.

Lại có sự duy trì âm thầm của Tam Vương Gia mà không gặp bất kì cản trở gì. Cuối cùng, sau hai tháng, một loạt sinh ý cũng bắt đầu đi vào hoạt động thuận lợi, đồng thời tạo nên sự oanh động không nhỏ trong kinh thành.

Lúc này cũng đã vào hạ. Khí trời nóng bức khó chịu. Đảo mắt đã thấy ngày dỗ của mẫu thân sắp tới, nàng cũng nên sắp xếp một chút lên Thiên Âm Tự.

Mẫu thân nàng sau khi sinh ra Thương Vũ Tầm một thời gian thì tạ thế. Mà ngày đó lại vào tháng tư, cứ mỗi năm vào thời gian này thì nàng đều xuất phủ đến Thiên Âm Tự thay phụ thân tạ lễ.

Nghe phụ thân kể lại, ngày nàng sinh ra trời hiện dị tượng, sinh mệnh của nàng lại suy yếu dường như lúc nào cũng có thể biến mất. Nhưng cho dù xem bao nhiêu đại phu, y sư cũng không thể biết nguyên nhân chữa bệnh.

Mẫu thân nàng lúc đó quá khổ sở, bèn lên Thiên Âm Tự cầu phúc tình nguyện giảm mười năm tuổi thọ để cứu nàng một mạng.

Lại không ngờ lời cầu xin ứng nghiệm. Đây có lẻ chính là lý do mà mẫu thân nàng lại tạ thế đột ngột như vậy.

Phụ thân nói, mẫu thân trước khi tạ thế sức khoẻ dồi dào. Không có dấu hiệu sinh bệnh, ngay cả bệnh nhẹ cũng không có. Nhưng người lại đột ngột tạ thế khiến phụ thân lúc đó bị sốc không thôi. Phụ thân lúc đó cũng chợt hiểu ra, đây là do lời hứa lúc trước ứng nghiệm cho nên cũng không thể trách ai được.

Phụ thân không những không oán nàng mà còn hết sức yêu thương nàng, bởi phụ thân từng nói: ” Người làm phụ mẫu luôn mong muốn hài tử của mình an bình và khoẻ mạnh lớn lên. Mẫu thân của con là tự nguyện vì con tổn thọ. Cho nên, Nguyệt nhi, con không cần phải khổ sở. Chỉ cần con có thể vui vẻ lớn lên là phụ thân cũng được an ủi, mẫu thân trên trời có linh thiêng nhất định cũng rất hạnh phúc. “

” Huống hồ, mạng của con là do mẫu thân con cho. Cho nên, Nguyệt nhi nhất định phải khoẻ mạnh bình an lớn lên. Như vậy mới không phụ lòng mẫu thân con. “

Phụ thân rất yêu mẫu thân, đó là điều mà cả kinh thành đều biết. Không cần nhiều chứng minh, chỉ cần nhìn phụ thân thân là tể tướng quyền thế ngập trời mà chỉ thú duy nhất một thứ nữ của gia tộc hàn môn là mẫu thân nàng là đủ rồi. Cho dù sau khi mẫu thân tạ thế, phụ thân trước sau gì cũng không có ý định lập kế thê, thậm chí không nạp thiếp, không có nha đầu thông phòng.

Nàng rất hâm mộ tình cảm của phụ thân và mẫu thân, đó chính là điều mà nàng muốn nhất từ nhỏ đến lớn về một phu quân tương lai.

Chỉ là, những điều ấy lại bị nàng tự tay huỷ hoại.

Nàng còn nhớ, năm ấy vừa lúc cuộc tranh giành ngôi vị trữ quân đang đến đoạn gay cấn, chỉ cần sơ sót một chút cũng có thể trở thành vật hi sinh và đá kê chân cho người khác.

Đó là năm An Minh thứ mười một, mùa đông năm ấy cực kì khắc nghiệt và lạnh lẽo, nhưng nó lại không thể giảm bớt một hồi gió tanh mưa máu sắp xảy ra.

Thái Tử phạm trọng tội bị phế truất, đày làm thứ dân.

Vị trí trữ quân lại một lần nữa để trống khiến các hoàng tử khác thấy hi vọng. Và thế là, một trận chiến mới diễn ra.

Khi đó nàng cùng Lâm Thanh Phong mới thành thân được một năm. Trữ quân trống vị, các hoàng tử tranh giành, hãm hại, nghi kỵ lẫn nhau.

Ngay cả một vương gia nổi tiếng phế vật mà thiên hạ đều biết cũng khiến các hoàng tử nghi kỵ tìm cách hãm hại.

Nàng nhìn mọi chuyện xảy ra mà tâm lạnh lẽo không thôi. Vì một vị trí trữ quân đã có thể tranh nhau như vậy, vậy khi đế vương chi chiến bùng nổ thì còn khốc liệt cỡ nào.

Nàng không dám nghĩ, cũng nghĩ không ra. Nàng chỉ cảm thấy sợ hãi.

Lúc này nàng cũng biết, cho dù Lâm Thanh Phong không tranh thì những người khác cũng sẽ không vì cùng chung huyết mạch mà buông tha cho chàng. Nếu đã vậy, vậy thì không bằng đặt cược số phận tranh một lần.

Nàng vốn muốn khuyên Lâm Thanh Phong chọn lựa một chiến tuyến để xếp hàng, nhưng không nghĩ đến y lại nói với nàng.

” Nguyệt nhi, đã không tranh thì dứt khoát buông bỏ mọi thứ, nhưng nếu đã tranh thì phải tranh cái tốt. “

” Vi phu muốn tranh đế vị, ý nàng thế nào?”

Nhìn vẻ kiên định và ánh mắt đầy dã tâm của y mà tâm nàng nguội lạnh không thôi. Lúc này trông y cực kì xa lạ, không giống như người ôn hoà vô hại không tranh không giành khi xưa.

Nhưng thiết tưởng đến hoàn cảnh hiện tại, nàng nghĩ y có thay đổi cũng là lẽ đương nhiên.

Nghĩ vậy nàng càng cảm thấy đau lòng vì y, không chần chờ mà đồng ý.

Thời gian sau đó, hai phu thê cùng nhau lập kế bày mưu mưu cầu đại sự. Nàng vốn nghĩ khởi đầu của hai người không có gì rất khó tìm được người duy trì. Lại không nghĩ đến, gần một phần ba đại thần trong trong triều trong một đêm đứng về phía Lâm Thanh Phong.

Lúc đó nàng thắc mắc, y lại giải thích là vì những người đó trước kia từng nhận ân huệ của mẫu phi y nên mới đứng về phía y để trả ân tình năm xưa.

Khi đó nàng còn bị chuyện này cảm động không thôi. Giờ nghĩ lại, lại thấy chuyện năm đó e là do có người sắp đặt, mà nàng lại cứ mù quáng tin theo.

Chuyện cũ đã qua, nhưng những vết thương nó gây cho nàng lại vẫn còn nguyên vẹn. Chưa bao giờ phai mờ.

Phụ thân tuy không trách nàng, nhưng nàng vẫn luôn day dứt không thôi. Mẫu thân ít nhiều cũng vì nàng mà tạ thế, nàng cũng gián tiếp hại phụ thân nửa đời sau sống cô độc.

Vậy mà phụ thân không những ghét nàng còn yêu thương và chiều chuộng hết mực. Nếu không cũng đã không mạo hiểm trở mặt cùng Khương Gia đồng ý cho nàng cùng Lâm Thanh Phong thành thân.

Nàng nghĩ lúc đó người chắc cũng rất đau lòng và hoang mang cho sự kiên định của nàng, cho dù biết hậu quả là gì cũng vẫn chiều theo ý nàng. Có một phụ thân như vậy còn cầu gì hơn.

Nàng từ nhỏ vốn đã ốm yếu, nhiều lần suýt chết, sau này khi lên bốn được đưa lên Thiên Âm Tự ở lại vài năm. Dùng phật quang trong Thiên Âm Tự, ngày ngày tụng kinh niệm phật xua tan âm khí, nâng cao dương khí giúp nàng bảo mệnh.

Nàng cứ thế ở Thiên Âm Tự cho đến năm mười bốn tuổi mới trở về tể tướng phủ. Cũng trong năm đó tham gia Yến Du Xuân đạt được hạng nhất, một tiếng hót lên làm kinh người.

Sau khi từ Thiên Âm Tự trở về, cứ mỗi năm vào ngày dỗ của mẫu thân nàng đều đến Thiên Âm Tự tạ lễ và ở lại cầu phúc cho người trong nhà ba ngày.

” Tiểu thư, đã đến Thiên Âm Tự.”

Là thanh âm của Linh Nhi vang lên. Thương Vũ Nguyệt mỉm cười dịu dàng, cuối cùng cũng đã trở lại.

Nàng cực kì thích không khí trong chùa. Đó là không khí mà không nơi nào có thể có được.

Yên bình, sạch sẽ, đẹp đẽ.

Không giống như chốn hồng trần đầy sự toan tính ti bỉ.

Mỗi lần được trở lại Thiên Âm Tự, nàng đều cảm thấy như được gột rửa tâm hồn, nhẹ nhàng và thoải mái.

Rèm xe được vén lên. Nàng chầm chậm bước xuống xe. Đưa mắt nhìn Thiên Âm Tự trước mặt, khoé miệng bất giác gợi nên một nụ cười nhạt.

Phương trượng từ sớm đã nhận được tin Thương Vũ Nguyệt sắp đến nơi liền cùng vài vị tăng phật ra cửa chào đón. Mắt nhìn thấy nàng xuất hiện thì đáy mắt hiển nụ cười nhẹ, đáy lòng cũng trở nên mềm mại. Thầm than trong lòng tiểu nha đầu năm nào còn lẽo đẽo theo sau y giờ đã thành thiếu nữ xinh đẹp, tương lai cũng là giai nhân tuyệt sắc.

Thiếu nữ mười sáu trang dung đơn giản nhẹ nhàng, nụ cười nhạt bên môi khiến gương mặt của nàng vẻ hờ hửng lạnh nhạt, một thân bạch y phiêu dật xuất trần. Nhìn nàng cứ như tiên nữ hạ phàm xinh đẹp động lòng người, đáy mắt tĩnh lặng như đã thấu hiểu bụi trần càng khiến nàng cho người khác cảm giác cao không thể với tới.

Nhìn nàng như vậy y cũng không biết là nên vui hay nên buồn. Ánh mắt thoáng vẻ ảm đạm nhưng rất nhanh biến mất.

Nếu có thể, y vẫn mong nàng mãi là tiểu cô nương hồn nhiên ngây thơ như ngày nào, chỉ tiếc… Mọi chuyện không thể theo ý mình. Thiên mệnh không thể thay đổi, Phượng Hoàng chỉ khi dục hoả trùng sinh mới có thể trở nên mạnh mẽ, sãi cánh bay cao trên bầu trời ngạo nghễ nhìn thiên hạ chúng sinh, cũng vì chúng sinh mà hi sinh.

Thương Vũ Nguyệt không biết nội tâm rối rắm của y, nàng lúc này hướng y chắp tay hành lễ nói. ” A đi đà phật. Trụ trì đã khách sáo rồi. Thật ngại vì đã khiến người đợi lâu. “

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.