Nguyệt Lâm Cửu Thiên: Tuyệt Thế Chí Tôn Khuynh Thiên Hạ

Chương 2: Chương 2: Tiểu Thư Phượng Phủ






Phượng khuynh thiên hạ.

Quyển thứ nhất: Phượng Hoàng Trọng Sinh

- -------------------



Đông Nhạc quốc....

Bầu trời đêm đầy sao xinh đẹp, Ánh Trăng sáng vằng vặc.

Đêm lạnh lẽo, vắng lặng.

Phong vân cuồn cuộn nổi lên, đột nhiên ánh trăng biến đổi, bỗng chốc hoá thành 1 màu lam biếc, toả ra từng đợt lưu quang màu lam, tản ra xung quanh, cảnh tượng quỷ dị xinh đẹp đến lạ thường, bầu trời mơ hồ nhìn thấy phượng hoàng bay múa, không gian văng vẳng tiếng phượng hót, lam phượng hoa lệ, ngạo thế thương khung.

Phượng gia tướng quân phủ...

Đau...

Ý thức quay trở lại, cảm giác đầu tiên Lam Nguyệt cảm nhận được là đau đớn, tê buốt, thân thể giống như đang rỉ máu, nàng cảm giác được cả người đang bị treo lên, hai tay đã tê mỏi đến mất cảm giác.

Tê~

Lam Nguyệt rên 1 tiếng, lập tức nàng nghe thấy giọng nữ vang lên

"Uy, nàng còn chưa chết đâu? Đúng là mệnh con rệp, nếu ta là nàng, sớm đã tự vẫn chết lâu rồi ấy chứ!"

Giọng nói chua ngoa mà tràn đầy giễu cợt cùng khinh thường nhường Lam Nguyệt cảm thấy tò mò.

Nàng ko phải đã chết sao!? Với lượng bom khổng lồ đó, thân xác chắc chắn sẽ tan thành cát bụi a!! Nàng còn thế nào cảm nhận được đau đớn đâu?

Đang nghi hoặc, 1 loạt trí nhớ không thuộc về nàng tràn vào đầu khiến Lam Nguyệt cau mài khó chịu. Lát sau, tiếp nhận được kí ức, nàng biết được thiên cho nàng 1 lần nữa sinh mạng, nàng trọng sinh!

Huyền Linh Đại Lục,

Cường giả vi tôn

Đại lục này không phải trái đất, người nơi này có thể tu luyện một thứ gọi là Linh lực. Linh lực là linh khí do thiên địa tạo nên. Người trên đại lục đa số đều có thể sử dụng linh lực, ngoài ra đó, một số người sẽ theo con đường võ đạo, được xưng hô vì Võ Giả. Loại võ giả này cũng không khác Hoa Hạ cổ võ là mấy. "Phế vật" ở nơi này chính là không Linh Lực, không võ đạo, vô dụng phế vật. Mà nàng hiện tại đã có một loại "vinh hạnh" nhận lấy cái danh hiệu này.

Hiện tại nàng là Phượng Lam Nguyệt nhị tiểu thư phủ tướng quân Đông Nhạc quốc, lên ba tuổi nương mất, năm tuổi khảo nghiệm thiên phú vô thuộc tính bị định vì phế vật, từ đó cha không thương, di nương, tỷ muội bắt nạt, bị đuổi vào tiểu viện hẻo lánh. Thân là đích nử tiểu thư lại thua cả hạ nhân trong phủ.

Đúng là thế giới cường giả vi tôn, bị cấp một nhãn phế vật liền bị người người khi dễ, phỉ nhổ.

Ha hả

Phế vật!? Trong từ điển của nàng không có từ này!

Nhục nhã nàng...

Ức hiếp nàng...

Xem thường nàng...

Hảo!Phượng Lam Nguyệt thù của ngươi ____ ta báo!

Nhục nhã ngươi nhân ___ ta tất gấp mười lần đền trả!

Từ nay ta chính là ngươi, nếu đã dùng thân thể của ngươi, ta cũng nên đền đáp một chút, ta tất nhiên sẽ thay ngươi "đền đáp" bọn họ!________

Tiếp thu hết thải, Lam Nguyệt mở mắt, ánh sáng khiến nàng chớp mắt vài lần rồi trực tiếp mở ra, đập vào mắt nàng là ba nữ tử.

Người đứng giữa một thân phấn y, chừng mười hai tuổi, gương mặt thanh tú, tóc đen tết bím, búi lên thành 2 quả đào, hai búi tóc cài trâm vàng xinh đẹp, nhìn thoáng qua phỉ nộm đáng yêu nếu bỏ qua nét dữ tợn trên gương mặt nàng.

Theo trí nhớ của Phượng Lam Nguyệt nàng biết nữ hài tử này là Phượng Lam Thanh, tam tiểu thư, con gái Phong di nương.

Hai cô gái bên cạnh là nha hoàn của nàng.

Lam Nguyệt xoay cổ tay, hơi dùng lực, dây trói bung ra, nàng từ trên trần nhà rơi xuống, đáp xuống 1 cách an toàn, Lam Nguyệt nhìn nhìn trên người vết thương hơi nhíu mày.

Cái này.... Đánh cũng quá tàn nhẫn đi!

Phượng Lam Thanh há mồm, chỉ tay vào Lam Nguyệt, kinh ngạc hô.

"Ngươi như thế nào cởi trói được"

Lam Nguyệt nhìn nàng, đáy mắt xẹt qua chút sát khí, rất nhanh biến mất, nàng đứng dậy, ung dung vuốt lại hỗn độn tóc, xoa xoa trên người vết thương, cười cươi nói.

"Tam muội muội, ta xuống như thế nào, có liên quan đến ngươi!?"

Lam Nguyệt nhướng mi, tư thế ung dung thông thả ngồi xuống ghế, nào còn dáng vẻ chật vật lúc nãy.

Phượng Lam Thanh đột nhiên rùng mình, nàng cảm thấy áp lực chưa từng có, khí thế này quá cường đại đi!

Lắc lắc đầu, Phượng Lam Thanh tỉnh táo lại, khinh thường hừ một tiếng.

"D** phụ, ngươi có gì để đắc ý, thứ tiện nhân bại hoại như ngươi giữa đường lôi kéo, quyến rũ nam nhân làm mất thể diện tướng phủ ta! Thân mang hôn ước với thế tử điện hạ lại làm chuyện đê tiện này, ngươi còn có mặt mũi để sống! Điện hạ từ hôn ngươi lại đòi sống đòi chết không đồng ý!? Ngươi nghĩ mình là ai? Muốn làm thế tử phi, bằng ngươi cũng xứng!? Tiện nhân! Đê tiện xấu xí".

Lam Nguyệt chớp chớp mắt, nữ hài này__ mới mười hai tuổi lại ăn nói ác liệt như vậy, chậc, chậc.

Lam Nguyệt không chút để ý nói

"Tiện nhân nói ai".

"Nói Ngươi"

"Ồ, tiện nhân đang nói ta nha"

Phượng Lam Thanh đỏ mặt, tức giận trừng mắt Lam Nguyệt, bỗng nghẹn họng, nàng mà lại vừa bị tiện nhân này hố!?

"Tiện nhân! Chết đi!"

Phượng Lam Thanh tức giận vung roi, trường tiên màu đỏ trong tay uốn lượn, mang theo nhàn nhạt màu đỏ linh lực tấn công Lam Nguyệt.

Lam Nguyệt hơi nghiêng người, tay bắt được trường tiên, xoay 1 vòng, tốc độ nhanh chóng xuất hiện ở Phượng Lam Thanh sao lưng vặn lấy nàng ( PLT) cổ tay, dùng roi trói nàng cổ tay.

Phượng Lam Thanh hoản loạn, định vung chưởng, chát 1 tiếng thanh thúy vang lên, trên mặt Phượng Lam Thanh xuất hiện 1 vết máu đỏ tươi, nhiễm đỏ 1 trương mặt thanh tú.

Roi lần nữa vung, lần nữa xuất hiện vết máu trên nửa mặt còn lại.

"Áaaaaa... "

Phượng Lam Thanh hét thảm, hai tay bưng mặt, ngã phệt xuống đất. Kinh hãi nhìn Lam Nguyệt.

"Muội muội, chơi tiên phải cẩn thận a, sao lại để thương mặt a, nhỡ hủy dụng thì..."

Giọng Lam Nguyệt lo lắng, nhưng trên mặt nàng nào có nửa điểm lo lắng.

Hai nha hoàn nhanh chóng ân cần hỏi thăm chủ tử, đúng vậy, các nàng thấy chính là Phượng Lam Thanh ko cẩn thận, tiên quấn phải tay đánh trúng bản thân.

"Ngươi... Ngươi..."

Phượng Lam Thanh chỉ tay vào Lam Nguyệt, được hai nha hoàn đỡ sau đứng dậy, mắng bọn nha hoàn "vô dụng" sau, hất tay nha hoàn, Phượng Lam Thanh hoàn toàn bị doạ đến giật mình, nàng vừa bị Phượng Lam Nguyệt phế vật này đánh?

"Phượng Lam Nguyệt! Ngươi cho bổn tiểu thư chờ! Hôm nay là bổn tiểu thư bất cẩn, tạm tha tiện nhân ngươi! Hừ!"

Chỉ tay vào Lam Nguyệt, Phượng Lam Thanh nổi giận đùng đùng bỏ đi. Nàng hiện tại lo nhất chính là bản thân dung nhan, nào để ý đến phế vật này...

"Tỷ đây chờ ngươi đến a ~".

Cảm thán xong, Lam Nguyệt nhìn xuống góc phòng, một tiểu cô nương chừng mười một tuổi bị ngất ở đó, nàng thân áo cũ, nhiều chỗ chấp vá, tóc búi kiểu quả đào hiện tại rối tung.

Này tiểu cô nương là nàng nha hoàn tên Lục Y, nha hoàn này là mẫu thân cứu về, từ nhỏ theo nàng, dù nàng bị cả phủ ruồng bỏ nha đầu này vẫn luôn theo nàng.

Lam Nguyệt nâng Lục Y lên giường, xem xét xong, biết Lục Y chỉ ngất đi, Lam Nguyệt thở dài nhẹ nhõm, lúc này nàng mới quan sát nơi này.

Nhìn xung quanh Lam Nguyệt ko khỏi cảm thán "không ngờ to lớn như Tướng phủ lại còn một nơi rách nát như vậy, còn thua nhà kho của nàng kiếp trước".

Cửa sổ rách nát, cửa sập xệ, căn phòng có một chiếc giường, một cái bàn, một cái ghế, một ấm trà, hai cái chén, mà bây giờ đã vỡ mất một cái. Màn giường nhiều chỗ chấp vá, cả chăn gối cũng vậy.

Điều này là phú hào kiếp trước Lam Nguyệt tức giận, kiếp trước nàng giàu vô cùng, tiền bạc nhiều không kể xiết, ăn uống đều là cao lương mỹ vị, nhà ở đều là biệt thự cao cấp.

Tuy nhiên cũng không phải nàng chưa từng sống cực khổ, cũng không lo không thể thích ứng. Nàng tất sẽ kiếm tiền.

Nhìn nhìn thân thể, hiện tại nàng mới mười ba tuổi. Tìm kiếp xung quanh, Lam Nguyệt ngồi trước mảnh gương vỡ, kính ở đây cũng ko như cổ đại ở Hoa Hạ kính đồng, loại kính này khá giống với hiện đại, rõ ràng dễ thấy, Lam Nguyệt nhìn trong gương trương mặt nhỏ. Nữ tử để mái tóc dài che đi hơn nửa gương mặt, Lam Nguyệt bèn vén tóc lên. Nữ hài tử 1 trương nhỏ nhắn mặt, đôi môi nhỏ nhắn, khô nức, da mặt vàng vọt thiếu dinh dưỡng, thiếu nữ ốm yếu đến đáng thương.

Ách, gương mặt này cũng quá doạ người đi! Ban đêm có thể ngạnh sinh sinh doạ chết người a!

Bỗng trên người một trận khô nóng, Lam Nguyệt theo bản thân thủ sờ sờ, trên người lấy xuống một viên đỏ đậm huyết châu. Bên trong màu màu đen hắc khí ở lưu động, bên ngoài lại một màu đỏ huyết sắc. Đây không phải là Hỗn Độn Huyết Châu sao!?

Nàng biết, Huyết Châu là theo nàng từ Hoa Hạ đến, lần này tấn công trung ưng tổ chức, nàng đoạt từ đó ra, mà cũng vì đoạt này châu, nàng mới bị như vậy vây quét, mà theo trí nhớ nguyên chủ cái này chưa từng xuất hiện quá.

Chẳng lẽ việc nàng đến đây cùng huyết châu trung gian có quan hệ?

- -----

Full Chương......

Viết có lúc bị lỗi đánh chữ mn thôg cảm giùm Chii

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.