Nguyệt Lạc Cựu Mộ Lý

Chương 9: Chương 9




Phong Trản ngủ thật sự sâu, Thiên Trọng Xuyên chờ y ngủ rồi, liền rút tay ra, hắn đứng dậy ra cửa.

Trăng rất lớn, Thiên Trọng Xuyên ngồi ở trước cửa, nhớ đến bộ dạng dịu ngoan vừa rồi của Phong Trản, hắn cảm thấy mình tịch mịch lâu lắm, nhưng cứ quả quyết chỉ là bởi vì tịch mịch, lại quá vũ nhục Phong Trản rồi, hắn không thể phủ nhận bản thân rung động. Thiên Trọng Xuyên trầm mặc, hắn đứng dậy, đạp lên cỏ dại đi thẳng đến Đại Hùng Bảo Điện, quỳ xuống ở giữa đại điện, hắn dập đầu một cái thật lâu.

Ánh trăng rọi vào, chiếu sáng nơi này, trán Thiên Trọng Xuyên dán mặt đất lạnh lẽo, hắn hít sâu một hơi, cảm thấy được đáy lòng mình đã hơi bình tĩnh lại, mới ngẩng đầu lên, đứng thẳng lưng, nhìn một chuỗi phật châu ở trên bồ đoàn phía trước mình.

Phật châu làm từ hạt bồ đề, hắn còn nhớ rõ chủ nhân của phật châu này từng nói với hắn: “Cầm chuỗi tràng hạt để trên tim.”

(*Nguyên văn 持珠当心上 trì đâu đương tâm thượng.)

Thiên Trọng Xuyên quỳ gối đến trước bồ đoàn, hắn do dự vươn tay đụng, chỉ kém một chút liền đụng đến, hắn đột nhiên nhớ tới đau đớn bỏng rát ngày đó, Thiên Trọng Xuyên chậm rãi thu tay về..

Phật châu có một trăm lẻ chín hạt, Thiên Trọng Xuyên quỳ đếm một hạt lại một hạt, hắn quỳ ở đó mặt không biểu tình, đếm ba lượt, tâm của hắn cùng bình tĩnh như ánh mắt hắn, tham, giận, sân, si, mạn, nghi*, hắn chưa bao giờ thoát khỏi, chính là không có ai chậm rãi giảng kinh cho hắn, giải thích nghi hoặc cho hắn.

(*Ngạo mạn, nghi ngờ.)

Chán ghét đối với bản thân đạt tới đỉnh điểm, Thiên Trọng Xuyên phục hồi tinh thần, hắn liền nghĩ tới Phong Trản, chính là giờ khắc này, Thiên Trọng Xuyên lại không dám đối mặt y, cũng không muốn đối mặt.

Hắn dập đầu một cái thật sâu với phật châu, một đôi tay thon dài mà hữu lực dán lên mặt đất phủ đầy bụi bặm, khom lưng, Thiên Trọng Xuyên dường như có thể nghe được tiếng tụng kinh, không ngừng gõ vào thần kinh của hắn.

Hết thảy chúng sinh có hai loại bệnh. Một là thân bệnh. Xưng lão bệnh tử. Hai là tâm bệnh. Xưng tham sân si. Từ có sinh tử đã không thể có Bát Nhã dược cố*. Không ai có thể trị bệnh này.

(*Nguyên câu 自有生死已来不得般若药故; t k am hiểu về kinh phật đâu T.T.)

Thiên Trọng Xuyên mở to mắt, con ngươi đỏ sậm phản chiếu ánh trăng.

Vẫn luôn quỳ đến đầu gối không còn tri giác, Thiên Trọng Xuyên chống đất ngồi dậy, hắn chờ một hồi mới đứng dậy đi về, chính là đi đến một nửa, hắn lại nhớ tới trên giường còn có một Phong Trản, vừa rồi mình còn làm chuyện đó đối với y.

Hắn chần chờ nâng bước, về đến phòng, phát hiện Phong Trản vẫn ngủ, nhưng Thiên Trọng Xuyên vừa ngồi đến bên giường, Phong Trản liền mơ mơ màng màng cầm lấy cổ tay hắn, hỏi hắn: “Ngươi đi đâu?”

“Đi uống nước,” Thiên Trọng Xuyên mặc y cầm: “Nằm vào bên trong một chút.”

Phong Trản bám cánh tay hắn dịch vào bên trong, Thiên Trọng Xuyên nằm xuống bên cạnh, Phong Trản rất tự nhiên nhích lại gần, Thiên Trọng Xuyên đành phải ôm y.

Thiên Trọng Xuyên một đêm không ngủ.

Mười lăm của tháng này, Thiên Trọng Xuyên làm một bàn đồ ăn lớn, Phong Trản không nhìn thấy, y không biết còn có một bộ bát đũa bày trước một chỗ ngồi.

“Hôm nay sao lại làm nhiều đồ ăn như vậy?” Phong Trản mò mẫm cầm đũa.

“… Bởi vì hôm nay là mười lăm,” Thiên Trọng Xuyên sờ sờ đầu y: “Ăn đi.”

Phong Trản không hỏi thêm gì nữa.

Thiên Trọng Xuyên không ăn, hắn ngồi bên cạnh Phong Trản, dựa gần bên y, nhìn bộ dạng hai má phúng phính cúi đầu ăn của y, không quá thoải mái mà xoay mặt qua chỗ khác.

Phong Trản chỉ gắp đồ ăn ở gần mình, số còn lại cũng không động, Thiên Trọng Xuyên cũng không dọn, Phong Trản ăn xong liền đi rồi, y ngồi trong sân phơi nắng, Thiên Trọng Xuyên nhìn đồ ăn trên bàn, hắn vươn tay gắp một miếng đậu hũ bỏ vào miệng, nhai rất chậm rất chậm.

Hôm nay trời quang, mãi cho đến buổi tối cũng là trăng sáng sao thưa, Thiên Trọng Xuyên đi mở một vò rượu đặt trong sân, Phong Trản ngửi thấy mùi rượu, y vừa muốn duỗi tay cầm.

“Chờ một chút, đổ vào bát cho ngươi,” Thiên Trọng Xuyên ngăn lại y: “Hôm nay chỉ có thể uống một bát, nghe thấy không?”

Phong Trản ừ một tiếng, bưng bát ngửi ngửi như món đồ trân quý, cẩn thận uống một ngụm nhỏ.

“Uống rượu trong miếu, không có việc gì chứ?”

“Vậy ngươi nói nhỏ thôi.” Thiên Trọng Xuyên xoa xoa đầu y.

Uống nửa bát, Phong Trản liền dừng, y không nỡ uống hết, Thiên Trọng Xuyên uống cạn bát của mình, lại tiện tay rót đầy cho y, Thiên Trọng Xuyên có chút say, hắn ngẩng đầu nhìn trăng, nói với Phong Trản: “Hôm nay là một ngày rất quan trọng.”

“Ngày gì?”

“Phương trượng trong miếu, viên tịch vào ngày hôm nay.”

Phong Trản ồ một tiếng, y đặt bát xuống: “Ngươi biết ông ấy sao?”

“… Ta biết ông ấy.” Thiên Trọng Xuyên thấp giọng: “Ông ấy là một người rất tốt.”

“Ngươi là được ông ấy nhặt về sao,” Phong Trản nghĩ chắc hẳn là vậy: “Ngươi đừng khổ sở.”

Y sờ soạng cầm lấy tay của Thiên Trọng Xuyên, dường như muốn an ủi hắn: “Ta nghe người ta nói, hòa thượng viên tịch sẽ đi hướng cực lạc.”

Thiên Trọng Xuyên mặc cho y cầm tay mình, hắn đột nhiên cảm thấy rất vô lực, tựa đầu lên bờ vai của Phong Trản, Thiên Trọng Xuyên chậm rãi nói: “Ông ấy không đến được cực lạc, có người hại ông ấy.”

Ai hại ông ấy, hại như thế nào, Thiên Trọng Xuyên không nói, Phong Trản đã nhận ra Thiên Trọng Xuyên suy sút, y luống cuống tay chân an ủi, thật sự không có biện pháp nào tốt, đành phải trầm mặc ôm Thiên Trọng Xuyên vào ngực.

Phong Trản xoa xoa đầu Thiên Trọng Xuyên, tóc ngắn của hắn có hơi đâm tay, Phong Trản đột nhiên trở nên như một người lớn, ôm ấp nhỏ bé của y giúp Thiên Trọng Xuyên chặn gió, tuy rằng y không biết gì, nhưng Thiên Trọng Xuyên cảm thấy như vậy là đủ rồi, cảm xúc sôi trào trong lòng hắn dần ngừng lại, chỉ còn một ít rung động kỳ lạ dần dần lan tràn, hắn được một thiếu niên an ủi.

“Kỳ thật trước khi ngươi nhặt được ta, ta cũng thiếu chút nữa chết rồi,” Phong Trản nói: “Vết thương kia lại lệch thêm một chút nữa, ta cũng sẽ không sống đến bây giờ, lúc ấy ta không nghĩ hận người hại ta, ta thầm nghĩ, sớm biết như vậy mấy ngày hôm trước không cần giận dỗi với mẹ ta…”

“Ngươi nhớ ông ấy như vậy, khẳng định trước kia ông ấy đối với ngươi rất tốt đi?” Cằm Phong Trản đặt trên đỉnh đầu Thiên Trọng Xuyên, Thiên Trọng Xuyên nghe được tiếng tim đập của y: “Có lẽ khi đó ông ấy cũng không hận gì, trong lòng còn băn khoăn ngươi, ngươi phải sống tốt, mặc kệ có thể đi đến cực lạc hay không, đều có thể an tâm mà đi rồi.”

Thiên Trọng Xuyên nghe y nói xong, đột nhiên không nhịn được nước mắt chảy ròng, hắn bình tĩnh nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt thấm ướt áo Phong Trản, im lặng thở ra một hơi. Phong Trản đưa tay sờ sờ, cho rằng mình nói sai chọc hắn đau lòng rồi, lại không nói nhiều, y ôm chặt Thiên Trọng Xuyên thêm chút nữa.

Chính là không lâu lắm, y đã bị Thiên Trọng Xuyên hôn, cùng với nước mắt mặn chát, Thiên Trọng Xuyên hôn y không hề có kết cấu, lại bình tĩnh lại mất khống chế, lỗ thủng chảy máu ở trong lòng hắn được người đưa tay vụng về chặn lại, hắn còn đau hơn lúc trước, chính là hắn đột nhiên có loại cảm giác được an ủi được tha thứ, mặc dù hắn vẫn luôn không dám đối mặt.

Phong Trản không hỏi gì, cũng không nói gì, cứ thuận theo mà để cho hắn hôn, mãi đến khi Thiên Trọng Xuyên không còn rơi lệ, lại trở nên ổn trọng mà tin cậy giống như bình thường, y bưng lấy mặt của Thiên Trọng Xuyên hôn hôn mí mắt hắn, an ủi hắn giống như an ủi một đứa bé: “Đừng khóc.”

—— —— —— —— —— —— —— —— —— —-

Thiên Trọng Xuyên từ khi bắt đầu có ký ức, liền ở tại Vô Sắc giới, hắn là đồng tử hầu hạ bên cạnh Dược Vương Bồ Tát.

Khi đó hắn vẫn còn để tóc dài, dùng một sợi dây đỏ cột lên, mềm mại rũ xuống sau lưng.

Dược Vương Bồ Tát vốn gọi là Tinh Túc Quang, lúc còn ở nhân gian, bởi vì cung dưỡng* Tỉ Khưu Ni**, lại dùng dược trị bệnh cứu người, mà được người tôn là Dược Vương, sau tu thành chính quả, trở thành Dược Vương Bồ Tát.

(*供养: từ trong phật giới, cúng dâng, trợ giúp người tu hành, như là cúng dường của mình í.)

(**比丘尼 ni cô.)

Thiên Trọng Xuyên đi theo bên cạnh hầu hạ ngài, lại nhận được sự coi trọng từ ngài, hắn từ nhỏ đã trầm mặc ổn trọng , tuy rằng không nói nhiều, làm việc lại rất thỏa đáng.

Cái tên này cũng là Dược Vương Bồ Tát ban cho hắn, sơn xuyên vô tế (*山川无际 núi sông bát ngát), tuy rằng trầm mặc, lại lòng có khe rãnh*, khi đó Thiên Trọng Xuyên còn rất nhỏ, người mặc quần áo trắng như tuyết, đi chân trần bận rộn, lúc Dược Vương Bồ Tát đọc kinh, hắn cùng với các đồng tử khác nghe lén.

(*心有沟壑 tâm hữu câu hác: thầm nghĩ rất nhiều, có rất nhiều cảm xúc muốn biểu đạt, tâm tình phức tạp.)

Tuy rằng bọn họ sẽ cách hắn rất xa.

Đôi mắt của Thiên Trọng Xuyên là màu đỏ sậm giống như máu, tất cả mọi người đều không có, nghe nói chỉ có “thứ đồ vật” ở Dục giới mới có màu mắt này, bọn họ thậm chí rất ít nhắc tới tên của những thứ kia.

Ác quỷ, súc sinh… chúng đều ở tại Dục giới.

Thiên Trọng Xuyên biết tại sao bản thân đã bị bài xích, nhưng hắn chưa bao giờ tin tưởng vào những thứ này, Dược Vương Bồ Tát không có khả năng hoàn toàn không biết gì, nếu như mình thật sự là ác quỷ, ngài còn có thể dùng vẻ mặt ôn hòa đối với chính mình như vậy sao? Chính mình sao có thể an ổn ở tại trời Vô Sắc này?

Hắn vẫn làm chuyện của hắn, vẫn trầm mặc mà ổn trọng, khi hắn bị đánh lần đầu tiên, không đánh trả, bởi vì hắn không muốn gây chuyện, chính là số lần nhiều, Thiên Trọng Xuyên không thể chịu đựng được nữa, hắn vẫn luôn trầm mặc, đổi lấy chỉ là ác ý càng thêm trầm trọng.

Hắn chỉ có một, không địch lại người đông thế mạnh bọn họ, lại cũng không thua, sau lần đầu tiên đánh nhau, hắn bụm lấy khóe miệng bị đánh nứt ngồi dưới đất, bên tai là tiếng tụng kinh kỳ ảo, còn có tiếng vui cười mơ hồ vang lên, Thiên Trọng Xuyên trầm mặc nghe.

“Thiên Trọng Xuyên,” Dược Vương Bồ Tát đứng cách đó không xa gọi tên của hắn: “Tới.”

Bồ Tát đầu đội bảo quan*, tay cầm cây thuốc**, bảo trướng*** trắng uốn lượn quanh thân, cả người tỏa sáng, pháp tướng trang nghiêm, ngài rũ mắt, nhìn khóe môi bị rách của Thiên Trọng Xuyên.

(*宝冠: mũ liên hoa các sư thầy hay đội gần giống mũ của Đường Tăng)

(**药树 dược] thụ:1 hình như là cây; thuốc có] thểj trị độc xua, tà[ trong kinh phậtĩ hay sao í.)

(***宝帐: hình như là cái dải lụa màu trắng bay bay quanh người bồ tát hoặc là tiên ak.)

Thiên Trọng Xuyên đi qua, tuy rằng cúi đầu, rồi lại thẳng lưng, hắn có chút thấp thỏm.

Chính là Bồ Tát cũng không hỏi gì, chỉ vươn tay chạm vào khóe miệng của hắn, Thiên Trọng Xuyên không đau, hắn chậm rãi quỳ xuống, cúi thấp đầu.

“Không cần quỳ, đứng lên.” Bồ Tát thấp giọng.

Thiên Trọng Xuyên đứng lên, lưng thẳng tắp.

“Bồ Tát.” Thiên Trọng Xuyên không nhịn được mở miệng: “Thật sự chỉ có ác quỷ mới có mắt đỏ sao?”

Hắn ngẩng đầu, đôi con ngươi đỏ sậm lóe sáng.

“Dĩ nhiên không phải.” Dược Vương Bồ Tát nhìn hắn, ánh sáng lưu chuyển trong con ngươi, giống như châu mài ngọc nát*.

(*珠旋???/玉碎 ngọc toái: ví von sự vật tốt đẹp bị hủy.)

Phàm nhân nếu có thể nhìn thấy bảo tướng*, không chỉ lập tức tiêu trừ ốm đau trên thân thể, phiền não trong lòng cũng sẽ vô tung vô ảnh, tuy rằng Thiên Trọng Xuyên không phải người phàm, nhưng giống như cũng nhận được loại khoan dung này, hắn thở dài một hơi.

(*宝相: hình tượng trang nghiêm của phật.)

Chính là hắn không biết, mắt đỏ không nhất định là ác quỷ, ác quỷ lại nhất định là mắt đỏ.

Thiên Trọng Xuyên là không có cách nào tu thành chính quả.

Càng lớn lên, nghi kỵ trong lòng hắn càng nặng, thỉnh thoảng hắn sẽ ngẩn người đối với đôi mắt màu đỏ của mình ở trong nước, nhưng hắn luôn nhớ rõ, Bồ Tát đã từng nói một câu: “Dĩ nhiên không phải.”

Thẳng đến một ngày, Thiên Trọng Xuyên nghe lén được đối thoại của Dược Vương Bồ Tát cùng Dược Thượng Bồ Tát.

Thiên Trọng Xuyên hiện tại còn có thể nhớ tới ngày đó, hắn ôm kinh thư đi vào đại điện, Dược Vương Bồ Tát cùng đệ đệ của ngài Dược Thượng Bồ Tát đang ngồi đối diện đàm kinh, thấy hắn đến, hai vị Bồ Tát ngừng lại, Thiên Trọng Xuyên cung kính cúi đầu đi qua, cất kinh thư, thi lễ, liền xoay người rời đi.

Hắn đi ra đại điện một hồi, đột nhiên nhớ tới hình như mình bỏ lộn một quyển sách khác vào bên trong, hắn vòng về, cũng vào lúc còn chưa tiến vào, nghe thấy Dược Thượng Bồ Tát hỏi: “Thiên Trọng Xuyên còn chưa hiện hình sao?”

Dược Vương Bồ Tát trầm mặc một hồi, trả lời:”Ác quỷ hiện hình, sẽ có dấu hiệu, chính là ta không nhìn thấy dấu hiệu của hắn.”

Lúc ấy Thiên Trọng Xuyên chỉ cảm thấy có một chậu nước lạnh dội xuống đầu, hắn sững sờ tại chỗ.

Dược Thượng Bồ Tát nói: “Tuy rằng hắn chỉ có một nửa dòng máu đến từ ác quỷ, một nửa này lại quá mạnh, ngay từ đầu ta cũng cho rằng, có thể áp được, chính là đôi mắt của hắn càng ngày càng đỏ.”

“Là ta xem nhẹ.” Giọng nói của Dược Vương Bồ Tát rõ ràng đã được nghe từ nhỏ đến lớn, Thiên Trọng Xuyên lại đột nhiên cảm thấy lạ lẫm: “Cũng không biết như vậy là cứu hắn hay là hại hắn.”

Đằng xa có người đến, Thiên Trọng Xuyên liếc nhìn thấy, mau chóng rời đi, đầu óc hắn hỗn loạn, không dám ngẩng đầu, hắn sợ người khác nhìn thấy đôi mắt đỏ của mình.

Chuyện này, vẫn luôn không nói toạc ra, chính là Thiên Trọng Xuyên càng lớn, càng là không gạt được, Thiên Trọng Xuyên rất sợ có một ngày mình thật sự đột nhiên hóa hình, càng là sầu lo càng là khẩn trương, thậm chí còn khiến hắn sợ hãi hơn việc hóa hình.

Hắn quyết định nói rõ với Bồ Tát.

Ngày đó, Thiên Trọng Xuyên hạ quyết tâm thật lớn, hắn đánh bạo dùng đôi mắt của mình ngước nhìn Bồ Tát: “Ta đã nghe được ngài nói chuyện với Dược Thượng Bồ Tát.”

Dược Vương Bồ Tát nhìn đôi mắt mê mang của Thiên Trọng Xuyên, ngài không đành lòng nhắm mắt, chậm rãi nói: “Mẹ của ngươi, là một Tỉ khâu ni.” (*ni cô.)

Thiên Trọng Xuyên vô cùng kinh ngạc, Tỉ khâu ni là một tín nữ xuất gia, mẹ của hắn như thế nào lại là Tỉ khâu ni?

“Phụ thân của ngươi, là Atula Vương rơi vào Quỷ đạo.”

“Mẹ của ngươi đã mất rồi,” Bồ Tát vẫn đang nhắm mắt: “Phụ thân của ngươi vẫn còn trong Quỷ đạo.”

Dược Vương Bồ Tát lúc trước kết phật duyên, chính là ngày ngày nghe Tỉ Khâu ni giảng kinh, ngài được chỉ điểm, trong lòng cảm kích, mới có thể trồng thuốc cung dưỡng Tỉ khâu ni, phát đại nguyện, tu thành chính quả. Ngài lại có một trái tim từ bi, nghe nói có một đứa trẻ mới sinh như vậy, Bồ Tát cố tình tìm kiếm, rốt cuộc tìm thấy hắn ở Dục giới, lúc đó, Thiên Trọng Xuyên còn chưa mở mắt.

Chờ hắn rốt cuộc mở mắt, một đôi mắt hiện ra trước ánh sáng, ai cũng thấy được, chúng lộ ra màu đỏ sậm không lành.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.