Nguyệt Lạc Cựu Mộ Lý

Chương 28: Chương 28: Chương 19




Mấy ngày nay Tửu Thiên không thấy Phong Trản, hỏi Thiên Trọng Xuyên y đi đâu, Thiên Trọng Xuyên nhìn Tửu Thiên, thấp giọng đáp: “Xích.”

“… Cái gì?” Tửu Thiên không kịp phản ứng: “Xích ở đâu?”

“Trên giường,” Thiên Trọng Xuyên rất bình tĩnh nói cho gã biết: “Lại để cho y nhớ lâu một chút, không thể chạy loạn nữa.”

Thiên Trọng Xuyên mặc kệ vẻ mặt phức tạp của Tửu Thiên, đứng dậy rời đi, hắn về tới tẩm cung của mình, thấy Phong Trản ngoan ngoãn nằm, dùng ngón tay cầm khóa sắt thật dài chơi.

“Tiểu Bảo,” Thiên Trọng Xuyên đi đến bên canh y: “Qua cho ta ôm một cái.”

Phong Trản nhìn hắn, không để ý tới hắn, chống tay xoay người sang chỗ khác, thò tay kéo chăn che đầu mình.

Y đã không để ý Thiên Trọng Xuyên mấy ngày, Thiên Trọng Xuyên vừa nói chuyện với y, y liền bịt tai không nghe, Thiên Trọng Xuyên thấy buồn cười, đưa tay sờ sờ mặt y: “Còn không để ý ta?”

“Cái này ——” Phong Trản cầm khóa sắt đưa ra khỏi chăn: “Ngươi lấy xuống.”

Thiên Trọng Xuyên không đáp lại, Phong Trản lại rầu rĩ tức giận, một lúc sau, Thiên Trọng Xuyên lên giường, ôm lấy y từ đằng sau, tay phủ ở bụng y vuốt ve, lại từ từ cởi quần áo y, sờ soạng làn da ấm áp của y.

“Lúc nào mới có thể nhớ lại ta?” Thiên Trọng Xuyên ghé vào tai y thầm thì: “Tiểu Bảo, hỏi ngươi a.”

Phong Trản nhéo tay hắn, rất dùng sức, nhéo ra mấy dấu móng tay, Thiên Trọng Xuyên lại giống như không cảm thấy đau, động cũng không động, hắn nghe Phong Trản mất hứng đáp: “Không biết.”

Thiên Trọng Xuyên lại làm y quay qua, nắm cằm y hôn lên, cuốn lấy đầu lưỡi, Phong Trản giống như rất thích, ngoan ngoãn mặc hắn hôn, lúc này Thiên Trọng Xuyên cũng không có xúc động gì, chỉ muốn gần gũi với y một chút, hắn đột nhiên nhớ tới, Phong Trản đã từng nói với mình: “Hôn một cái liền nhớ ra.”

“Hôn ngươi nhiều như vậy rồi,” Thiên Trọng Xuyên rời khỏi môi y: “Còn chưa nhớ ra sao?”

Phong Trản nghe không hiểu, cũng không trả lời hắn, đôi con ngươi màu lục nhìn chằm chằm vào Thiên Trọng Xuyên, nhìn đến Thiên Trọng Xuyên mềm lòng, hắn ôm eo Phong Trản, kéo y vào ngực mình, Phong Trản rồi lại dùng sức đẩy hắn ra.

Phong Trản cứ phải tức giận với hắn, lần này Thiên Trọng Xuyên lại không muốn dỗ y, hắn nhất định phải làm cho Phong Trản biết rõ, chạy loạn không giống với giận dỗi vu vơ lúc trước, giống như không ăn cơm, mình sẽ không dung túng y, nhất định phải khiến y nhớ kỹ.

Nếu như hiện tại Phong Trản không ngốc như vậy, dù y không có ký ức lúc trước, Thiên Trọng Xuyên cũng sẽ không cẩn thận như thế, chính là hiện tại Phong Trản rõ ràng không giống như một người mười bảy tuổi, nếu như lần này mặc kệ, lần sau y lại chạy loạn, nếu như không tìm về được thì sao? Chính mình còn có thể lại chấp nhận một lần nữa?

Phong Trản thấy Thiên Trọng Xuyên rời đi, sẽ không trở lại dỗ dành mình giống như lúc trước, ỉu xìu mà ghé vào trên giường bất động, y cầm khóa sắt chơi đùa, đột nhiên nghe thấy có người vào.

Y tưởng rằng Thiên Trọng Xuyên quay lại, hừ một tiếng không ngẩng đầu, chính là đối phương đã đi tới, Phong Trản nhìn thấy đôi chân trần của y, không phải Thiên Trọng Xuyên.

Phong Trản ngẩng đầu nhìn, rồi lại ngây ngẩn cả người, y nhìn thấy một người giống như mình.

Đôi phương mặc rất ít, khoác một bộ trường bào lỏng lẻo trên người, lúc này đang cau mày đánh giá mình, Phong Trản không mặc đồ, theo bản năng ôm chặt chăn, nhìn đối phương không biết làm sao.

Y bị người kia nắm cằm bắt ngửa đầu lên, đối phương cẩn thận nhìn, đôi con ngươi màu lục không có tình cảm gì, Phong Trản trốn về sau một chút, lộ ra khóa sắt cùng vòng trên cổ, phát ra tiếng leng keng.

Phong Trản mắt thấy y lộ ra một nụ cười, rất trào phúng, cũng rất lạnh lùng: “Thiên Trọng Xuyên đại nhân thật sự rất để ý ngươi a.”

Cả phòng an tĩnh, Phong Trản bị y đẩy xuống giường, vén chăn lên nhìn thân thể của mình, trên người Phong Trản rất sạch sẽ, không có dấu vết ái muội gì, vết thương trên đầu gối đã được băng bó tốt, dương v*t giữa hai chân mềm rũ buông thõng, màu sắc rất nhạt.

Phong Trản cảm thấy lạnh, lại có chút sợ, giãy giụa lấy chăn đắp kín, y mê mang mở miệng gọi: “Phu quân…”

Đối phương chậm rãi ghé sát y, thấp giọng: “Ngươi cười một cái.”

Phong Trản cười không nổi, chính là đối phương uy hiếp y: “Nếu như ngươi không cười, ngươi —— phu quân ngươi, chính là của ta rồi.”

Phong Trản nhìn vào đôi mắt màu lục giống y hệt mình của đối phương, cảm thấy sợ hãi, miễn cưỡng cong môi cười cười, lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ, y cười một hồi, nhịn không được thò tay sờ mặt đối phương.

Đối phương đột nhiên hừ lạnh một tiếng, đánh tay y ra, xoay người rời đi.

Phong Trản cúi đầu nhìn bàn tay bị đánh đỏ lên của mình, có chút vô thố, Thiên Trọng Xuyên còn có người… người khác giống như mình sao?

Buổi trưa Thiên Trọng Xuyên bưng cơm tới đút y, Phong Trản vội vội vàng vàng ngồi dậy nhào vào lòng hắn, thiếu chút nữa hất đổ bát cơm.

“Làm gì vậy?” Thiên Trọng Xuyên đặt khay qua một bên: “Nhớ ta?”

Phong Trản không buông tay, ngửa đầu nhìn hắn, lại không biết nói gì cho phải, sốt ruột cọ cọ người hắn, Thiên Trọng Xuyên ài một tiếng, ngồi xuống ôm y, sờ sờ vai y: “Ngoan, có đói bụng không?”

“Ngươi còn có ai khác ngoài ta sao?” Phong Trản nắm thật chặt cổ tay hắn: “Ngươi có mấy Tiểu Bảo?”

Thiên Trọng Xuyên không biết vì sao y đột nhiên lại hỏi như vậy, bởi vì vội cho y ăn cơm, thất thần nói: “Ngươi ngoan thì chỉ có mình ngươi, mau ngồi xuống ăn cơm.”

Phong Trản không yên lòng ăn một bữa cơm, không biết đang suy nghĩ gì, vẫn luôn muốn ngồi dựa gần Thiên Trọng Xuyên, khóa sắt trên cổ kêu leng keng, y cũng không để ý.

Thiên Trọng Xuyên ôm y vào ngực, giúp y đổi dược trên đầu gối, thật cẩn thận quấn băng mới cho y, Phong Trản ôm cổ hắn, ngoan ngoãn mặc hắn loay hoay, lại cọ cọ mặt hắn.

“Còn đau hay không?” Thiên Trọng Xuyên thấp giọng.

Phong Trản lắc đầu, duỗi tay ra cho hắn nhìn: “Tay đau.”

Thiên Trọng Xuyên cúi đầu nhìn, cũng không nhìn ra gì, vẫn là một bàn tay trắng như tuyết, sạch sẽ đặt trước mặt mình, liền cầm tới hôn một cái, không để trong lòng.

Phong Trản cúi đầu nhìn tay mình, cảm thấy có chút ủy khuất, đột nhiên duỗi tay đánh mạnh một cái vào mu bàn tay của Thiên Trọng Xuyên, Thiên Trọng Xuyên hừ một tiếng, vuốt vuốt mông y: “Không được đánh người.”

“Y cũng đánh ta!” Phong Trản mím môi, thở phì phò: “Ngươi đều mặc kệ y.”

“Ai đánh ngươi?” Thiên Trọng Xuyên cau mày nhìn Phong Trản.

Phong Trản cũng không trả lời được, qua hồi lâu, mới nói cho Thiên Trọng Xuyên: “Không biết, ta tự đánh mình.”

Thiên Trọng Xuyên cho là y lại đang nói linh tinh, không tiếp tục hỏi, ôm Phong Trản hôn hôn, lại để cho y nằm xuống, muốn dỗ y ngủ một hồi, Phong Trản nắm cổ tay hắn, giục hắn nằm xuống cùng.

“Không phải buổi sáng ngươi còn không để ý ta sao?” Thiên Trọng Xuyên cầm khóa sắt trên cổ y, kéo y vào ngực mình.

Đến buổi tối, Phong Trản còn quấn quýt Thiên Trọng Xuyên hơn bình thường, cởi quần áo hắn trần trụi dán lấy nhau, Thiên Trọng Xuyên không quá tự nhiên đẩy y ra một chút, Phong Trản lại cọ lấy hắn giống như không có xương cốt, đột nhiên ngồi trên người hắn, cọ một cái lại một cái.

Thiên Trọng Xuyên gần như là có phản ứng ngay lập tức, hắn a một tiếng, muốn đẩy Phong Trản ra nhưng vẫn luyến tiếc, kẽ mông mềm mại của Phong Trản cọ cọ hắn, Thiên Trọng Xuyên trầm mặc ngồi dậy, kéo y dậy, bóp eo y không cho y tiếp tục cử động: “Làm gì?”

Phong Trản ngửa đầu nhìn hắn, thân thể trần truồng dán chặt lấy hắn, cánh tay vòng qua lưng hắn, nhỏ giọng: “Ta ngoan, ngươi không cần có Tiểu Bảo khác.”

“Ban ngày có ai đến sao?” Thiên Trọng Xuyên rốt cuộc phản ứng lại: “Ngoại trừ ta còn có người khác tới?”

Phong Trản gật gật đầu, còn ôm hắn thật chặt, ủy ủy khuất khuất nói: “Còn đánh ta.”

“… Đánh ngươi chỗ nào?”

“Đánh tay ta,” Phong Trản duỗi tay mình ra cho Thiên Trọng Xuyên xem, nhưng bây giờ cũng không nhìn ra được gì khác, y sợ Thiên Trọng Xuyên cho là mình đang gạt người, nhỏ giọng: “Thật sự đánh ta a.”

Thiên Trọng Xuyên trầm mặc xoa cho y, không nói gì, không biết đang nghĩ cái gì, Phong Trản thấy y lại không để ý tới mình nữa rồi, ôm chặt hắn, cọ lung tung: “Ta không bao giờ đi loạn nữa, ta nhất định sẽ ngoan.”

Y đột nhiên bị Thiên Trọng Xuyên bẻ cằm hôn lên, hôn rất ôn nhu, rất triền miên, Phong Trản hơi hé miệng, để cho đầu lưỡi của hắn duỗi vào, cảm thấy có chút kỳ quái, không lâu lắm, Thiên Trọng Xuyên liền chạm tới giữa hai chân y.

“Tiểu Bảo,” Thiên Trọng Xuyên làm y cúi đầu nhìn dương v*t gắng gượng của y, hôn hôn môi y, đứt quãng hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

Phong Trản cũng không biết mình đây là làm sao, y thấy Thiên Trọng Xuyên quỳ gối giữa hai chân mình, ngậm mình vào, Thiên Trọng Xuyên giống như đang mút một thứ gì đó ngon miệng, làm cho Phong Trản sắp điên rồi, y mềm eo kêu ư ư a a, đột nhiên nắm chặt khăn trải giường mê mang mở to hai mắt, y theo bản năng rút ra, một luồng lại một luồng, bắn toàn bộ vào trên mặt Thiên Trọng Xuyên, còn có chút chảy đến khóe miệng hắn.

Thiên Trọng Xuyên không để ý, đưa tay cầm áo lau lau, nằm giữa hai chân y, hắn ôm chân dài trần trụi của y, không ngừng liếm hôn: “Không có Tiểu Bảo khác, chỉ có ngươi, nghe không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.