Người Yêu "Anh Em" Của Tôi

Chương 9: Chương 9




Thật thoải mái, không còn gì vướng víu nữa rồi, đó chính là tâm trạng hiện tai của Đồng Liệt Lâm.

Bỏ đi cái chức tổng giám đốc nặng nề, hắn mỗi ngày đã có thể dung dưỡng đầy đủ giấc ngủ của mình, cũng có nhiều hơn thời gian cùng Tiểu Lương của hắn.

“Tiểu mỹ nhân, mau rời giường nào, trễ lắm rồi đấy!” Hắn nhìn cô hồi lâu sau mới hơi thỏa mãn hôn cô một tiếng thật kêu.

Hắn thích nhất xem bộ dạng chưa tỉnh ngủ của Tiểu Lương vào mỗi sáng, lúc nào cũng vậy hệt như con mèo nhỏ làm nũng khiến hắn tựa như bị nghiện, cô thật đáng ghét, rất đáng bị đè xuống giường làm thịt đến lúc còn xương thì thôi.

Mà hình như gần đây cô đặc biệt rất thích ngủ.

Phương Tiểu Lương mắt nhắm mắt mở giơ giơ bàn tay nhỏ bé che tầm mắt, tranh thủ ngủ thêm vài phút.

“Đừng … Để cho em ngủ thêm một lát …” Tối hôm qua hắn dữ dội như vậy mà giờ còn muốn gọi cô dậy sớm để làm gì chứ ….

“Được.” Hắn nghiêng người đến gần cô hơn, mang cô ôn nhu ôn vào lồng ngực.

Thật tâm hắn ước gì cô cũng giống hắn từ bỏ công việc ở Iga, ngoan ngoãn cùng hắn ngày ngày tương thân tương ái, hắn hiện tại chỉ có thể chờ đợi sáng sáng tối tối cô trở về nhà.

Nằm trong lồng ngực ấm áp ấy chưa được bao lâu, cô bất thần tỉnh dậy kêu lớn, “Ý, không được, sáng nay em có một buổi họp, phải đi ngay thôi.” Cô bất đắc dĩ nói.

“Nếu mệt mỏi quá thì ở nhà đi, nghỉ ngơi nhiều vào, công ty vắng em một ngày cũng không có vấn đề gì đâu.” Đồng Liệt Lâm lại đè cô xuống, yêu thương mà nói.

“Thật sự không được.” Cô thật rất mệt mỏi, đến đỗi ngay cả đầu ngón tay cũng mỏi nhừ hết cả.

“Với thể trạng hiện giờ em có thể sao? Đến đứng cũng còn không vững, công ty chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, được chưa?”

“Đồng đừng ép em nữa.” Nắm lấy bờ vai của hắn, rồi cô dùng lực đẩy mạnh ra, lấy sức rời giường,

“Em…..” Bất thình lình cô ngã xuống ngất xỉu.

“Lương… Tiểu Lương….” Nhìn sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ của cô, Đồng Liệt Lâm buông tay, lay cô,

“Em làm sao vậy?” .

“ Hình như … hình như em sắp ngất …” Lời cô dần lạc đi, mang cô chìm vào bóng tối.

“Lương!” Hắn hốt hoảng ôm lấy cô, nhanh chóng đưa vào bệnh viện.

★ ☆ ★ ☆ ★

“Tích Sâm, cô ấy thế nào? Tại sao đang yên đang lành lại ngất đi như vậy?” Sau khi sắp xếp được phòng bệnh tốt nhất cho Phương Tiểu Lương, Đồng Liệt Lâm ngay lập tức nắm lấy cổ áo tên bác sĩ, gầm nhẹ hỏi.

“Ừm, bình tĩnh chút đi, Wayne.” Tích Sâm đáng thương giơ hai tay đầu hàng nhân tiện trấn an hắn.

“Bình tĩnh? Cậu bảo tôi bình tĩnh làm sao? Nếu Vivian của cậu một buổi sáng nằm trong lòng cậu bỗng dưng ngất xỉu như vậy, cậu có thể bình tĩnh nổi sao?” Thật muốn nhân lúc tên Tích Sâm này không để ý mà đấm cho vài cái vào mũi quá, cái tên chẳng hiểu chuyện này.

“Này uy uy! Chuyện gì thì gì cũng đừng lôi Vivian vào chứ!” Vợ yêu của hắn bị nguyền rủa như vậy bảo sao hắn không bất mãn.

“Được rồi, không nói nhiều nữa, tình hình Tiểu Lương của tôi rốt cuộc thế nào?”

Dùng sức ném hắn vào văn phòng, Đồng Liệt Lâm cố gắng khắc chế mình, hắn không muốn gây chuyện ở bệnh viện chút nào.

“Biết rồi!” Đưa tay vuốt vuốt nếp áo sơ mi, sắc mặt Tích Sâm bỗng đột ngột chuyển sang bộ dạng vô cùng nghiêm trọng, “Cậu có chuyện rồi.”

“Cái gì?” Sao chứ???

Nhìn cái mặt khó hiểu của Đồng Liệt Lâm, Tích Sâm khẽ lắc đầu tự nhủ bọn người này thật vô cùng ngu ngốc, “Tôi nói, bạn gái yêu quý của cậu mang thai rồi.”

Đồng Liệt Lâm trợn to mắt, tựa hồ như chẳng thể tiếp thu nổi lời Tích Sâm vừa rồi, “Mang thai?”

Hắn lẩm bẩm nhắc lại lần nữa.

“Không hiểu sao?” Thật là ngu xuẩn. Đối với cái bản mặt thật lâu mới hiểu của Đồng Liệt Lâm, Tích Sâm không nhịn được ném một tia xem thường, “Cậu thật sự không biết rằng nam nhân cùng nữ nhân một khi lên giường thì ít nhiều sẽ có khả năng trứng của nữ và tinh trùng của nam sẽ gặp nhau, từ đó kết hợp tạo thành phôi thai. Nữ nhân đó ước chừng 2 tuần sau sẽ dính thai, cứ theo thế này mà nói, chẳng mấy chốc 38 tuần sau cậu sẽ có một đứa thật trắng trẻo mập mạp… À mà không, trẻ con mới sinh ra thì không được trắng trẻo xinh xẻo ngay, nhưng nhất định sau đó sẽ vô cùng đáng yêu. Hiểu rõ chưa?”

Rất tốt, xem chừng hắn đã hiểu.

“Nhưng tại sao cô ấy lại phải ngất xỉu?” Hắn đương nhiên không phải là không biết về chuyện đó, có điều không lẽ nữ nhân khi mang thai đều ngất xỉu?

“Ừm, đó mới là điều đáng nói.” Tích Sâm lại chuyển sang giọng điều nghiêm trọng mà nói, “Wayne, tôi biết công việc của bạn gái cậu rất nhiều, vì vậy nếu có thể đừng khiến cô ấy lao lực quá như vậy.” Nói xong Tích Sâm không nhịn được ném cho hắn vài tia mờ ám.

Trên mặt hắn không khác gì bị bỏng, Đồng Liệt Lâm khẽ nguyền rủa một tiếng, hắn nhất định là đang đỏ mặt.

Tích Sâm làm bộ như không nghe câu rủa vừa rồi, có lòng dạy dỗ hắn, “Mặc dù dã thú của nam nhân chúng ta không phải ai cũng có thể hiểu được, nhưng đôi khi cũng phải có chút phong độ chứ!”

“Cô ấy chỉ là quá mệt mỏi thôi sao, còn vấn đề gì khác nữa?” Đồng Liệt Lâm lại hỏi.

Tích Sâm khẽ gật đầu một cái, “Theo bước đầu khám bệnh, bạn gái của cậu thân thể có chút yếu, ngoài ra cũng không có gì, nhưng nếu vẫn không yên lòng tôi có thể thay cậu sắp xếp một buổi khám tổng quát vào sáng sớm ngày mai, thế nào?”

Biết quan tâm thế là tốt đấy!

“Bây giờ cậu cứ việc đến thăm bạn gái của mình, tôi nghĩ chẳng có nữ nhân nào muốn tự thân lẻ lỏi một mình sau lúc vừa tỉnh dậy đâu.” Có lẽ cũng vì trước kia hắn cũng từng khiến cho nữ nhân của mình ngồi cô đơn một mình sau khi tỉnh dậy, nên hắn rất thấu hiểu, nữ nhân của hắn cũng vì đó mà không thèm mở miệng nói một lời.

A! Những ngày tháng đó thê thảm không tả nổi mà!

Đồng Liệt Lâm nhỏ giọng cảm ơn hắn, nói rồi rời đi đến ngay phòng bệnh, chỉ riêng ở cạnh cô hắn mới thật sự cảm thấy yên tâm.

Trong phòng bệnh, làn mi Phương Tiểu Lương khẽ rung động, và rồi mở hẳn sau một hồi khó khăn để làm quen với ánh sáng, lúc sau cũng chưa thể rõ ràng mình đang ở đâu.

Đồng… Hắn đang ở đâu?

Cô nặng nề ngồi dậy, vén chăn mền trên người hết cả mới thảng thốt giật mình bản thân đang nằm trong phòng bệnh đầy mùi thuốc khử.

Hình như cô đã ngất đi nên Đồng mới đưa cô đến viện … có lẽ vậy...

Một thân một mình nằm trong phòng bệnh, lòng cô không khỏi dâng lên chút cảm giác lạnh lẽo.

Bước chậm trên sàn nhà lạnh ngắt, cô nhanh chóng đi về phía cửa.

Nhưng, cánh cửa cô vừa vặn ra thì cũng đúng lúc có người đẩy vào.

“Lương, sao em lại xuống giường?” Đồng Liệt Lâm không nói nhiều bế cô trên tay mang về giường, lại thận trọng đắp cho cô 2 lần chăn.

“Đồng, sao em lại ở đây?” Có lẽ cô đang rất yếu thì phải, đến giọng nói phát ra tựa hồ cũng chẳng có chút khí lực nào, “Em rốt cuộc bị bệnh gì? Vì sao cả người cứ như bị rút cạn hết hơi sức thế này?”

“Bác sĩ bảo thân thể em có chút yếu, cần nghỉ ngơi nhiều. Chuyện công ty anh đã xin nghỉ phép một tuần dưỡng bệnh.” Hắn nhìn cô dịu dàng mà nói.

“Không nói không rằng mà đột nhiên ngất tỉnh như vậy, em không biết anh đã sợ thế nào đâu.” Bàn tay to lớn của hắn ôn nhu vuốt tóc cô, ngọt ngào hôn vào vầng trán trắng noãn của cô, thấp giọng nói, khóe miệng nở nụ cười nho nhỏ.

“Em xin lỗi, có lẽ do gần đây bận rộn quá.” Cô không cách nào phát hiện biểu hiện bất thườn của hắn mà chỉ chuyên tâm thể hiện áy náy của mình, “Lần sau em sẽ giữ gìn sức khỏe, sẽ không sao nữa.”

Cô chưa từng nghĩ bệnh tình hay sức khỏe của mình sẽ mang lại lo lắng cho hắn, Đồng Liệt Lâm thật sự đã sợ hãi sao?

“Về sau không cần nhắc anh cũng phải chú ý đến em.” Bởi giờ đây quan tâm đến cô đâu chỉ là quan tâm một người.

“Bác sĩ nói khi nào thì em có thể xuất viện?” Gạt bỏ đi cảm giác áy náy, còn lại cô chỉ muốn biết khi nào mới có thể thoát thân khỏi chốn này.

“Ít nhất em phải ở lại nghỉ ngơi một ngày một đêm nữa, sáng sớm ngày mai anh đã sắp xếp một buổi khám tổng quát để kiểm tra sức khỏe, đảm bảo em đã khỏe thật sự.” Nói rồi hắn cúi xuống hôn nhẹ vào tay cô, sau đó đưa bàn tay đó đặt lên bụng, “Nghỉ ngơi nhiều vào, anh lúc nào cũng ở đây với em.” Lần này sẽ không chỉ có anh, mà còn là kết tinh tình yêu của hai chúng ta, em sẽ không sợ cô độc trong căn phòng này nữa.

Cô thật tâm rất muốn tin lời hắn, nhưng không hiểu sao… hình như hắn vẫn giấu cô chuyện gì… rốt cuộc là chuyện gì…

Hay là cô đã mắc một căn bệnh nan y nào? Cho nên hắn mới không muốn nói cho cô biết?

Liên tiếp đó trong đầu cô xuất hiện những giả thiết không có giải đáp…

Có điều chỉ chốc sau đã thấy Tiểu Lương Lương chìm vào mộng cảnh.

★ ☆ ★ ☆ ★

Kiểm tra qua đi, cầm trên tay bản đánh giá Đồng Liệt Lâm nói luôn với cô, “Em không sao rồi, chẳng qua lần cần nghỉ ngơi nhiều thêm chút.”

Điểm này lại càng làm Phương Tiểu Lương không yên lòng chút nào.

Nếu cô thật sự khỏe vậy tại sao không cho cô xem bản đánh giá đó? Không lẽ thật sự cô mắc bệnh nan y không thể chữa được?

Có thật là như vậy không?

Phương Tiểu Lương vừa suy nghĩ vừa cong hai chân rúc mình vào sô pha, thả hồn nghĩ ngợi lung tung.

Đồng Liệt Lâm vừa bước ra khỏi phòng, nhìn cô như con mèo nhỏ, tha bản thân vào một chốn không gian riêng, tựa hồ ngầm thông báo giới hạn lãnh thổ không cho kẻ khác xâm nhập, hắn bất giác nhíu mày.

“Đang nghĩ gì vậy?” Hắn ngồi xuống ôm cô vào ngực, mở miệng hỏi.

“Không có gì.” Cô rũ mi mắt xuống, che đậy ánh nhìn bất an của mình, “Chẳng qua là cả ngày ở mãi trong nhà nên có chút buồn bực.”

Đáng tiếc, dù cô có che dấu thế nào hắn vẫn phát hiện ra.

Nâng nhẹ cằm nữ nhân của mình, rồi hướng thẳng ánh nhìn vào mắt cô, “Buồn bực, rồi còn gì nữa?”

Cô bất an nhìn hắn, không biết làm sao khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, “Đồng…” Tay cô nắm chặt vạt áo hắn, trong lòng nhất thời dâng lên cảm giác sợ hãi mông lung.

“Ngoan đi, và đừng tự cắn mình nữa.” Nhìn thấu được sự bất an của cô, Đồng Liệt Lâm cười nhẹ mấy tiếng rồi đem đôi môi ướt át đang tự cắn ấy bỏ vào miệng, dùng lưỡi cạy răng cô mà ngọ nguậy tiến vào.

“Đồng…” Hắn thật dịu dàng, dịu dàng hết sức để chứng minh sự tồn tại của mình, “

Cô lần này chủ động hôn lên môi hắn, dùng đầu lưỡi thăm dò hết thảy bên trong, dây dưa lẫn nhau một hồi bàn tay nhỏ bé của cô to gan đi xuống dưới, đặt tay lên phần nam tính nhất của hắn.

Hắn ngay lập tức phản ứng lại.

Một tay đè lên bàn tay vừa táy máy đó của cô, dạy bảo cô thế nào là kích thích, tay kia dùng sức xoa bộ ngực tròn đầy bên trên, có lẽ cũng vì mang thai mà bầu ngực này càng thêm căng mịn.

“Ưm…”

Cô thật có năng khiếu mà, bàn tay phía dưới khéo léo đến mức khiến hắn không nhịn được rên rỉ ra tiếng, “Bảo bối, em thật giỏi đó.”

Nghe vậy, cô càng ra sức lấy lòng hắn.

Nghĩ rồi rời ghế sô pha, nhanh nhẹn đứng phía trước cởi quần hắn, hướng thẳng đến quần lót, trực tiếp đụng chạm vào vật nam hấp dẫn đó.

Hành động này chẳng những khiến hắn không ngừng phát ra tiếng thở dốc, cả nhiệt năng trong người cô cũng tăng lên, hai bầu vú trước ngực được hắn xoa bóp cũng phản ứng hết sức nhiệt tình, nụ hoa đỏ lên đến mê tình.

Trong khi ở dưới cô dùng khẩu miệng phục vụ thì trên này hắn đã rất nhanh không chịu được, đến lúc cô vào sâu hơn hắn lại gầm nhẹ một tiếng, đưa cô mang vào lòng.

“Lương Lương, như vậy anh sẽ không chịu được mất.” Hắn lôi cô về phía sô pha, đặt cô lên phía trên nhưng vẫn tránh phần bụng ra, nửa đùa nửa thật mà nói, “Em hẳn sẽ không muốn tương lai của ông xã mình không quá vô dụng đâu nhỉ?”

Cô ngẩn ra, không thể tin được những lời từ miệng hắn nói ra, cô lẩm bẩm nhắc lại, “Ông xã?”

Hắn đưa miệng hôn cô thêm một lúc nữa, “Bà xã à, em có đồng ý đáp ứng anh không?” Một câu “ông xã” của cô so với tiếng thiên địa thật dễ nghe mà.

“Anh…. Muốn kết hôn với em sao?” Cô cứng người hỏi, “Làm sao có thể?”

“Làm sao không thể? Không lẽ em không muốn kết hôn với anh?” Hắn hỏi ngược lại cô, bọn họ ngay đến con cũng đã có, tại sao không thể kết hôn?

Hơn nữa hắn đã sớm tính toán lấy đứa con làm vật trở ngăn cô rời xa hắn, muốn cô ở lại cả đời cạnh hắn, đến chết cũng không bỏ đi lần nữa.

“Đồng…” Tại sao? Chẳng phải hắn vẫn luôn xem cô như anh em tốt … Không, hai người bọn họ đã cùng nhau hưởng qua hết thảy quan hệ vợ chồng, hắn không thể xem cô như anh em được.

Có điều, hắn yêu cô sao?

Cô nhìn hắn, một câu này thôi nhưng cũng không dám mở miệng mà hỏi.

Nếu như không yêu tại sao lại muốn kết hôn với cô? Là bởi cô mắc bệnh nan y, vì thương hại nên mới muốn cưới sao?”

Là vì vậy sao?

Là vì cô sắp chết nên mới muốn kết hôn?

Đồng Liệt Lâm đâu biết nội tâm cô đang nghĩ những gì, nhìn cô lâu như vậy không có động tĩnh gì hắn liền đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ hòng lôi kéo chú ý cô qua về.

“Em lại ngẩn người. Nói cho anh biết, có phải là không muốn kết hôn với anh không?” Hắn hỏi.

Cô khẽ cắn môi, sau một lúc lâu cũng không nghĩ ra biện pháp mở miệng hỏi lý do cuộc hôn nhân này. Thật là, ở trên thường trường quả quyết mạnh mẽ bao nhiên đến nay khi tình trường vẫn chẳng có chút kinh nghiệm nào.

Thì ra cô của mười năm trước cùng bây giờ đều là một dạng, mãi cũng không có dũng khí đối mặt với hắn.

Hắn nở nụ cười, trong khi thần tình cô đang thống khổ tột độ, “Thế nào? Nếu em không muốn cũng không sao, đừng như vậy nữa.” Làm cho cô đau khổ là điều hắn thật sự không muốn.

Cô khó khăn lắc đầu một cái. Kết hôn cùng hắn là điều bấy nay cô vẫn mong muốn, đầu ngón tay cô run run dán lên gò má hắn, vuốt ve quyến luyến.

Thử mở miệng, cổ họng khô khốc khiến cô không cách nào nói ra nổi điều gì, cuối cùng lại nở ra nụ cười, cánh môi dán lên môi hắn, lần nữa chủ động đê mê hắn, bàn tay cũng lần nữa lục đục lột ra từng lớp áo trên người hắn.

Lớp áo sơ mi cuối cùng rất nhanh cũng đã được cởi ra, có điều hình như vẫn có trở ngại.

“Đồng.” Cô hướng đôi mắt chờ đợi nhìn hắn.

“Tiểu Lương, em sao vậy?” Đè lên hai tay cô, hắn thấp giọng hỏi, “Nói cho anh biết đi.”

Cô tránh hắn ra, rồi lại nhanh nhẹn vòng tay sau gáy hắn, “Đồng, chẳng phải anh rất muốn em sao?” Nam vật của hắn như cũ đang nằm trên đùi, bướng bỉnh cô tiếp tục chơi đùa với nó.

“Đáng chết!” Hắn khẽ nguyền rủa một tiếng, vội tránh cô ra, “Tiểu Lương, đừng như vậy, anh không muốn làm em bị thương.”

Cô cứ vậy trêu đùa, trên đời này có bao nhiêu kẻ có thể chịu đựng được?

Nhất là hắn lại rất yêu cô.

“Anh không làm bị thương gì đến em cả.” Cô ngửa đầu, mang hắn đè xuống dưới, “Tất cả là em tự nguyện, tối nay để em, được không?”

Cô mở miệng nói vừa xong, bộ váy mặc trên người cũng từ từ hạ xuống, lộ thiên trước mắt là tấm thân ngọc ngà cùng bộ lót trắng tinh, sẵn sàng biểu diễn thân thể với hắn.

Bàn tay nhỏ bé lại luồn đến lưng, cởi đi móc nịt vú, cũng vừa lúc hai bầu vú đỏ tươi hiện hữu.

Nhìn đến đây nam vật hắn không kiềm chế được động thân, và rồi lập tức đem hai nụ hoa đỏ ấy bỏ vào miệng bú, gặm, mân mê.

Cảm giác tê liệt từ chỗ hắn cắn truyền đến, Phương Tiểu Lương trong miệng bật ra tiếng rên, nhưng vẫn không quên “nhiệm vụ” của cô tối nay.

Tay cô trượt xuống lồng ngực hắn, đầu ngón tay ấn lên hai núm đầu nâu nhỏ, xoa xoa bóp bóp.

Rồi nhẹ nhành đẩy hắn ra, học hắn mang đầu núm ấy bỏ vào miệng bú bú cắn cắn.

Hắn khàn giọng rên rỉ, hô hấp không dứt, “Tiểu Lương…”

Cô ngẩng đầu lên, mặt cả hai đều bừng bừng đỏ.

Hắn hồi lâu tự tìm đến phía dưới cô, động tâm chú ý đến mảnh tam giác đã ướt dầm dề.

“Hẳn là đã chờ đợi lâu rồi.” Cởi ra quần lót, hắn dùng đầu ngón tay cắm vào hoa huyệt đã đầy dục khí.

“Ư…” Hành động bất thần của hắn khiến cô nhất thời không đón nhận kịp, ngửa đầu thở dốc, trông cô run rẩy như một cây liễu trong gió, “Đồng ….Ừ a…”

“Vốn đinh tối nay cho em chủ động, nhưng rất xin lỗi.” Hắn nâng mông cô, một tay xé rách quần lót cô, sau đó nam vật nóng bỏng không hề báo trước tiến vào mạnh mẽ.

“A…” Mặc dù đã cùng nhau hoan ái không biết bao lần nhưng đến giờ cô vẫn không cách nào tiếp nhận hoàn toàn hắn to lớn như thế.

Hai tay khoác lên eo cô, hắn chủ động ấn mình, hưởng thụ cảm giác sung sướng mà khoái lạc mang lại.

“Ừ…..” Cô tựa như chú mèo con, dựa dẫm trên người hắn không còn chút khí tức nào, mặt đã đỏ lại càng thêm đỏ, trông thật đáng yêu, “Nhẹ, nhẹ một chút….”

Cô nhắc nhở hắn.

Hiện tại thân thể cô không như trước kia nữa, hắn không thể nhất thời tùy ý được.

Nói rồi dùng lực đạo nhẹ hơn, hắn bớt đi cường độ, lần này lại tạo độ ma sát xem chừng còn kích thích hơn.

“Đồng ….Ưm… Cứ vậy …” Phương Tiểu Lương nhíu hàng lông mày, không kiêng dè bám lấy hắn chặt hơn cũng như bám lấy thứ khoái cảm xác thịt đang dày xéo cả hai.

Trên người hắn, ánh mắt si mê của cô không ngừng dán lên khuôn mặt tuấn tú ấy, dù thế nào trông hắn vẫn mê người như vậy.

Tại sao?

Đồng, anh có yêu em không?

Vì gì cô vẫn không thể mở miệng mà hỏi hắn? Tại sao dù thế nào cô cũng không tìm được dũng khí năm xưa khi tỏ tình cùng hắn?

Một giọt lệ nóng bỏng trong suốt gieo nơi khuôn mặt đỏ hồng vì hoan ái, cô ngẩng đầu dốc lệ chảy ngược vào trong, không muốn nam nhân này nhìn thấy thương tâm đó.

Hai thân thể nhạy cảm chẳng mấy chốc sau đã đạt đến cao triều. Cô rên khẽ một tiếng, đem gò má ướt át của mình dán vào bờ vai hắn, run rẩy, khóc mà không lên tiếng.

Cô thật tâm yêu thương hắn…

Thật sự…

Vậy, Đồng, rốt cuộc từ trước đến nay anh có yêu em không?

★ ☆ ★ ☆ ★

Sớm tinh mơ, kẻ nào đó bồi hồi đi mãi trong phòng, ánh mắt quyến luyến không thôi hướng về phía nam nhân ngủ say trên giường.

Giấy notes màu hồng đã đặt tại đầu giường.

Em yêu anh

Đừng đến tìm em

Hẹn gặp lại.

Khéo léo kéo hành lý ra đi, Phương Tiểu Lương lưu luyến quay lại, nhưng rồi rất nhanh sau đó đã dứt khoát rời đi, không bao giờ quay lại nữa.

Ra đến cửa, sắc trời vẫn chưa sáng hoàn toàn.

Cô nở nụ cười tự giễu mình, trong thâm tâm có một nơi luôn muốn đến.

Hoặc giả, lúc này lại đúng thời điểm cô cần một nhân tình chẳng hạn.

★ ☆ ★ ☆ ★

Hơi lạnh từ khoảng trống kế bên trên giường khiến Đồng Liệt Lâm không thể không mở mắt.

“Tiểu Lương?” Hắn ngồi dậy, nhìn khắp nơi trong phòng tìm kiếm hình bóng nữ nhân đã ngự trong trái tim hắn từ lâu.

Tờ notes nhỏ màu hồng nhanh chóng gây chú ý, hắn nhanh chóng nhặt lên.

Cô có ý gì đây?

Cái gì là yêu hắn? Cái gì là đừng đến tìm cô chứ?

Lại còn “gặp lại!”. Nữ nhân kia, em quả là muốn chọc giận ta mà. Lần trước hắn đã ra tay “dạy dỗ” tận tình cho cô hiểu, để mãi cô sẽ không rời bỏ hắn. Nhưng chuyện này rành rành cho thấy cô vẫn chẳng hiểu cóc gì.

Rất tốt.

Lần này cô nhất định sẽ hiểu, rất sâu rất sâu tâm ý của hắn.

Hắn thề.

HẾT CHƯƠNG 9

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.