Người Chồng Máu Lạnh

Chương 36: Q.1 - Chương 36




Tôi chỉ muốn biết, cô có muốn hay không?” Từ trước đến nay lời nói của hắn luôn rõ ràng, đơn giản không câu lệ, hắn không cần biết quá trình, cái hắn muốn chính kết quả.

Muốn hay không muốn, cần hay không cần?

Tử Lạc ngẩng đầu lên, sương mù bao phủ trong mắt khiến cô không nhìn rõ gương mặt của người đàn ông kia, chỉ là trong mơ hồ vẫn cảm nhận rõ đường nét gương mặt người này rất sắc nét, cô không rõ, sắc nét bao nhiêu.

“Tôi nghĩ…” Cô nhẹ nhàng gật đầu một cai, thật sự chờ mong một hôn lễ thuộc về mình, có cô, cũng Ôn Vũ Nhiên…

Lê Duệ Húc đứng lên, cũng vươn tay mình, không nói gì kéo tay cô, thậm chí không để cho cô cự tuyệt.

Hắn đã biết đáp án của mình.

Tử Lạc cảm thấy không rõ ràng, cô chỉ có thể bị động đi theo người đàn ông này, cho đến khi cô đưa tay che trên ánh mắt, mới phát hiện mọi thứ trước mặt như không có thật.

Đây là lễ đường, một không gian không coi là nhỏ, không có cha xứ, trong giáo đường cũng được bao phủ bằng màu trắng của hoa hồng, giống như giấc mơ của cô. Cô vẫn không rõ tình huống bây giờ. Một đám người ở trên mặt cô, động tay động chân.

Cô thực sự giống một cô dâu, đứng ở trước gương, cô thấy được chính mình đang mặc váy cưới, nhất thời, vẫn không rõ đây là thật hay là mơ.

Đột nhiên, cô mở to cặp mắt, tất cả vẫn ở trước mặt cô không hề biến mất, váy cưới trên người, trên mặt cũng được trang điểm xinh đẹp.

“Đây không phải, không phải mình…” Cô đột nhiên nâng váy lên, đây không phải là của cô, hôn lễ, cũng không thể là hôn lễ của cô, váy cưới màu trắng trên người cô thực sự là châm chọc, thực sự là làm cô tổn thương quá lớn, cô cảm giác lồng ngực như có một cái hố rất sâu, sau đó máu cứ chảy cứ chảy.

Đột nhiên, cô muốn xé rách chiếc váy lại bị một bàn tay nắm chặt lấy, cô ngẩng đầu nhìn tới đôi mắt màu trà.

“Vi cái gì?” Môi của cô khẽ mấp máy, vì sao đối với cô như vậy, cô có làm sai gì sao, vì sao cô lại gặp phải chuyện này?

“Kết hôn.” Người đàn ông buông tay cô ra, khẽ mím môi, hắn đưa bàn tay thon dài, giúp cô sửa lại chiếc váy, chiếc váy cưới trên người cô, tuy là nhanh chóng chuẩn bị, cũng không được coi là hoàn mĩ, nhưng lại rất thích hợp với cô. Ngoài trừ gương mặt nước mắt pha phấn trang điểm khiến hắn rất khó chịu.

“Cùng ai?” Cô ngẩng đầu lên nhìn, nhìn chằm chằm vào hắn, người này đối với cô vẫn là xa lạ, cũng lại không hắn là xa lạ.

“Tôi.” Lê Duệ Húc thản nhiên nói, kéo lại tay áo của mình, mặt không biểu cảm giúp cô lau đi lớp phần bị nhòe, cô dâu của hắn chỉ cần là cô, xấu đẹp không quan trọng.

“Vì sao?” Câu nói kia vì cái gì, cô đờ đẫn, cảm giác từ tay áo của hắn đến da mặt thật đau đớn.

Từ đầu Lê Duệ Húc không quan tâm trên người mình đang mặc một bộ âu phục đắt tiền, lau sạch gương mặt nhỏ nhắm của cô, phát hiện ánh mắt của cô giống như thỏ trắng.

“Tôi cần, cô cũng cần, giữa chúng ta không cần tình yêu, cô cần một gia đình, tôi có thể cho cô, cái tôi muốn, cô cũng có thể cho tôi.” Hắn buông tay xuống, thản nhiên nói, hắn muốn cái gì, cô có thể đã biết rồi. Hắn có thể cho cô một gia đình, nhưng cái giá của cô phải trả cũng không hề thấp.

Lê Duệ Húc là một thương nhân, hắn sẽ không để mình lỗ, cho tới bây giờ cũng sẽ không.

“Gia đình.” Tử Lạc có chút dao động, cô cô đơn đã quá lâu, thật sự cần một gia đình.

Kết hôn, phải không? Hiện tại kết hôn với ai cũng giống nhau, không phải là trả thù, nhưng rất mệt mỏi, mặc kệ người đàn ông này cần gì, hắn đã ở bên cạnh cô khi cô đau đớn nhất, giúp đỡ cô, cô lại không hề biết, cũng chính người đàn ông này, sẽ đẩy cô xuống địa ngục, không thể cứu vãn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.