Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi

Chương 6: Chương 6




Thời gian mất điện cũng không quá lâu, đại khái 12 giờ 30 liền có điện.

Trong nháy mắt khi cả căn phòng sáng lên Tô Tiêu Tiêu kinh hỉ hét to một tiếng.

“Chu tổng! Có điện rồi a!”

Cô ngồi quỳ ở trên sofa, mặt đầy kinh hỉ nhìn anh.

Chu Lâm Duyên vẫn đang đứng ở chỗ cũ một tay cầm di động, tay còn lại nhét ở túi quần, nghe thấy giọng Tô Tiêu Tiêu mới ngước mắt lên. Rồi nói với người bên kia điện thoại.

“ Chờ ngày mai tôi qua đó một chuyến, đến lúc đó lại nói tiếp.”

Nói xong liền treo điện thoại, đi về phía Tô Tiêu Tiêu.

Tháo cái sạc dự phòng trả lại cho cô. Tô Tiêu Tiêu cầm lấy, vẫn duy trì tư thế quỳ ở trên sofa, rất nghiêm túc nhìn Chu Lâm Duyên cười tủm tỉm.

“Cảm ơn anh...Chu tổng.”

Chu Lâm Duyên nhìn cái tư thế vừa quỳ vừa khom lưng nói cảm ơn của cô có chút suy nghĩ.

“Tô Tiêu Tiêu...không lẽ cô uống lộn thuốc ”

Tô Tiêu Tiêu cười tủm tỉm như cũ.

“Không có nha, tôi chỉ uống chút bia mà thôi.”

Nói xong còn chỉ lên bàn trà.

Chu Lâm Duyên theo ngón tay cô thấy trên bàn trà là đồ ăn vặt, còn có mấy lon bia.

Anh thu hồi tầm mắt, một lần nữa nhìn về phía Tô Tiêu Tiêu.

Tô Tiêu Tiêu cũng ngửa đầu nhìn anh, hai người nhìn nhau một lát, Chu Lâm Duyên mới gọi cô:

“Tô Tiêu Tiêu.”

“Ân”

Tô Tiêu Tiêu không rõ sao anh lại gọi mình.

Chu Lâm Duyên trầm mặc trong chốc lát rồi mới chậm rãi nói

“ Có phải cô thấy rất thoải mái”

Còn có thời gian để uống bia, chắc là nghỉ ngơi đủ rồi đi.

Tô Tiêu Tiêu có điểm ngốc, không hiểu Chu Lâm Duyên là có ý tứ gì, nhưng cô vẫn ấp úng gật đầu.

“ Đúng vậy nha “

Là rất thoải mái a.

Ai ngờ vừa mới nói xong, cô liền nghe thấy một chuyện giống như sét đánh ngang tai.

“Vậy là tốt rồi, nghỉ phép kết thúc, ngày mai cùng tôi đi công tác.”

Tô Tiêu Tiêu: “!!!”

Chu Lâm Duyên nói xong câu này liền rời đi, Tô Tiêu Tiêu ở trên sofa, có điểm choáng váng mà nhìn chằm chằm cánh cửa đã đóng lại kia.

Đầu óc cô phát ngốc, quả thực không thể tin vào lỗ tai chính mình.

Qua hơn nửa ngày cô mới tức giận cầm cái gối dùng sức ném về phía cửa.

“ Anh là tên biến thái!”

Kế hoạch của cô là làm xong việc Chu Lâm Duyên giao sẽ xin nghỉ một tuần, kết quả tên kia chỉ phê chuẩn 4 ngày. Chuyện như vậy rồi cô cũng chỉ biết chấp nhận miễn sao có thể nghỉ ngơi mấy ngày. Cô cũng đã mua một đống đồ ăn vặt để trải qua cuộc sống thần tiền, kết quả vừa qua một ngày liền hủy kỳ nghỉ phép của cô!

Dựa vào cái gì a!

Tô Tiêu Tiêu cả đêm nằm ở trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được, tức giận đến đau cả dạ dày.

Tuy rằng rất không vui, nhưng cô vẫn là không dám không đi.

Buổi sáng ngày hôm sau, mang theo một thân đầy bực bội rời giường thu thập hành lý.

Không biết lần này sẽ đi bao lâu, cũng không nghĩ sẽ hỏi Chu Lâm Duyên, liền tùy tiện ném mấy bộ quần áo vào vali, nếu không đủ dùng cùng lắm thì mua thêm mấy bộ.

Chờ cô thu thập xong vẫn chưa đến 8h.

Không chờ Chu Lâm Duyên gọi điện thoại tới, cô đã tự mình kéo hành lý đi qua tìm anh.

Cô bấm chuông cửa một lát mới nghe thấy bên trong truyền đến tiếng bước chân.

Chu Lâm Duyên ra mở cửa, anh dường như là vừa rời giường, trên người vẫn là bộ quần áo mặc tối hôm qua. Tô Tiêu Tiêu thấy anh vẫn chưa thay đồ liền có chút nghi hoặc.

“Chu tổng, anh không phải nói 9 giờ lên máy bay sao”

Chu Lâm Duyên ừ một tiếng, mặt không đổi sắc nói:

“Vé máy bay đã đổi thành 12 giờ.”

Tô Tiêu Tiêu: “……”

Tô Tiêu Tiêu quả thực không thể nào tin nổi, cô đã phải dậy sớm như vậy kết quả bây giờ anh ta lại bảo đổi giờ bay.

Cô rất tức giận, xoay người muốn đi.

Chu Lâm Duyên cũng hiểu vì sao cô tức giận, lúc thay đổi chuyến bay anh đã quên nói cho cô biết.

Thấy cô xoay người đi, anh mới giơ tay nắm lấy cánh tay cô.

“ Cô muốn đi đâu? ”

Tô Tiêu Tiêu quay đầu lại.

“Tôi về nhà ngủ.”

Chu Lâm Duyên lại hỏi.

“ Cô đã ăn sáng chưa? ”

Tô Tiêu Tiêu chịu đựng xúc động trợn trắng mắt.

“ Anh nói thử xem.”

Chu Lâm Duyên nói: “Đừng ngủ, chờ tôi một lát chúng ta cùng xuống lầu ăn sáng.”

Nói xong, liền xoay người về phòng.

Tô Tiêu Tiêu: “……”

Tô Tiêu Tiêu tuy rằng tức giận, nhưng cũng không có biện pháp, đành phải xách theo hành lý đi theo Chu Lâm Duyên vào nhà.

Chu Lâm Duyên mỗi buổi sáng vẫn luôn chạy bộ đến 8 giờ 30 mới kết thúc.

Từ phòng thể thao đi ra thấy Tô Tiêu Tiêu ngồi ở trên sô pha, nhàm chán mà ghé vào trên tay vịn sô pha. Giương mắt nhìn Chu Lâm Duyên đi ra, mới uể oải hỏi một câu.

“Chu tổng, hôm nay chúng ta sẽ đi công tác ở đâu? ”

Chu Lâm Duyên từ phòng bếp lấy ly nước cho cô.

“Đi Dung Tuyền.”

Đi Dung Tuyền a.

Tô Tiêu Tiêu tiếp nhận cái ly, uống một ngụm. Bụng lại kêu lên một cái, cô ngửa đầu nhìn Chu Lâm Duyên, biểu tình thực ủy khuất.

“Chu tổng, tôi đói bụng.”

Chu Lâm Duyên nói

“ Chờ tôi.”

Chu Lâm Duyên về phòng thay đổi quần áo đi ra đã thấy Tô Tiêu Tiêu ngồi trên cái vali ngoài cửa.

Lúc này đã 9 giờ, trong tiểu khu mọi người đều đã đi làm, chỉ còn lại mấy dì đang quét rác.

Tô Tiêu Tiêu cùng Chu Lâm Duyên sóng vai mà đi, cô bỗng dưng nhớ tới một vấn đề.

“Chu tổng, lần này đi công tác liệu tôi có được nhận tiền thưởng không a? ”

Chu Lâm Duyên lạnh như băng.

“Không có.”

Tô Tiêu Tiêu không thể tin được, ngẩng đầu trừng mắt anh.

“Tôi đây không đi nữa!”

Chu Lâm Duyên liếc nhìn cô một cái, hù dọa.

“ Được thôi, vậy thì cô cứ chuẩn bị đơn chức rồi đưa cho tôi.”

Tô Tiêu Tiêu: “……”

Lời nói không hợp nhau, nửa câu cũng ngại nhiều! Tô Tiêu Tiêu quyết định dọc đường đi sẽ không cùng anh nói chuyện!

Tác giả có lời muốn nói: mấy chương này hơi ngắn.

Chương sau liền dài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.