Nếu Không Phải Là Anh

Chương 17: Chương 17: Lương duyên trời định




Tiệc cưới diễn ra tại một nhà hàng sang trọng ở trung tâm thành phố. Cổng hoa được thiết kế bằng một dàn bong bóng hồng trắng xen kẽ, dịu dàng, ôn nhu. Trong bức hình cưới của cả hai đặt bên cạnh, cô dâu trong chiếc váy cưới trắng tin khôi tạo hình duyên dáng, e ấp bên cạnh người bạn đời, nụ cười hạnh phúc nở trên môi. Bên ngoài, nàng tay trái khoác tay chú rể, tay phải cầm đóa hoa cưới lộng lẫy, miệng cười tươi như hoa khoe sắc đứng trước cổng đón mừng thực khách đến tham dự, dù đôi chân có mỏi nhừ vì đôi giày cao gót, dù phải đứng cả hàng giờ, nét rạng ngời vẫn lan tỏa trên gương mặt.

Gia đình Cao Nguyên đến trước giờ làm lễ nửa tiếng. Ông Cường và Cao Nguyên mặc âu phục đơn giản, vest đen lịch lãm. Bà Xuân trong chiếc áo dài nhung điểm thêm hoa sen lấp lánh trên hai tà áo làm tăng vẻ đẹp vốn có của một quý bà sang trọng. Ngọc Hân táo bạo trong chiếc váy hở hang và ngắn cũn cỡn để lộ đôi chân thon dài và trắng trẻo. Gương mặt trang điểm đậm cùng tông đỏ với trang phục khiến nam nhân nào một lần đi qua cũng không thể cưỡng lại mà ngắm nhìn. Một gia đình sang trọng, quý phái, khí thế hiên ngang, duy chỉ có một người vẫn lặng lẽ, cúi đầu đi theo sau Cao Nguyên, bước đi e ấp, ngượng ngịu. Có thể nói, sắc đẹp gợi cảm và quyến rũ của Ngọc Hân thu hút ánh nhìn của rất nhiều người, nhưng nét sắc sảo quen thuộc đó sẽ nhanh chóng bị lãng quên. Gia Nhi thì lại khác, cô mặc chiếc váy trễ vai, màu hồng nhạt, đính nơ phần eo, mang một vẻ đẹp mong manh hết sức nhẹ nhàng, khiến người nhìn có cảm giác như muốn dang tay che chở.

Năm người cùng tiến về phía đôi tân lang tân nương, sui gia hai họ tay bắt mặt mừng. Một người đàn bà từ trong nhà hàng bước ra, vừa trông thấy mọi người liền tươi cười hân hoan.

“Lệ Xuân!”

“Mai! Chúc mừng, chúc mừng nhé!” Bà Xuân hồ hởi nắm lấy tay người bạn, sau đó quay sang giới thiệu gia đình. “Đây là chồng tôi, con trai Cao Nguyên, con gái Ngọc Hân, còn kia là…” đến lượt Gia Nhi, bà bỗng ngưng lại.

“Dì Mai, đây là Gia Nhi, vợ sắp cưới của con.” Cao Nguyên tiếp lời bà, tay trong tay Gia Nhi thân mật.

“Ồ, thế ra gia đình bà cũng sắp có chuyện vui rồi, lúc đó đừng quên người bạn già này nhé!”

Bà Xuân cười giả lả cho qua chuyện, vừa lúc đó lại có một cô gái nhã nhặn bước đến gần đám đông.

“Mẹ!” Cô gái cất giọng dịu dàng gọi bà Mai, chợt nhìn thấy mọi người đứng xung quanh, nhã nhặn gật đầu chào. “Ơ…anh là…Cao Nguyên.” Cô chú ý vào người đàn ông lịch lãm, gương mặt quen thuộc mà những năm tháng tuổi trẻ cả hai đã cùng sánh vai nhau trên con đường đến trường. Cô định đến gần hơn chút nữa, bỗng sững lại khi nhìn thấy cái nắm tay thân mật của anh và người con gái lạ.

“My! Chào em!” Cao Nguyên cũng nhận ra đôi má lúm đồng tiền ngày xưa, cười nhẹ.

“My, là con sao? Càng ngày càng xinh đẹp, dì cứ ngỡ là cô diễn viên nào đến tham dự chứ!” Bà Xuân rạng rỡ, nhìn người con gái mà bà từng nghĩ là con dâu của mình, trong lòng bỗng chút không vui. Giá như con trai bà có đầu óc suy nghĩ một chút, có lẽ bà cũng đã được làm sui với người bạn thân rồi. Nghĩ đến đây, bà nói với giọng đầy ẩn ý. “Thằng Nguyên thật vô phước khi không cưới con làm vợ. Nếu không thì dì và mẹ con đã thân lại càng thân hơn rồi! Nuôi con khôn lớn mà chẳng bao giờ chịu nghe lời mẹ!”

“Mẹ!” Anh gắt gỏng nhắc nhở.

“Vào trong đi bà, để cho hai cháu đón khách!”

Ông Cường hiểu không khí đã căng thẳng, vội đỡ lời. Lúc nào cũng thế, mỗi khi mẹ con Cao Nguyên sắp có “chiến tranh”, ông Cường lại đứng ra là người hòa giải. Gia Nhi cảm nhận được ẩn trong nét mặt lạnh lùng, nghiêm khắc và kiệm lời kia, ông luôn tạo cho cô một sự gần gũi và tấm lòng bao dung, nhân từ.

Cao Nguyên vẫn nắm chặt tay Gia Nhi không rời đến nỗi cô có cảm giác máu đã ngừng lưu thông trong lòng bàn tay, khiến tay tê cứng. Chỉ đến khi cả nhà đã ổn định vị trí trên bàn tiệc, anh mới chịu buông.

Có lần cô được xem bộ phim hoạt hình A twist in time, trí nhớ hoàng tử bị mụ phù thủy làm phép đánh mất, chàng không thể nhận ra là ai đã cùng mình khiêu vũ trong đêm dạ hội, nhưng cái chạm nhẹ tay của nàng Lọ Lem đã giúp anh dần tỉnh giấc, chống lại cơn mê muội, tìm lại tình yêu của bản thân mình. Chẳng phải trong tình yêu, điều quan trọng nhất không phải là mối quan hệ xác thịt, mà đơn giản chỉ là cả hai cùng nắm tay nhau, vượt qua thử thách của số phận, của lương duyên, tay trong tay cho đến cuối đời, mới là tình yêu thật sự? Gia Nhi nhìn bàn tay đã đỏ au vì máu đã lưu thông trở lại, bất giác mỉm cười.

Lại mơ mộng rồi, thực chất mình không phải là Lọ Lem, Cao Nguyên cũng chẳng phải hoàng tử mà mình mong đợi và đủ dũng cảm để tranh giành lấy tình yêu cả đời, chuyện cổ tích này lại càng không thể xảy ra giữa mình và anh ta, chỉ vì anh quá nhập vai vào vở kịch mà anh đã dựng sẵn, chỉ vì hoàng tử trong lòng mình lại là một người khác.

Đúng bảy giờ, buổi lễ bắt đầu. Người MC trang phục chỉnh tề bước ra sân khấu, giọng oang oang giới thiệu chương trình, ở phía sau màn hình vẫn trình chiếu những bức ảnh cưới tuyệt đẹp của hai nhân vật chính. Trong giây phút cả hai rạng rỡ khoác tay nhau cùng tiến về sân khấu, trong lòng Gia Nhi bỗng bồi hồi xúc động, cô chăm chú nhìn theo những bước chân của tân lang tân nương trên thảm đỏ trải dài, chợt nhận ra trong thời khắc này tình yêu là một điều gì đó thật thiêng liêng và tuyệt đẹp. Cô thầm chúc cho họ - hai người xa lạ cô tình cờ gặp gỡ - nhất định sẽ có một cuộc sống hạnh phúc viên mãn.

Ánh mắt Gia Nhi đăm đăm vào nghi thức lễ cưới, ở bên cạnh, Cao Nguyên lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên gương mặt cô. Khi Gia Nhi mỉm cười nhìn khung cảnh rót rượu đầy lãng mạn, nụ cười như ánh nắng ban mai sưởi ấm trái tim giá lạnh của anh bấy lâu nay, nhẹ nhàng, thuần khiết. Anh khẽ ghé sát tai Gia Nhi, thì thầm.

“Nét mặt của em hiện rõ ba chữ “muốn lấy chồng” rồi đấy!”

Cô giật mình vì luồn hơi thở quá gần gũi, theo quán tính rụt người lại, tay sờ mặt, bên má đã nóng ran. Cô lắp bắp.

“Tôi…tôi…tôi không có…chỉ là…tôi vui cho họ thôi.”

“Anh chỉ nói đùa, có cần phải lúng túng vậy không? Nhưng không hiểu sao anh lại thích những lúc em e ấp như thế này, trông rất dễ thương…”

Cao Nguyên chưa nói hết câu đột ngột ngừng lại như vừa lỡ miệng nói ra điều gì đó không đúng. Đã từ lúc nào mà anh lại bỏ qua thành kiến ban đầu về cô, thốt ra lời khen ngợi không chút ngượng ngịu nào. Anh vội nhìn về phía sân khấu, vỗ tay lia lịa theo nhịp của người MC và quan khách. Có lẽ chỉ có giây phút bất chợt nói ra một điều từ sâu thẳm trong tim mà bản thân chưa từng nghĩ đến, đó mới chính là lời thật lòng. Anh gặp Gia Nhi trong thân phận “gái bán hoa”, trong tâm trí anh từ lâu luôn có ý nghĩ cô là loại con gái học làm sang, ăn chơi trác táng, thiếu tiền lại đem bản thân mình ra mưu lợi, thực chất không đáng được nhận sự đối xử tốt của anh. Nhưng không biết từ khi nào, tận sâu trong tiềm thức của Cao Nguyên đã có sự thay đổi, chỉ là anh bướng bỉnh không thể chấp nhận mà thôi.

Quan khách nhập tiệc sau khi các nghi thức đã hoàn thành. Sui gia hai họ và cô dâu chú rể đi đến từng bàn thiết đãi và chụp hình kỉ niệm. Ngồi cùng bàn gia đình Cao Nguyên cũng là vài người bạn cũ của mẹ, cô gái tên My vẫn ngồi cạnh anh. Cô đã theo chân anh từ ngoài nhà hàng vào, hỏi han đủ mọi chuyện trong khoảng thời gian cô và anh không gặp nhau. Thỉnh thoảng My quay sang thăm dò thái độ của Gia Nhi, Cao Nguyên lại tỏ ra thân mật thay “vợ” trả lời. Trong lúc cả hai đang trò chuyện, điện thoại Gia Nhi lại reo, bà Xuân có ý không hài lòng, ném ánh mắt hằn học về phía cô, Gia Nhi đành xin phép ra ngoài.

“Gia Nhi! Con đang ở đâu vậy?” Đầu dây bên kia, giọng của người dì hốt hoảng.

“Dì…có chuyện gì à? Sao dì lại dùng số điện thoại lạ vậy?”

“Dì với thằng Tuấn đang ở bệnh viện Sài Gòn đây. Bệnh của nó trở nặng, bác sĩ nói tình trạng đã nguy kịch lắm rồi, phải chuyển lên đây gấp, vừa tới nơi dì gọi cho con ngay. Con vào bệnh viện liền nhé!”

Nhi thảng thốt trong tiếng tút tút của điện thoại, đầu dây bên kia đã tắt nhưng cô vẫn còn thất thần như chưa tin vào tai mình. Nước mắt chực trào, cô lấy lại bình tĩnh, chạy ùa ra cổng, bất thần đụng mạnh vào một người phụ nữ, ngã nhào xuống đất.

“Cô đi đứng kiểu gì vậy?” Người đó nhăn nhó phủi phủi vai áo, chẳng thèm quan tâm đến người con gái nhỏ bé đang khổ sở ngồi dưới đất. “Cô là…con dâu của bà Xuân à?” Hóa ra là bà Mai.

Gia Nhi nặng nhọc đứng dậy, cô không cần biết người trước mặt là ai, lúc này cô chỉ muốn rời khỏi đây thật nhanh, thật nhanh. Cô tiếp tục chạy ra ngoài mặc cho ở phía sau bà Mai gọi theo và trách móc.

“Gia Nhi! Em chạy đi đâu vậy?”

Bất thình lình bị Cao Nguyên níu lại, cô quay đầu nhìn, ánh mắt đỏ hoe.

“Bỏ tôi ra! Tôi phải đi!”

“Em đi đâu chứ? Mẹ đang chờ em vào để giới thiệu với bạn bè kìa. Đi theo anh!” Anh kéo cô trở lại, nhưng Gia Nhi vùng vẫy thoát ra.

“Xin lỗi! Tôi có chuyện phải đi gấp!!!”

“Em không nói rõ ràng là chuyện gì, anh nhất định không để em đi!”

Trong tình trạng cấp bách, Gia Nhi hoảng loạn, lo sợ, lại bị ngăn cản, nước mắt cứ chảy dài từng dòng, cô nói trong nghẹn ngào.

“Em trai tôi…em trai tôi có chuyện rồi. Làm ơn, làm ơn cho tôi đi đi!”

Em trai? Cao Nguyên ngạc nhiên, thì ra cô còn có một người em. Anh biết không còn thời gian để suy nghĩ thêm nhiều, chỉ tha thiết hỏi.

“Ở đâu? Anh đưa em đi!”

“Bệnh viện…bệnh viện Sài Gòn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.