• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ôn Noãn vẫn chăm chú nhìn chằm chằm hai người, lo lắng nơi đáy lòng càng ngày càng mãnh liệt. Lúc thấy ống tay áo nàng ta tụt xuống lộ ra vệt dây trói dày đặc ở cổ tay trong đầu nhanh như tia chớp xẹt qua ánh mắt âm độc của nàng ta, nàng ta hận nàng muốn giết nàng. Bây giờ nàng ta lại giả bộ Hà nhi trước khi chết xuất hiện ở vịnh Nguyệt Nha, dụ Quân Hạo Thiên đi qua… Thanh Thanh, Thanh, Tinh? Ôn Tinh?

(*) Thanh 青 có cách đọc [qīng] và Tinh 晴 có cách đọc [qíng]

Nàng ta là Ôn Tinh!

Ôn Noãn chỉ cảm thấy cả người giống như đóng băng, máu chợt ngừng chảy, gần như không khống chế được khàn giọng nói: “Cẩn thận, nàng ta là Ôn…”

“Quân Hạo Thiên, đi tìm chết…”

Hai tiếng nói chồng lên nhau, nhưng lời nói của mỗi người lại đột nhiên dừng lại. Một luồng gió qua hồ, cuốn rơi sa mỏng trên mặt Ôn Tinh, lộ ra khuôn mặt cực kỳ xấu xí không thể tin của nàng ta, máu tươi từ khóe miệng tí tách mà xuống, thân thể bỗng nhiên hư không, hung hăng ngã vào bên bờ vịnh Nguyệt Nha, dao găm nắm chặt trong tay ngược lại cắm toàn bộ vào trong ngực. 

Khoảng thời gian này nàng dùng hết các biện pháp nhưng không cách nào đến gần Ôn Noãn giết nàng ta, càng không cách nào xâm nhập vào trong cung giết Quân Hạo Thiên, kẻ thù mà cuộc đời này nàng hận vô cùng. Nàng biết hàng năm vào ngày giỗ tiện nhân kia hắn đều mặc gió mặc mưa sẽ đến, cho dù biết rõ nàng ta chưa chết, hắn vẫn sẽ đến. Nàng nghĩ, có lẽ ở trong lòng hắn, tiện nhân thuộc về hắn đã sớm chết. Nàng đánh cuộc, đánh cuộc năm nay hắn sẽ vẫn đến, đánh cuộc tình cảm sâu đậm nhất của hắn với tiện nhân kia là chỗ căm hận nhất. Nàng mặc giá y kiểu dáng giống hệt năm đó hắn đưa cho tiện nhân kia, sớm mai phục ở chỗ này. Lại không ngờ con tiện nhân kia hôm nay cũng tới, tiện nhân kia nói: “Mời người ta chưa từng gặp, Hà nhi.” Thời khắc đó, trong lòng nàng kinh hoàng, nghĩ tới tính tình nàng ta sau khi tỉnh lại khác xa lúc trước cùng với thái độ cư xử với Quân Hạo Thiên v.v…, nàng to gan suy đoán đây có phải mượn xác hoàn hồn như lời đồn đại? Chủ nhân của thân thể này đã sớm không phải là tiện nhân kia? Lời nói tiếp theo của Quân Hạo Thiên, rốt cuộc đã xác nhận cho suy đoán của nàng, mặc dù chuyện như vậy quá mức không thể tưởng tượng được, nhưng đây dĩ nhiên là sự thật, thật sự là chuyện vui to lớn đối với nàng. Ý nghĩa của chuyện này đối với nàng, kế sách của nàng càng thêm dễ dàng thành công hơn tưởng tượng. Nàng vốn còn lo lắng Ôn Noãn đến sẽ khiến nàng thất bại trong gang tấc, lại không ngờ, lại không ngờ ông trời thế mà giúp nàng như vậy, để cho nàng phát hiện ra bí mật động trời đó, có thể lợi dụng bí mật. Hôm nay Quân Hạo Thiên nhất định sẽ chết ở trong tay nàng, chỉ cần Quân Hạo Thiên chết, nàng giết Ôn Noãn chính là dễ như trở lòng bàn tay. Thù lớn có thể một lần báo được, là chuyện hả hê lòng người cỡ nào.

Nhưng mà, khi dao găm không đâm vào tim, nàng lại không hiểu, vì sao người chết lại là mình? Cặp mắt nàng trừng lớn nhìn khí tức điêu linh nồng đậm quanh người Quân Hạo Thiên, đến chết cũng không rõ ràng, xoay chuyển như thế từ đâu mà đến?

“Ngươi có bị thương không?” Thật lâu, Ôn Noãn mới từ trong biến chuyển bất ngờ này phục hồi tinh thần lại, vội bước lên trước hỏi.

“Không có.” Quân Hạo Thiên nhìn vẻ mặt cực kỳ kinh người của Ôn Tinh, giọng nói giống như mũi đao lướt qua, “Chỉ bằng ngươi cũng muốn giả mạo Hà nhi của trẫm? Hà nhi băng thanh ngọc khiết, ngươi lại độc ác đến cực điểm cả người không sạch sẽ, cho dù ném ngươi vào trong chín tầng ao ngọc rửa sạch vạn lần ngươi cũng không sánh kịp được nàng một chút nào. Ngày đó trẫm nghe nói thiên lao bị sấm sét hủy ngươi đã chết, trẫm thật hối tiếc căm hận không thôi, hận mình không thể tự tay giết chết ngươi. Cuối cùng ông trời thương xót, lưu lại một mạng cho ngươi để ngươi chết trong tay trẫm, để trẫm tự tay báo thù cho Hà nhi.” Hắn lạnh giọng quát chói tai, “Người đâu, ném tiện nhân này vào trong hang vạn thú, trẫm muốn khiến cho ả ta vùi thân trong bụng thú hài cốt cũng không còn, tr