• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Đã là chuyện linh tinh thì không cần để ở trong lòng.” Ôn Noãn nói hời hợt, nhưng trong lòng nàng cảm thấy rất chua xót, trùng hợp mấy ngày nay thật là đau đớn, đầu tiên là đêm động phòng hoa chúc, nàng “Đè” Quân Dập Hàn rồi, ngay sau đó trong xe ngựa, Quân Dập Hàn hôn mê, nàng lại “Đè” người ta, trở lại tối hôm qua, nàng vẫn “Đè” người, nếu trùng hợp nhiều như vậy mà không có lời nói đồn đại không tốt nào đồn ra, nàng mới thấy thật kỳ quái.

Thôi, nếu nàng, ừ, danh tiếng “Dữ dội?” đã truyền ra, nàng cũng không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ vả lại “Hớn hở” tiếp nhận.

Nàng là người hiện đại, tất nhiên không hề coi trọng những thứ hư vô này, hoàn toàn chỉ là mấy người nhàm chán nói huyên thuyên mà thôi, chỉ cần ngươi không để ý, qua vài ngày nó cũng tự nhiên phai nhạt.

Ôn Noãn nâng ly trà lên nhấp một ngụm, khóe mắt đang nhìn nơi nào đó khẽ dừng lại, chân mày ngọn núi hơi nhếch lên chỉ vào nơi đó: “Ta nhớ mấy cây hoa sơn trà kia còn nở rất đẹp, sao hôm nay hoa rũ lá héo.”

Minh Nhi nhìn