Nam Xấu Khó Gả

Chương 79: Chương 79: Chương 78: Bách hoa mê hồn




Editor: demcodon

Mọi người lại đi với tiểu đồng về phía trước, xuyên qua biển hoa chỉ cảm thấy mùi hoa thơm ngào ngạt. Từng làn hương thơm chui nhào vào khoang mũi, người cũng hơi hun say.

Ban đầu mọi người không để ý, Đỗ Ích Sơn cả đoạn đường nhớ kỹ con đường Thanh Âm đi qua. Từ nơi này rảo bước tiến lên, lại từ nơi này đi ra ngoài, cả tinh thần đều tập trung ở trên nhớ đường.

Đáng tiếc càng nhớ càng hồ đồ, vô luận là vừa rồi trận xuân phong hay là trận bách hoa hiện tại đều biến hóa khó lường. Ngay cả kết cấu cũng tìm không thấy, thật sự là khó có thể phá giải. Nếu không có Thanh Âm dẫn đường, bọn họ tùy tiện tiến vào sẽ chỉ ở trong trận sống sờ sờ vây chết.

Đỗ Ích Sơn càng đi càng kinh ngạc, thật không nghĩ tới một sơn cốc nho nhỏ như vậy lại có thể có nhiều cơ quan mai phục như vậy, điêu luyện sắc sảo. Quả thật không phải người bình thường có khả năng, xem ra mẫu thân Thanh Âm còn lợi hại hơn truyền bên ngoài truyền lại.

Đi tiếp một đoạn đường đám lính đột nhiên cảm thấy say, dưới chân mềm nhũn, một người đứng không vững sôi nổi ngã quỵ xuống đất. Lập tức như tảng đá ngã, Đỗ Ích Sơn và Vi Trọng Ngạn chấn động. Phương Vân Tuyên cũng hoảng sợ, vội vàng xoay người muốn quay lại nhìn xem xảy ra chuyện gì.

Thanh Âm giữ chặt ống tay áo Phương Vân Tuyên: “Đừng đi qua.”

Phương Vân Tuyên đang khó hiểu đã nghe thấy Thanh Âm cười khúc khích: “Bọn họ trúng độc.”

Đỗ Ích Sơn nghe rõ ràng, Phương Vân Tuyên vẫn luôn đi chung với Thanh Âm ở trước bọn họ. Lúc này cách y và Vi Trọng Ngạn khoảng năm sáu bước. Đỗ Ích Sơn nghe thấy Thanh Âm nói không khỏi giận dữ bước nhanh tiến lên, muốn cứu Phương Vân Tuyên về, cách tiểu đồng gian xảo tinh quái này xa một chút.

Còn chưa cất bước, Đỗ Ích Sơn đã cảm thấy một cơn choáng váng, dưới lòng bàn chân giống như đạp lên bông, làm sao cũng không dùng sức lực được. Trong lòng lo lắng suông, người lại nửa bước khó đi. Đỗ Ích Sơn sốt ruột đến mức đổ mồ hôi, cứng rắn đi về phía trước hai bước nhưng đầu đã ngã cắm xuống đất.

Vi Trọng Ngạn cũng ngã xuống đất, cảm thấy từng làn hương chung quanh người ngày càng nồng. Lúc đầu ngửi được cảm thấy mùi thơm ngát dễ ngửi, có thể ngửi lâu lại cảm thấy mùi hương kia thông qua mũi trực tiếp chui vào trong óc, một xoáy lại một xoáy, xoáy đến óc người sôi trào. Cả người từ trong ra ngoài như bị lửa đốt, đầu đau dữ dội, trên người cũng mềm thành mì sợi, đứng sao cũng không thẳng được.

Phương Vân Tuyên bỏ tay Thanh Âm ra chạy nhanh về chỗ Đỗ Ích Sơn cẩn thận xem xét.

Tinh thần Đỗ Ích Sơn coi như tinh táo, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thanh Âm sau Phương Vân Tuyên. Ánh mắt sửng sốt, lạnh giọng quát hỏi: “Đệ cố ý?”

Thanh Âm cười hì hì đáp: “Dĩ nhiên rồi. Ngươi có bản lĩnh ở ngoài cốc chia quân bày trận muốn tấn công cốc Dược vương của ta như vậy. Nếu ta lại không cho ngươi chút màu sắc nhìn một cái, ngươi cũng không để cốc Dược vương chúng ta vào mắt.”

“Hoa trong trận bách hoa này đều là mẫu thân ta tỉ mỉ chọn giống và gây giống, cũng không có độc tính gì, so với chướng khí trong cốc quả thật là gặp sư phụ. Đóa hoa đẹp như vậy, mùi hương của nó sao độc chết người được? Ngửi nhiều bất quá là làm cho người tay chân tê liệt mà thôi. Các ngươi ngốc ở trong trận không lâu sau còn có thể cứu chữa. Nếu ngốc nhiều hơn một hai canh giờ thì ta cũng không thể cứu được. Đến lúc đó các ngươi từng bước từng bước đều biến thành tướng quân què chân, tướng sĩ bị sái cổ cũng không nên trách ta đã không nhắc nhở cho các ngươi.”

Thanh Âm vừa nói vừa cười, vẻ mặt sung sướng. Phương Vân Tuyên giận không thể kềm được, gặp nhau lâu như vậy lần đầu tiên hắn chán ghét đứa nhỏ này. Hắn nhấc tay lên muốn đánh.

Ánh mắt Thanh Âm buồn bã, sắc mặt uất ức chợt lóe qua. Cậu giận dữ ngẩng mặt lên không né không tránh, chờ Phương Vân Tuyên đánh cậu.

Một cái tát này cứ đi xuống chỉ sợ sẽ chọc giận cậu. Phương Vân Tuyên áp chế một hồi mới có thể ôn tồn nói chuyện với Thanh Âm: “Thanh Âm, chiến sự căng thẳng, chúng ta vẫn luôn trì hoãn cũng không được. Ta tiếp xúc với đệ nửa ngày cũng coi như hợp ý. Ta cầu xin đệ cứu Ích Sơn.”

Thanh Âm ngẩn người, cả người Phương Vân Tuyên đều thay đổi. Khi lúc ban đầu gặp nhau hắn cũng không có lạnh nhạt như vậy. Cho dù biết mình thả con hổ cắn hắn cũng không có căng thẳng tức giận như bây giờ Đỗ Ích Sơn bị trúng độc, thái độ của hắn đã không phải xa cách còn mơ hồ lộ ra vài phần chán ghét.

Trong lòng hơi ghen ghét và hơi uất ức, nhưng càng nhiều là tức giận. Thanh Âm cũng thay đổi một gương mặt lạnh nhìn chằm chằm Phương Vân Tuyên nói: “Muốn ta cứu y cũng được. Nhưng ca phải đồng ý với ta một điều kiện.”

Phương Vân Tuyên với vẻ mặt vội vàng hỏi: “Điều kiện gì?” Mặc kệ cái gì, chỉ cần cứu được Đỗ Ích Sơn hắn cái gì cũng chịu làm.

Thanh Âm càng tức giận, nhấc chân đá về phía Đỗ Ích Sơn: “Y có gì tốt mà ca che chở y như vậy?”

Phương Vân Tuyên nhào lên phía trước che ở trước mặt Đỗ Ích Sơn: “Tốt hay không, không cần đệ quan tâm. Đệ chỉ cần nói phải làm sao mới bằng lòng cứu y?”Thanh Âm tức giận đến dậm chân, quay đầu lại nổi giận với cây hoa, liên tiếp đá đánh làm cho một gốc cây hoa nở đầy đóa hoa màu hồng đánh đến tan nát; vô số đóa hoa rớt xuống, giống như mưa hoa và mây tía rơi xuống đất. Thanh Âm với một gương mặt tuấn tú trở thành càng thêm trắng hồng đáng yêu.

“Được! Ta cứu y. Chỉ cần sau này ca đều ở lại trong cốc Dược vương với ta thì ta sẽ cứu y!”

Phương Vân Tuyên còn chưa mở miệng Đỗ Ích Sơn đã vội la lên: “Không thể!”

Để cho Phương Vân Tuyên ở lại trong cốc Dược vương còn không bằng giết mình sảng khoái một chút. Cứ như vậy ở chung một chỗ với một kẻ hỷ nộ vô thường, khi nói chuyện có thể ra tay đả thương người như tiểu đồng, kêu Đỗ Ích Sơn làm sao yên tâm được. Coi như mình trúng độc chết, y cũng không cho Phương Vân Tuyên vì cứu y mà làm việc ngốc như vậy.

Vi Trọng Ngạn cũng không cho Phương Vân Tuyên khí phách làm việc. Tiểu đồng này tính tình xấu, nói trở mặt thì trở mặt, đồng ý xong mọi chuyện cũng có thể thay đổi bất thường, làm sao bọn họ tin cậu được? Trước mắt cậu đối với Phương Vân Tuyên coi như khách khí, nhưng ai biết chờ sau khi cậu nhàm chán có thể băm Phương Vân Tuyên ra cho con hổ ăn hay không.

Phương Vân Tuyên nghĩ cũng không nghĩ đã đồng ý một tiếng: “Ta đồng ý. Nhưng ngoài cứu Ích Sơn ta còn muốn đệ đồng ý dẫn đại quân đường đi cốc Dược vương. Chỉ cần đệ đưa đại quân bình an ra cốc, vượt qua sông Yến Xích, thì ta sẽ ở lại cốc Dược vương với đệ.”

Thanh Âm suy nghĩ, miệng nói đồng ý. Từ nhỏ cậu sống nương tựa với mẫu thân. Sau khi mẫu thân qua đời chỉ còn lại một mình cậu, sống một mình ở trong cốc Dược vương thật sự là nhàm chán phiền muộn. Bên cạnh chỉ có một con hổ lớn làm bạn, người đều buồn muốn phát điên rồi.

“Chỉ cần bọn họ thành thật, không phá hư từng cọng cây ngọn cỏ trong cốc thì ta sẽ cho bọn họ đi qua cốc.”

Đỗ Ích Sơn thật sự không muốn, y trăm cay ngàn đắng cũng không phải vì kết quả như vậy. Nếu chiến đấu hăng hái một trận, lại rơi vào kết cục từ đây vĩnh viễn không thể gặp Phương Vân Tuyên vậy thì trận này còn đánh gì nữa?

Đỗ Ích Sơn giãy dụa đứng lên, tay vịn loan đao nỗ lực đứng dậy bảo vệ Phương Vân Tuyên ở phía sau: “Ta không cho! Hôm nay cho dù liều mạng ta cũng không đồng ý cho Vân Tuyên ở lại nơi quỷ quái này.”

Mặt mũi Thanh Âm tràn đầy khinh thường: “Ngươi thật cho rằng liều mạng sẽ thắng được ta? Hừ, đừng nói là ngươi, chính là mấy chục vạn đại quân của ngươi cùng vào cốc cũng cho các ngươi có đến mà không có về, chết không có chỗ chôn!”

Thanh Âm mở ống tay áo ra rút một cây tiêu đặt ở bên miệng nhẹ nhàng thổi. Tiếng tiêu u du mà nức nở, âm thanh từ trong tiêu tràn ra. Khúc không thành khúc, âm không thành âm. Đám người Phương Vân Tuyên nghe vào trong tai chỉ cảm thấy da đầu run lên, như nghe quỷ khóc.

Theo tiếng tiêu vang lên, trong cây hoa truyền đến tiếng vang sột soạt, âm thanh càng ngày càng gần. Trên mặt đất rậm rạp bò ra vô số rắn sâu chuột kiến.Mọi người xem đến mồ hôi lạnh ứa ra, những con rắn độc đó to bằng miệng chén, con chuột mỗi con đều lớn khoảng chừng một tất. Mấy con này cũng không biết có bao nhiêu, từ bốn phương tám hướng không ngừng trào ra, cũng chỉ thấy trên mặt đất đen nghìn nghịt một mảnh; vô số độc vật hành động nhanh chóng, theo tiếng tiêu rất nhanh đã đến trước mặt đám người Phương Vân Tuyên, bao vây quanh bọn họ.

Thanh Âm cất cây tiêu về, tiếng tiêu vừa ngừng những con chuột và rắn độc đó cũng dừng lại theo.

Thanh Âm đắc ý cười nói: “Thế nào? Còn không nhận thua à? Mấy con này là ăn độc trong cốc lớn lên, da lông và nước bọt trong miệng đều chứa kịch độc; chỉ cần bị chúng nó cắn hoặc là cào làn da lập tức sẽ thối rữa, cả người phát ngứa. Người không chịu đựng nổi sẽ luôn gãi, cào cho đến cuối cùng da tróc thịt bong, máu thịt mơ hồ. Cho dù cào rớt da thịt chỉ còn xương khô cũng không giải được ngứa. Chậc chậc, cái chết kia chính là rất thảm. Trừ phi đại quân của ngưởi mọc đầu đồng cánh tay sắt, hoặc là không ngủ không nghỉ. Nếu không làm sao cũng không chống đỡ được những độc vật này công kích! Trong cốc vật như vậy muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Cho dù ngươi sử dụng chiến thuật xa luân chiến cũng đừng mơ tưởng tránh thoát được.”

Đỗ Ích Sơn nhịn không được khí huyết cuồn cuộn, y đánh trận nửa đời người trải qua không ít sóng to gió lớn, không nghĩ tới nhất thời sơ suất lại thua ở trong tay đứa nhỏ bú sữa mẹ như vậy.

Làm sao cũng không nuốt không cục tức này, Đỗ Ích Sơn rút khỏi loan đao, giơ đao muốn chém về phía Thanh Âm.

Thanh Âm cười lạnh nhìn y, hoa độc trong trận bách hoa này kiêng kị nhất là nổi cơn tức giận. Ngươi càng tức giận thì cũng trúng độc càng sâu. Đỗ Ích Sơn nổi giận như thế độc đã xâm vào xương máu, chỉ sợ không chờ y thương tổn đến bản thân cũng đã bị độc phát mất mạng,

Thanh Âm ôm cánh tay, mắt thấy Đỗ Ích Sơn vừa mới cất bước một búng máu đã phun ra. Loan đao trong tay rơi xuống đất phát ra một tiếng leng keng giòn vang.

“Ích Sơn!” Phương Vân Tuyên ôm chặt y, trong lòng giống như bị người xé rách rất khó chịu, còn không chờ hắn mở miệng cầu xin Thanh Âm thì nước mắt trước hết đã lăn xuống.

Phương Vân Tuyên ngăn không được liên tiếp cầu xin, vội la về phía Thanh Âm: “Ta đồng ý, đệ nói cái gì ta cũng đồng ý áp. Đệ nhanh cứu y đi!”

Thanh Âm thấy thế không khỏi bắt đầu luống cuống tay chân. Cậu giống như bị dọa vội la lên: “Ca, ca đừng khóc mà... Đại nam nhân khóc gì mà khóc, mẫu thân ta nói nam nhi đổ máu không đổ lệ... Ca ca, ca đừng khóc, ta cứu y, cứu y không phải được rồi sao.”

Thanh Âm cũng không có ý xấu, cố ý không nói cho đám người Đỗ Ích Sơn biết trong trận bách hoa có hoa độc cũng là muốn trả thù Đỗ Ích Sơn không tin mình ở ngoài cốc bày ra trọng binh, đề phòng cậu mọi cách muốn cường công vào cốc mà thôi.

Cậu thích Phương Vân Tuyên, Thanh Âm lớn như vậy ngoài mẫu thân của mình ra cũng chỉ cảm thấy Phương Vân Tuyên thân thiết dịu dàng. Trong lòng cảm thấy nếu phụ thân mình còn sống nhất định cũng giống như vậy.

Cậu rất cô đơn, một đứa nhỏ ở trong sơn cốc to như không thấy một người sống. Mỗi ngày Thanh Âm chỉ có thể chạy đến mộ phần mẫu thân và con hổ nói cậu uất ức và cô đơn.

Ngày tháng như vậy cậu thật sự thấy quá đủ rồi. Cho nên mới muốn giữ Phương Vân Tuyên lại ở trong cốc với mình.

Thanh Âm liên tiếp thở dài, trán nhỏ nhăn lại kẹp chết con ruồi, lên mặt cụ non thở dài: “Cho ngươi, thuốc giải.”

Trong lòng không tình nguyện, nhưng vừa thấy Phương Vân Tuyên sốt ruột Thanh Âm cũng khó chịu theo, giống như nhận mệnh tiến lên lấy ra một viên thuốc trắng như tuyết từ trong túi gấm đổ ra đưa đến tay Phương Vân Tuyên.

Phương Vân Tuyên nhìn nhìn, bỗng nhiên nhớ tới trước khi tiến vào bách hoa trận Thanh Âm đã nhét đồ vật ngọt kia vào miệng mình. Thì ra đó chính là thuốc giải hoa độc trong trận bách hoa.

Trách không được trên người mình không có một chút không thoải mái, vừa rồi nhất thời tình thế gắp rút Phương Vân Tuyên lại không lưu ý. Bây giờ nhớ tới đứa nhỏ này chỉ sợ trước khi vào cốc cũng đã nghĩ tới chủ ý này, đến ép mình ở lại.

Trong lòng Phương Vân Tuyên hỗn loạn đưa viên thuốc vào trong miệng Đỗ Ích Sơn, thấy sắc mặt của y từ trắng chuyển sang hồng, hô hấp dần dần thông thuận, cũng không có lại hộc máu. Lúc này mới yên lòng.

Hắn sốt ruột muốn xin thêm thuốc giải đưa cho đám người Vi Trọng Ngạn. Bọn họ nhân số đông đảo, thuốc giải không đủ chia phân. Thanh Âm lập tức mang tới một thùng nước sạch, mang thuốc giải hòa vào trong nước chia cho một ngàn binh lính uống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.