Nam Thần, Cho Tớ Mượn Sổ Tay

Chương 5: Chương 5




Thẩm Hoài mới vừa đi WC,rửa sạch tay trở lại phòng học, mới vừa tiến phòng học, liền phát hiện Lâm Diễn cùng Phù Thải Nghênh đều ở nhìn chằm chằm mình.

Anh nhíu mi, Phù Thải Nghênh chỉ nhìn một cách đơn thuần mình liền không nói, nếu anh không có hiểu ý sai nói,trong ánh mắt Phù Thải Nghênh lại …… Kinh diễm? Tuy nói ánh mắt này,anh cũng gặp qua không ít, nhưng là Phù Thải Nghênh kinh diễm cái gì? Cô lại không phải lần đầu tiên thấy mình.

Thẩm Hoài xác thật không có lý giải sai, Phù Thải Nghênh hiện tại trong lòng tràn đầy đều là kinh diễm.

Thẩm Hoài đứng ngược với ánh sáng,vẩy những giọt nước trên tay, giọt nước dưới ánh nắng bỗng nhiên rơi xuống dưới, ngũ thải ban lan*.Tay Thẩm Hoài, thoạt nhìn càng là giống ngọc trong suốt, năm ngón tay trắng nõn, thon dài hữu lực, phá lệ đẹp.

*Ngũ Thải Ban Lan: 5 màu: vàng, xanh, đỏ, trắng, đen

Phù Thải Nghênh giờ phút này chỉ nghĩ che mặt thét chói tai.

A a a a một nam sinh tay sao lại có thể đẹp đến nước này! Tạo vật thật là đối với Thẩm Hoài đặc biệt thiên vị a.

Thẩm Hoài đi đến trước mặt Phù Thải Nghênh nói: “Làm sao vậy?”

Phù Thải Nghênh hoàn hồn, từ cặp sách lấy ra ví, móc ra mấy đồng tiền đưa cho Thẩm Hoài: “Cảm ơn cậu giúp tớ mua sữa bò.”

Thẩm Hoài tiếp nhận tiền, gật gật đầu, bỏ vào trong quần trong túi, xoay người rời đi.

Lâm Diễn cười đối Phù Thải Nghênh nói: “Không cần khách khí, ngươi cố gắng học tập là được.”

Ban mỗi ngày tiết tự học buổi tối là dùng để khảo sát, hơn nữa thứ hai đến thứ sáu, mỗi ngày đề thi không giống nhau. Thứ hai khảo hai giờ học toán, thứ ba thi hai giờ tiếng Anh, thứ tư thứ năm thứ sáu phân biệt dùng để thi 50 phút lý hoá sinh.

Tiếp liền có thể tự học.

Hôm nay thứ hai,chính là thi toán học.Toán học của cô cũng không tệ lắm, hôm nay trạng thái rất tốt, phía trước đề làm được đều rất thuận, liền sẽ vòng xung quanh một chút cuối cùng một đề cùng cuối cùng một câu viết vào chỗ trống, đều thuận lợi mà giải ra tới.

Nhưng đề đại cuối cùng một hàm số,toán đại của cô không được tốt lắm, giải đã lâu đều phát hiện làm không được. Phù Thải Nghênh ở trên giấy tính toán nửa ngày đều bất lực, thất bại mười phần mà trên giấy vẽ đi vẽ lại.

Cô nhìn chung quanh một vòng, chung quanh không ít người đã làm xong, Lộ Dật Hàng cùng Lưu Á dường như là toán lý hóa rất tốt, đều đã bắt đầu tự học,Thẩm Hoài lại là người sớm giao bài thi.

Dương Thanh Thanh thật ra có chút cố hết sức mà làm cuối cùng xong một đề.

Chờ cuối cùng đã đến giờ, thời điểm muốn nộp bài thi, Phù Thải Nghênh một đại đề cuối cùng vừa rồi vẫn là không làm ra.

Kỳ thật đề này hình cô cũng gặp qua, nghỉ hè trên lớp học bổ túc thầy cũng giảng qua, nhưng cô chính là làm không được.

Sau khi nộp bài là có mười phút nghỉ ngơi, Lộ Dật Hàng cùng Lưu Á ở phía sau đang trao đổi đáp án, Phù Thải Nghênh nhìn bọn họ

giải đề cuối cùng bây giờ mới hiểu.

Nhiều bước thật khó, lại dài dòng.Chẳng trách cô làm không được, đề này là bình thường hàm số phải biến đổi, hơi chút biến đổi liền khó khăn rất nhiều.

Lộ Dật Hàng cùng Lưu Á lại bởi vì lựa chọn cuối cùng của đề này

mà ầm ĩ lên,Lộ Dật Hàng chọn A, Lưu Á chọn D. Lộ Dật Hàng không quên hỏi ý kiến cô: “Phù Thải Nghênh,đề 12 cậu chọn cái gì?”

Phù Thải Nghênh nhìn một chút đề: “C.”

Lộ Dật Hàng & Lưu Á: “……”

Lộ Dật Hàng nghĩ nghĩ: “Chờ tí, tớ đi hỏi Thẩm Hoài, nhìn xem cậu ấy làm như thế nào.”

Phù Thải Nghênh liền nhìn Lộ Dật Hàng chạy chậm đến chỗ ngồi Thẩm Hoài, Dư Quang Tuấn ngồi cùng bàn theo thói quen dường như đứng dậy tránh ra chỗ ngồi chính mình. Lộ Dật Hàng hướng phía Dư Quang Tuấn cảm kích mà cười cười, hỏi Thẩm Hoài: “Thẩm Hoài,đề này cậu chọn gì?”

Thẩm Hoài nhìn thoáng qua: “C.”

Phù Thải Nghênh trợn mắt há hốc mồm.

Nhân dân thắng lợi...?

Thẩm Hoài nhấp môi dưới: “Tớ giảng cho cậu một chút đi.”

Vừa nghe lời này, Lưu Á cũng vội vàng đi qua. Phù Thải Nghênh nghĩ nghĩ, cũng theo đi lên.

Thẩm Hoài cầm bút của mình viết biểu thức số học trên giấy, Lộ Dật Hàng cùng Lưu Á ghé vào trên bàn hết sức chuyên chú mà nhìn, Phù Thải Nghênh ở hai người phía sau, tầm mắt bị chắn đến sạch sẽ.

Thẩm Hoài nghiêng đầu nhìn thoáng qua phía sau hai người là Phù Thải Nghênh, dùng bút trong tay chỉ chỉ cô, Lộ Dật Hàng cùng Lưu Á lúc này mới phản ứng lại.Ban khoa học tự nhiên nam sinh đối nữ sinh vẫn là hết sức tử tế, hai người vội vàng tránh ra vị trí, ý bảo cô ngồi vào vị trí Dư Quang Tuấn.

Phù Thải Nghênh nói cảm ơn, cười hì hì ngồi xuống.

Thẩm Hoài trên người sạch sẽ mùi bạc hà bỗng nhiên chui vào lỗ mũi Phù Thải Nghênh. Mùi bạc hà là mùi hương Phù Thải Nghênh thích nhất, ngửi thấy hương thơm này, cô mơ hồ tưởng tượng, nam thần cư nhiên dùng chính là vị bạc hà mà tắm gội ……

Thẩm Hoài nhìn rõ ràng Phù Thải Nghênh làm việc riêng, dùng bút gõ gõ trên bàn tính toán giấy, cô lúc này mới phục hồi tinh thần lại.

Vì thế, cô toàn bộ hành trình nghe Thẩm Hoài giảng, xem đã hiểu đề anh giảng.

Nghe hiểu sau liền phát hiện, Thẩm Hoài tuy rằng chọn đáp án cùng nàng giống nhau, nhưng là tính phương pháp so với cô đơn giản hơn rất nhiều.Cô nhìn lại một lần nhảy qua một ít bước chứa biểu thức số học, ngón tay chỉ một chút: “Một bước này là thế nào ra tới?”

Thẩm Hoài giải thích nói: “Đây là một dạng bài làm nhiều lúc sau có thể nhớ kỹ quy luật, về sau có thể trực tiếp dùng.Cậu nếu không hiểu, có thể làm vài bước suy tính một chút.” Rồi sau đó Thẩm Hoài liền cầm bút cho cô suy tính một chút.

Phù Thải Nghênh mới đột nhiên hiểu ra.

Thẩm Hoài nói xong đề, ngước mắt, bên cạnh cô ngoan ngoan ngoãn ngoãn mà ngồi, còn nhìn chằm chằm tính toán giấy xem đến nghiêm túc.

“Đã hiểu sao?”

Phù Thải Nghênh vừa nhấc đầu, liền nhìn vào trong mắt Thẩm Hoài: “Đã hiểu đã hiểu.” Cô chỉ cảm thấy Thẩm Hoài là muốn nói mình tránh ra, vội vàng đứng dậy nói lời cảm ơn, rời đi chỗ ngồi.

Lộ Dật Hàng cùng Lưu Á nói cảm ơn sau cũng đi trở về. Lộ Dật Hàng dùng bút chọc chọc bả vai cô: “Cậu nha, có thể đề này đều làm đúng rồi.”

Phù Thải Nghênh cười tủm tỉm: “Mèo mù đụng phải chuột chết thôi.”

Thẩm Hoài nhìn ba người vui đùa ầm ĩ, mắt đuôi nhẹ dương lên. Cô nương này, ngắn ngủn hai ngày liền cùng người bên cạnh hoà đồng

Nhưng đối với mình, cô lại như thế nào đều là bộ dáng không muốn nói nhiều.

Thẩm Hoài lại mang tai nghe lên.

Thi xong toán học đã 8 giờ, bình thường, cô xem như là học sinh ngoại trú, đã có thể rời đi. Cô nhìn quanh lớp học, không có gì người rời đi, cô cũng nghĩ lại làm một đề rồi đi.

Điện thoại trong bàn lại rung một chút.

Phù Thải Nghênh ấn điện thoại, là một tin nhắn.

“Nghênh Nghênh, tớ cùng Vu Thịnh còn có Kiều Tự Lam mười ngày nữa liền phải đến trường học, cậu chừng nào thì có thời gian, chúng ta lại tụ tập một chút?” Là bạn thân của cô,Trương Văn Văn.

Trương Văn Văn cùng Vu Thịnh là người yêu,còn có Kiều Tự Lam cùng với Phù Thải Nghênh, bốn người trước kia đều là cùng ban. Chẳng qua Phù Thải Nghênh lên cấp ba tạm nghỉ học một năm, mà bọn họ ba người đều vượt cấp qua cấp ba, thi tới thành W cùng trường đại học.

Vu Thịnh cùng Phù Thải Nghênh, bởi vì Trương Văn Văn quan hệ vẫn là rất tốt, Kiều Tự Lam còn lại là Phù Thải Nghênh cấp hai học kỳ sau ngồi cùng bàn, quan hệ cũng không tồi.

Cô nghĩ nghĩ, tính toán thời gian một chút, chủ nhật là mùng 8, không đi học. Liền nhắn tin Trương Văn Văn: “Được, vậy mùng 8 đi, cùng nhau ăn bữa cơm. Các cậu chính là ba sinh viên thoát ly khổ ải.”

Mới vừa gửi đi tin nhắn, Dương Thanh Thanh liền dùng khuỷu tay chạm vào cô một chút.

Phù Thải Nghênh vội vàng đem điện thoại cất vào trong ngăn bàn, vừa nhấc đầu liền phát hiện chủ nhiệm lớp Diêu Dự từ cửa phòng học đi vào.

Diêu Dự ở trong ban dạo qua một vòng liền đi ra ngoài. Cô âm thầm nhẹ nhàng thở ra, đối Dương Thanh Thanh tràn đầy cảm kích.

Ai, Văn Văn bọn họ liền phải đi vào đại học, chỉ để lại mình ở chỗ này một người nhớ, nhớ tới liền thật là làm người thương tâm.

Phù Thải Nghênh nghĩ như vậy, đem từng lọng tóc rũ đến bài thi vuốt ra sau tai, liền hết sức chuyên chú mà làm đề.

Ngày hôm sau có khóa toán học,thầy nói về đề thi toán học.Giảng đến đề cuối cùng vào câu hỏi kia,thầy dùng chính là phương pháp cô làm bài khi trước, bước đi phức tạp, rất là phiền toái.

Phù Thải Nghênh quay đầu lại nhìn thoáng qua mọi người khắp nơi, không có chút quan niệm nào đứng lên, do dự một chút, vẫn là giơ lên tay tới: “Lão sư, đề này ngày hôm qua bạn học Thẩm Hoài giảng cho em một chút, phương pháp đơn giản hơn.”

Thầy rất có hứng thú mà nhìn Thẩm Hoài.

Thẩm Hoài đứng lên, lễ phép nội liễm mà trầm ổn, thanh đạm nói: “Em đã giảng cho bạn học Phù Thải Nghênh một lần nghe liền hiểu, vậy cậu giảng đi.”

Phù Thải Nghênh:???

Tình huống này là như thế nào?

Nhìn xem thầy tràn đầy hứng thú, cô vẫn là lên trên bục giảng, ở bảng đen viết về phương pháp anh đã giảng cho.Thời điểm cô giảng đề cũng không có giống Thẩm Hoài nhảy bước, mà là từng bước một suy tính xuống dưới, còn cố ý đem lời tối hôm qua anh nói “Cái quy luật này nhớ kỹ có thể trực tiếp dùng” lặp lại một lần.

Nói xong sau, nàng nhìn thầy. Thầy cười cười, hỏi lớp học: “Thế nào? Mọi người đều nghe hiểu sao?”

Nhìn mọi người sôi nổi gật đầu, thầy vừa lòng mười phần: “Phương pháp của Thẩm Hoài thực tốt, nhưng bạn học Phù Thải Nghênh nói cũng được, rất là tinh tế.”

Phù Thải Nghênh thoáng ngượng ngùng mà cười cười, bèn hướng chỗ ngồi đi, lúc xuống bục giảng khi không chú ý dưới chân không cẩn thận thiếu chút nữa ngã.Thầy vội vàng bảo cô cẩn thận một chút, chờ Phù Thải Nghênh điều chỉnh tốt, còn không quên trêu chọc nói: “Bạn học Phù,em đến trước đỡ mình cho tốt mới có thể hạnh phúc.”

Mọi người đều nở nụ cười.

Phù Thải Nghênh nói lời căm ơn, nhanh chóng trở về chỗ ngồi.

Từ lúc trên mạng có cái “‘ ngươi hạnh phúc sao? ’‘ đúng vậy, ta họ phúc. ’”* đối thoại lúc sau, dòng họ cô đã bị mọi người trêu chọc không biết bao nhiêu lần……

*đoạn này mình để nguyên văn nha

Đại khái là bởi vì họ này xác thật rất ít thấy, cô mỗi lần khi lên tự giới thiệu đều phải bị người khác hỏi vấn đề về dòng họ. Cô,cô họ Phù dễ dàng sao!

Thẩm Hoài nghe cô lặp lại đề anh giảng cho cô,trên mặt thanh tuấn hiện lên vài phần thần sắc vừa lòng. Xem ra, tối hôm qua cô là thật sự nghe hiểu.Anh nhìn notebook trong tay, gần nhất lại làm một ít đề, nhớ một ít về cuốn sổ,tan học đưa cho Lâm Diễn, để hắn sao chép một chút.

Hắn cùng mọi người đều là cao một liền vào ban khoa học tự nhiên trọng điểm, mọi người đều là bạn học đã hai năm. Anh tự nhiên là rõ ràng, mọi người đều là có chút tính bài ngoại. Khác khôn mọi người đều nhỏ giọng oán giận vài câu.

Không nghĩ tới chính là, ngắn ngủn mấy ngày, mọi người liền không có lại nghị luận cô có phải hay không đi rồi quan hệ tiến vào.

Thú vị.

Tác giả có lời muốn nói: Lăn lộn cầu cất chứa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.