• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tống Tiềm dặn dò phu xe cẩn thận xem xét xem đứa trẻ còn thở hay không. Phu xe vỗ vỗ gương mặt lạnh cóng của đứa bé, chỉ nghe cậu bé rên khẽ một hai tiếng, có thể thấy được vẫn còn sống.

“Nâng nó lên xe ngựa rồi đưa về!”

Mệnh lệnh của Tống Tiềm làm phu xe và hộ vệ bên người sợ hết hồn, nhưng lão gia đã ra lệnh thì không thể không làm, chỉ đành phải tuân theo.

“Đứa bé mới có mấy tuổi mà lại ở ngoài trời lạnh như thế…” Tiểu Ngọc cũng rất đau lòng cho đứa nhỏ này, suốt đường đi không ngừng thúc giục phu xe chạy nhanh một chút, sớm trở về chữa trị tốt cho nó.

Đám phu xe không hiểu tại sao quan ngự sử lại đối xử nhân từ với một đứa trẻ ăn xin ven đường như vậy, mùa đông trong thành, số trẻ em ăn xin chết rét không đến một trăm thì cũng có đến mấy chục, đáng thương thì đáng thương thật, nhưng làm sao mà trông nom hết cho được?

Tiểu Ngọc thấy vẻ mặt Tống Tiềm hơi đau thương, biết Tống Tiềm bị chuyện ngoài ý muốn này gợi lại kí ức kinh khủng kia. Chàng đã từng luân lạc làm ăn mày, lang