• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đương nhiên, Tống Tiềm không nói việc nàng là nha hoàn gả thay, cũng chưa nói hai người chia phòng mà ở cùng với việc nàng chữa bệnh cho hắn rồi sẽ rời đi, chuyện này...... không chắc đâu, còn có biến số nữa. Tống Tiềm đã sớm phát hiện mình không thể rời xa Tiểu Ngọc được, hắn thầm hạ quyết tâm, phải giữ nàng lại.

“Thiên Thành, bệnh của cháu cũng sắp khỏi, khóa thi sang năm, cháu cần phải cố gắng!” Mục Duẫn Hà lần này đến, vốn chỉ là muốn thăm bệnh, bây giờ thấy chất nhi bệnh đã thuyên giảm, liền nhớ tới việc này, vội vàng nhắc nhở Tống Tiềm.

Tống Tiềm đương nhiên không quên việc thi cử. Lúc trước hắn còn chìm đắm trong nỗi đau mất người thân, đau ốm triền miên trên giường bệnh, tứ cố vô thân, toàn nhờ Mục Duẫn Hà dốc hết sức hỗ trợ, mới có thể miễn cưỡng giúp hắn qua ngày. Bây giờ Tiểu Ngọc gả đến, mang theo nhiều đồ cưới, chuyện củi gạo không lo, bệnh lại tốt hơn, quan trọng nhất là...... Tống Tiềm hy vọng, có thể có một lý do, để giữ Tiểu Ngọc lại.

Hắn muốn cho Tiểu Ngọc nhìn thấy năng lực của mình, để nàng biết được, mình sẽ là một phu quân tốt...... Không chỉ như thế, Tống Tiềm có chí hướng, hi vọng làm nên sự nghiệp, sau này, đem đồ cưới Mai gia đưa tới, toàn bộ trả lại cho nhà lão!

Mà ở thời đại này, con đường thăng tiến của người đọc sách, chính là thi đỗ công danh. Tống Tiềm có tài năng hơn người, nhưng tuổi trẻ khí thịnh, cũng không ngoại lệ. “Xin thúc phụ yên tâm, Thiên Thành nhất định cố công đọc sách, làm rạng danh gia môn, cũng là an ủi vong linh của cha mẹ!”

“Tốt tốt tốt!” Nhắc tới người bạn tốt bất hạnh, Mục Duẫn Hà lại nhịn không được đau lòng.

Lúc này Huệ nương đi đến bên Tống Tiềm, nói: “Lão gia, phu nhân nói, mời khách ở lại ăn bữa cơm rau dưa.”

Tống Tiềm nói với Mục Duẫn Hà: “Thúc phụ, hôm nay ở nhà tiểu chất ăn bữa cơm đạm bạc được không? Cũng nên để cháu dâu bái kiến người!”

“Tốt lắm!” Mục Duẫn Hà sảng khoái đồng ý, giao tình của ông và Tống gia, thật sự cũng không cần nói mấy lời khách sáo làm gì.

Tiểu Ngọc biết có khách đến, tất nhiên cũng không thể giận dỗi với Tống Tiềm, người này lại là thúc phụ Mục Duẫn Hà của Tống Tiềm. Huống hồ Tiểu Ngọc sau khi bình tĩnh nghĩ lại, cũng hơi chột dạ, mình cũng không phải vợ thật của Tống Tiềm, giận cái gì chứ? Giống như đang ghen vậy...... Phi, không có đâu, ta mà ghen ư?

Tiểu Ngọc lần đầu tiên nhìn thấy Mục học sĩ nổi tiếng đã lâu, quả nhiên có phong độ của người trí thức, bộ râu dài giống như những danh nhân trong sách giáo khoa lịch sử. Tiểu Ngọc lễ phép chào Mục Duẫn Hà, Mục Duẫn Hà tươi cười hớn hở nâng nàng dậy, nói: “Hiền tức (cháu dâu), vừa rồi Thiên Thành đã nói với ta, bệnh của nó toàn do cháu chiếu cố mới khỏi hơn phân nửa, cháu vất vả rồi!”

Tiểu Ngọc nói không dám (cách nói khiêm tốn), thừa dịp Mục Duẫn Hà ngồi xuống, ở sau lưng khách liếc Tống Tiềm một cái, nhẹ giọng nói: “Ngươi cũng biết ta tốt?”

Tống Tiềm may mắn vì hôm nay Mục Duẫn Hà đến thăm, để hắn và Tiểu Ngọc có thể nói chuyện, bằng không còn không biết phải làm sao bây giờ. Hắn cũng cúi đầu nói: “Ta đương nhiên biết, nàng là Quan âm bồ tát, đặt biệt đến giải cứu cho ta.”

Tiểu Ngọc nhịn không được, rốt cục lộ ra vẻ tươi cười, nói năng thật khéo!

Mục Duẫn Hà bên cạnh thấy vợ chồng son hoà thuận vui vẻ, lại càng an lòng, xem ra Thiên Thành đứa nhỏ này vận hạn đã qua, sau này sẽ càng ngày càng tốt!

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ --------

Tiểu Ngọc buổi tối đến thư phòng viết chữ, nghe được chuyện Tống Tiềm sang năm muốn tham gia thi hội, cũng thận trọng hơn.

Nam nhi chí tại bốn phương, thời đại này tất cả đều thấp kém, chỉ có đọc sách là cao quý, Tống Tiềm là con nhà thế gia muốn tham gia khoa cử cũng là điều dễ hiểu, dù sao lúc này, nam tử muốn ở nhà làm việc có thể đếm trên đầu ngón tay. Hắn nếu bệnh đã giảm nhiều, cũng không thể ở nhà cả đời, chắc chắn muốn ra ngoài lập nghiệp, đối với việc Tống Tiềm dự thi, Tiểu Ngọc từng là giáo viên đương nhiên đồng ý.

Huống chi, nhà Tống có đãi ngộ