Mưu Đồ

Chương 9: Chương 9




Trong miệng chợt cảm giác một mùi máu tanh, lập tức Lâm Cảnh Tĩnh thả tay Giang Nhị ra, trong nháy mắt cũng tỉnh táo lại.

cô đang làm cái gì thế này? Lâm Cảnh Tĩnh cuống quýt thối lui thân thể. Giang Nhị liên tục bất động, chỉ lẳng lặng nhìn cô, không hề quan tâm đến cánh tay đã bị cắn đến bật máu.

“Thống khoái không?”

Nhìn thấy vẻ mặt kinh hoảng của Lâm Cảnh Tĩnh, Giang Nhị khẽ mỉm cười. Chỉ là không biết vì cái gì, Lâm Cảnh Tĩnh cảm thấy nụ cười đó vô cùng gượng ép, lại còn mang theo vài phần ưu thương nhàn nhạt.

Lời xin lỗi tắc ngay đầu lưỡi, không cách nào mở miệng được.

Từ nhỏ Lâm Cảnh Tĩnh đã là một cô bé nhát gan, chưa bao giờ chủ động công kích người khác, chứ đừng nói chi làm người khác thương tổn đến mức này. cô chưa từng nghĩ mình sẽ cắn người ta đến bật máu.

không chờ Lâm Cảnh Tĩnh nói gì, Giang Nhị đứng bật dậy.

“anh…”

Giang Nhị cười cười, cũng không đi xa, chỉ đi ra ngoài bưng một ly nước đến, đút cho Lâm Cảnh Tĩnh uống, sau đó còn ôn nhu lau vết máu bên miệng cô.

Trong khi đó, tay Giang Nhị cũng chảy máu, nhưng hắn cơ bản không hề để ý.

Giang Nhị cứ như một chút cảm giác đau cũng không có.

Lâm Cảnh Tĩnh muốn nói gì đó, nhưng Giang Nhị đã đứng dậy, lắc lắc đầu: “Ngủ đi.”

“Vừa rồi mẹ nghe Tĩnh Tĩnh kêu rất to, có chuyện gì vậy?” Hai người lớn Giang gia đứng ngoài cửa lo lắng hỏi. Mà Giang Nhị cũng lập tức đi ra, che khuất miệng vết thương trên tay, nhìn cha mẹ mình cười một tiếng: “không có việc gì. Cha mẹ đừng lo.”

nói xong, Giang Nhị cũng không để ý đến sắc mặt kì lạ của mọi người, nhanh chóng đi mất.

Hôm đó, Lâm Cảnh Tĩnh cũng không nhìn thấy Giang Nhị nữa, cũng không biết vết thương trên tay hắnthế nào. Mãi đến lúc ăn cơm tối, Giang Nhị cũng không trở về.

Cha Giang bộ dáng có chút khó coi, mà Giang phu nhân ngược lại rất bình thường, liên tục gắp thức ăn cho Lâm Cảnh Tĩnh.

Cơm nước xong, Giang phu nhân cho Lâm Cảnh Tĩnh uống thuốc, ngồi nói chuyện với cô một lúc, tận khi thấy Lâm Cảnh Tĩnh thiếp đi rồi liền rời đi.

Từ đầu đến cuối Giang phu nhân không hề nhắc đến Giang Nhị, nhưng Lâm Cảnh Tĩnh có cảm giác, bà ấy cái gì cũng biết rõ.

Cả một đêm, Giang Nhị không hề trở về.

Lâm Cảnh Tĩnh cho rằng ngày mai hắn cũng sẽ không về, nhưng là không nghĩ đến giữa trưa ngày thứ hai, Giang Nhị đột nhiên trở lại.

Khi đó, Lâm Cảnh Tĩnh đang sắp xếp lại những lễ vật mà bạn bè tặng hôm đám cưới. Khi cửa mở ra, Giang Nhị bước vào, cô cũng hết hồn, nghiêng đầu, lại thấy thần sắc vô cùng phức tạp của Giang Nhị.

Lâm Cảnh Tĩnh lập tức như một đứa trẻ vừa phạm lỗi, lui về sau một bước, há miệng tính nói gì đó thìđột nhiên trượt tay rơi xuống.

Ánh mắt Giang Nhị chợt lóe, nhanh chóng chạy tới ôm lấy Lâm Cảnh Tĩnh, sắc mặt trầm xuống. Đợi đến khi đặt Lâm Cảnh Tĩnh an vị trên giường liền không chút khách khí mắng: “Em là bị ngốc sao! Ngay cả giường mình cũng té được!”

“Tôi…”

Lâm Cảnh Tĩnh được Giang Nhị đặt trên giường. cô cho rằng hắn sẽ rời đi nhưng là Giang Nhị lại ngồi xuống ngay bên mép giường cạnh vị trí của cô.

Lâm Cảnh Tĩnh níu lấy chăn không nói gì, mà Giang Nhị cũng trầm mặc.

Hồi lâu, hai âm thanh đột ngột vang lên cùng lúc.

“Thương thế của em sao rồi?”

“Tay anh còn đau không?”

Lời vừa nói ra, hai người đồng loạt thở một hơi.

Giang Nhị thấy thế bèn đáng thương bu bu lại, cầm lấy tay Lâm Cảnh Tĩnh đặt trên tay hắn, thanh âmlàm nũng hết sức rõ ràng: “Em cầm tinh con chó sao? Em suýt hủy tay anh rồi này!”

Mà khi Giang Nhị nói chuyện còn thở ra khí nóng phà lên mặt Lâm Cảnh Tĩnh, làm cô đỏ bừng cả mặt, cúi đầu thấp xuống, thanh âm thấp như muỗi kêu.

“Tôi không phải…”

“anh nói sai gì sao?”

“Giang Nhị”

“Gọi là Nhị ca.” Giang Nhị nói, nhích nhích lại gần, nâng cằm Lâm Cảnh Tĩnh lên, con ngươi đen như mực, từ từ dụ dỗ cô, “Ngoan, gọi Nhị ca, giống như khi em còn bé luôn gọi anh như thế.”

Lâm Cảnh Tĩnh có thể nói rằng khi đó cô còn khờ dại không?

Bất quá, Giang Nhị không cho Lâm Cảnh Tĩnh cơ hội liền nhẹ nhàng cắn cắn môi cô, “không gọi sao? Vậy hôn lần nữa nhé!”

“Tôi gọi tôi gọi.” Nhưng âm thanh của Lâm Cảnh Tĩnh đã biến mất nơi đầu lưỡi của Giang Nhị.

Nụ hôn lần này không hề giống với những nụ hon cuồng nhiệt lúc trước. Lần này, Giang Nhị từ từ hướng dẫn Lâm Cảnh Tĩnh, vuốt nhẹ môi cô, liếm liếm. Sau khi cảm giác Lâm Cảnh Tĩnh không hề phản kháng, đầu lưỡi liền quét một vòng quanh khoang miệng Lâm Cảnh Tĩnh.

“Em thích như vậy không?”

âm thanh thân mật đột nhiên vang lên làm Lâm Cảnh Tĩnh lấy lại tinh thần, chợt vùng ra.

Động tác của cô tựa hồ đã đụng vào miệng vết thương của Giang Nhị. Giang Nhị khẽ kêu lên một tiếng, lui ra.

“Em còn đau phải không? thật xin lỗi.”

“không có, tôi…”

Giang Nhị thấy Lâm Cảnh Tĩnh phản ứng như vậy, lại cười hì hì hôn cô một cái, rồi trịnh trọng xin lỗi: “anh không nghĩ em sẽ như vậy. anh thấy em chảy nhiều nước như vậy, anh tưởng em có thể thừa nhận…”

“…” rõ ràng là xin lỗi, nhưng Giang Nhị nói như vậy làm Lâm Cảnh Tĩnh cảm giác có một tầng ý khác.

Nhìn thấy mặt Lâm Cảnh Tĩnh đỏ cả lên, Giang Nhị chẳng biết xấu hổ nhích lại gần, “Bất quá sau này anh sẽ cẩn thân hơn… Nhưng mà có khi đến lúc đó em lại mong anh thô lỗ như vậy.”

“Về sau? Còn có về sau sao?” Giang Nhị nỉ non bên tai Lâm Cảnh Tĩnh, làm đầu cô cũng dần hỗn loạn, không nghe rõ ràng được mọi thứ. Nhưng mà những lời này, cô nghe rất rõ ràng.

“Còn có về sau? Ý em là sao?”

Giang Nhị cũng rất khó chịu, tất cả tình cảm đều bị những lời này đánh nát. Giang Nhị buông Lâm Cảnh Tĩnh ra, “Em đã gả cho anh. Hầu hạ anh, làm cho anh thoải mái, chính là bổn phận của em.”

Nhìn thấy sắc mặt Lâm Cảnh Tĩnh trở nên khó coi, Giang Nhị cười cười, “Em trưng ra cái mặt khó chịu đó làm gì?”

Mà Lâm Cảnh Tĩnh mơ hồ khóc thành tiếng: “anh đã nói chúng ta là hiệp nghị mà.”

Nghe được lời này, Giang Nhị thế nhưng lại cười, đi đến hôn Lâm Cảnh Tĩnh một chút, “Ngốc ngốc, em có thấy mình ngây thơ quá không vậy? Tối hôm qua em còn chưa giác ngộ sao?”

“Giác ngộ cái gì?”

“Đời này, em chỉ có thể theo anh, ngủ với anh, làm anh sảng khoái thôi.”

“…”

Thành thật mà nói, Lâm Cảnh Tĩnh giác ngộ thì không có tí gì, nhưng tuyệt vọng thì có rất nhiều.

“anh là tên đại lường gạt. Tôi ghét anh, tôi ghét anh.”

Lâm Cảnh Tĩnh vung tay đánh nhưng bị Giang Nhị gọn gàng đón lấy, thuận tiện còn mập mờ vuốt vuốt, “Tiết kiệm chút khí lực đi… Ngốc ngốc, anh khuyên em nên ngoan ngoãn nhận mệnh đi. Con người anhchán ghét nhất là phiền toái. Em nghĩ anh đã kết hôn với em thì còn chịu phiền toái đi ly hôn sao?”

“Giang Nhị, tôi ghê tởm anh!”

“Ngoan Tiểu Tĩnh, anh đã nói rồi, gọi Nhị ca.”

“không gọi không gọi cả đời cũng không gọi.”

Lâm Cảnh Tĩnh gào thét cho hả giận, nhưng Giang Nhị thế mà lại gật đầu: “không gọi cũng được, anhcũng sẽ có biện pháp làm em gọi.”

Đừng thấy Lâm Cảnh Tĩnh như thế mà nghĩ cô ngu ngốc, có đôi khi cố chính là giả ngu.

Tựa như lúc này, Giang Nhị chớp mắt một cái, cô liền biết hắn muốn làm gì. Thần thái quen thuộc trong mắt kia, y như con sói đói.

Lâm Cảnh Tĩnh cuống quýt phất tay, ôm ngực: “không được, không được. Tôi vẫn còn đau lắm.”

Giang Nhị kéo Lâm Cảnh Tĩnh lại ôm vào trong lòng, ngửi ngửi vài cái liền cười hì hì nói: “Ngốc ngốc, em thật đơn thuần. Chẳng lẽ em không biết, khi nam nhân muốn, không phải chỗ kia cũng làm được sao?”

Nghe hắn nói vậy, Lâm Cảnh Tĩnh chợt cảm thấy sụp đổ. cô không nhịn được văng tục trong lòng.

Mẹ nó! cô gả cho tên cầm thú thế nào vậy?

Khi cầm thú chuẩn bị vọt tới ăn sạch tiểu bạch thỏ thì Giang phu nhân vọt vào, kéo lỗ tai Giang Nhị, vừa nổi giận đùng đùng vừa quát: “Tiểu tử thúi! Xem chúng ta như là người chết sao? Ngày mai Tiểu Tĩnh còn phải đi lại mặt. anh như vậy làm sao con bé xuống giường được.”

“Mẹ, đau quá, mẹ buông ra đi. Con chỉ muốn sờ cô ấy một cái thôi mà.”

“Tiểu tử thúi, bản chất không đổi được! Đầu óc anh nghĩ gì, tôi còn không biết sao?”

“Mẹ, con sai rồi.”

“…”

Cửa đóng lại một tiếng, Lâm Cảnh Tĩnh mặt đỏ đến mang tai, nhảy xuống giường chạy nhanh đến khóa trái cửa một cái.

Tên hồ ly Giang Nhị kia, cô căn bản không đối phó được.

Phải làm sao cho tốt đây?

Lâm Cảnh Tĩnh ngồi chồm hổm trên mặt đất nửa giờ đến khi chân cũng tê dại hết lên cũng chẳng nghĩ ra được cao kiến gì.

Mà ngày mai cũng tới ngày cô về nhà lại mặt rồi.

Haiz~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.