Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 72: Chương 72: Khoản nợ này sớm muộn gì cũng phải tính




Vân Thi Thi ngẩn ra, miễng cưỡng nói: “Lúc ăn uống... Không cẩn thận cắn trúng.”

Vừa nói xong, cô thấy Hữu Hữu dùng ánh mắt bất đắc dĩ nhìn mình.

“Mẹ, rốt cuộc thì mẹ ăn uống kiểu gì? Có thể cắn trúng vị trí đó?”

Làm ơn đi, nói dối cũng phải động não chút có được hay không? Thật sự coi nó là bé trai sáu tuổi sao?

Mặc dù thật sự nó chỉ có sáu tuổi.

Bị một đứa trẻ liếc mắt đã nhìn ra mình nói dối, Vân Thi Thi vô cùng lúng túng, lại tiếp tục nói dối: “Đúng là cắn bị thương mà!”

Cho dù không phải cô cắn.

Ai mà biết được, Hữu Hữu nhạy cảm không thua cha nó chút nào. Híp mắt lại, tra hỏi: “Ai cắn vậy?”

Nghĩ đến người đàn ông kia, Vân Thi Thi lại thấy đau đầu, di truyền thật sự là một thứ rất kỳ diệu, bây giờ, hai cha con càng ngày càng giống hệt nhau.

Cô cười gượng, nói: “Mẹ không cẩn thận cắn trúng thôi mà!”

Thấy cô không muốn nói thêm, Hữu Hữu cũng không ép buộc cô giải thích với nó, chỉ là mím môi nói: “Mẹ, ai bắt nạt mẹ, mẹ cứ nói với Hữu Hữu, Hữu Hữu sẽ bảo vệ mẹ!”

Vân Thi Thi bật cười, đứa nhỏ này rõ ràng mới sáu tuổi, nhưng mà có lúc lại làm cho cô có ảo giác nó là ông cụ non, dường như tâm trí còn thành thục hơn cả cô, bình chân như vại. Nhưng mà cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho là Hữu Hữu đang lo lắng cho mình, cảm động hôn lên trán nó, rồi ôm nó một cái.

Trên gương mặt Hữu Hữu nở nụ cười ấm áp, nhưng tâm trạng lại co rút đau đớn.

Rõ ràng mẹ còn rất trẻ, rõ ràng cái tuổi này nên được hưởng thanh xuân tươi đẹp, nhưng cô đã phải hứng lấy gánh nặng ghê gớm từ rất sớm.

Vì nó, cô vừa học tập vừa đi làm vừa nuôi nấng nó, từ sớm đã nếm trải mùi vị gian khổ.

Trong khoảng thời gian cho con bú, cô có thật, lúc nào cũng không nỡ để lại cho mình, sinh hoạt đi lại tập tễnh, suýt chút nữa cơ thể cũng muốn sụp đổ.

Có rất nhiều lần, nó không nhịn được muốn nói với cô, hiện tại nó có năng lực có thể gánh vác toàn bộ gia đình, bảo vệ cô...

Nhưng mà nó lại có chút lo lắng, lo lắng mẹ nhìn thấy mình như vậy, có thể thản nhiên tiếp nhận hay không? Phải chăng sẽ không dùng ánh mắt nhìn quái vật nhìn mình?

Sáng hôm nay nó tìm ra được hóa đơn mấy tháng nay, vừa nhìn thấy chuỗi con số kinh người trên tờ giấy, chỉ nhìn một cái thì không khỏi kinh ngạc!

Khu nhà trọ nơi bọn họ thuê là gần trường học trung tâm thành phố, cảnh vật chung quanh lịch sự tao nhã, mấu chốt là an toàn, tạm thời không đề cập tới tiền thuê cao kinh người, chính là phí tiền điện nước mỗi tháng đều đắc đến mức làm người ta líu lưỡi.

Cái đó cũng chưa tính là gì, từ trước đến giờ cô đều dành cho Hữu Hữu môi trường đọc sách tốt nhất, không gian trưởng thành tốt nhất. Bởi vậy, chi phí ăn mặc đều là tốt nhất, điều này cũng là một khoản tiền phải chi trả không ít, tiền lương mỗi tháng của cô trừ đi những thứ này thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Trước đây tiền lương một tháng của cô là hai mươi ngàn, nhìn rất cám dỗ, thực tế cầm được trên tay, cũng giống như nước chảy rào rào không còn.

“Mẹ, sau này không cần làm khổ mình như vậy nữa! Hữu Hữu nhìn thấy rất đau lòng. Hữu Hữu không muốn học ở vườn trẻ quý tộc, cũng không muốn học lớp sở thích, thì cuộc sống sẽ không khó khăn như vậy.” Hữu Hữu nói, ánh mắt mềm mại đi mấy phần.

“Nhưng mà, lần trước bảo bối nghe dì Tiếu Tuyết nói, diễn kịch từng là giấc mơ của mẹ. Nếu như mẹ còn có giấc mơ, Hữu Hữu nhất định ủng hộ mẹ!”

“Ừm!”

“Bất quá không nên mỗi ngày mặt mày ủ rũ, Hữu Hữu đau lòng.”

Vân Thi Thi áy náy nở nụ cười, giả vờ thoải mái vỗ tay một cái: “Ăn cơm! Mẹ sai rồi, ba điều quy ước trên nói rồi, không được pháp mang tâm tình không tốt trên công việc về nhà, hôm nay Hữu Hữu làm nhiều đồ ăn ngon như vậy nhưng đều nguội rồi, là mẹ không đúng!”

Nói xong, Vân Thi Thi cười híp mắt động đũa, Hữu Hữu im lặng ngồi ở một bên, đôi mắt cong cong, nhu hòa giống như ánh trăng.

Đối với thất bại, từ trước tới nay Vân Thi Thi rất cứng rắn, bởi vậy rất nhanh liền đem tất cả không vui xóa khỏi ký ức.

Nhưng mà khoản nợ tối hôm qua, sớm muộn gì cũng phải tính.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.