Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương

Chương 23: Chương 23: Bị tìm đến bực mình




Vân Thi Thi đi nộp bản kế hoạch trở về, cũng bị sự việc xảy ra trước mắt làm cho sợ tới mức không biết làm sao, nhưng mà cô lấy lại bình tĩnh rất nhanh.

Mấy tên thanh niên kia vừa thấy cô, nhận ra cô là Vân Thi Thi, liền kéo tay cô lôi ra khỏi công ty.

Trong đó, một người nhìn có vẻ giống anh cả của đám người đó hung hăng tát cô một cái, hiển nhiên là rất tức giận, hùng hổ gào lên với cô: “Cô chính là chị gái của ả đàn bà đê tiện kia?”

Vân Thi Thi ngẩn ra, che lại má đánh giá bọn họ, ngay sau đó liền hiểu ra “ả đàn bà đê tiện” trong miệng bọn họ là ai!

“Này! Cô có biết đứa em gái kia của cô thiếu anh đây bao nhiêu tiền hay không?” Người đàn ông nhai kẹo cao su, nhìn cô từ trên xuống dưới đến mấy lần.

Vân Thi Thi rũ mắt, mím môi thật chặt, không hề lên tiếng, trong lòng nhanh chóng hiểu rõ mọi chuyện.

Vân Na kia, tám phần là lại chơi làm chuyện điên rồ bên ngoài rồi lại thiếu nợ người ta, trong nhà vốn không còn gì cả, cô ta cũng không có tiền để trả, không còn cách nào, liền nhớ đến cô, liền đưa địa chỉ công ty cô cho mấy người này.

Vân Thi Thi âm thầm hối hận, lúc trước cô sợ cha Vân đi làm gặp phải chuyện gì không tốt, lại không thể liên lạc với cô, nên mới để lại địa chỉ cho mấy người nhà họ Vân, nhưng cô không ngờ, người không nên đến lại tìm đến cửa.

Nhưng mà, cô không muốn thỏa hiệp với bọn họ. Không phải cô có khí phách, mà là cuộc sống của cô cũng không dư dả gì, nếu như trả nợ cho Vân Na, học phí kỳ này của Hữu Hữu lấy tiền ở đâu để trả?

Thấy cô không nói lời nào, tên kia lại càng thêm tức giận, một tay hắn túm lấy cổ áo cô, một tay tát cô mấy cái.

“Mày có bị câm hay không thế? Có biết nói không? Mau trả lời tao! Con mẹ nó!”

“Có phải không chịu đưa tiền không?” Mấy tên lưu mang còn lại xô đẩy cô, có tên còn nhìn ngực cô đầy xấu xa: “Không còn tiền cũng không sao! Mày ngoan ngoãn đi theo bọn tao. Không có tiền trả, nhưng vẫn còn có cách khác!”

“Nói cũng đúng, con bé này nhìn cũng khá đấy. Có đồng ý đi theo mấy anh đây không?”

Mấy người còn lại nghe vậy liền cười đê tiện.

Khuôn mặt Vân Thi Thi đã bị đánh cho sưng đỏ: “Mong mấy người nói chuyện tôn trọng tôi một chút.”

“Hả!? Ha… ha! Cô gái này, rất có cá tính đấy!” Người đàn ông cầm đầu cười dữ tợn, ngay sau đó lại tát cô một cái: “Con mẹ nó chứ giọng điệu của mày cũng lớn quá rồi đấy?! Đã thiếu tiền, còn muốn cãi lý với bọn tao à!?”

Vân Thi Thi chậm rãi quay mặt lại, lén lút sờ di động trong túi, nhưng hành động này của cô lại bị mấy người còn lại bắt được, người nọ bắt lấy cổ tay cô, cướp lấy di động của cô rồi ném xuống mặt đất, giậm chân một cái, liền giẫm nát.

Vân Thi Thi giật mình, trong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn.

“Muốn cầu cứu à? Không nghĩ tới mày còn thông minh như vậy!” Người đàn ông kia kia xì một tiếng khinh miệt, rồi đột nhiên đẩy cô ngã xuống dưới đất, hung hăng đá vào bả vai cô một cái: “Cho mày cầu cứu này! Tao để cho mày cầu cứu này!”

“Anh cả! Không phải ả đàn bà đê tiện kia đã nói rồi sao? Con nhỏ này còn có một đứa con trai, hình như đang đi học ở nhà trẻ?” Một tên trong đám còn lại liếc cô một cái.

Vân Thi Thi đột nhiên nâng mặt lên, theo bản năng mà thốt ra: “Không được! Không được tìm Hữu Hữu gây chuyện! Tôi…tôi cho các anh tiền!”

Cô vẫn luôn rất có lý trí, nhưng chỉ cần là có liên quan đến Hữu Hữu, Vân Thi Thi liền mất đi bình tĩnh.

Trở lại văn phòng, cô cuống quít lấy thẻ ngân hàng, hai tay run rẩy, hốc mắt cay đến mức không nhịn được mà rơi nước mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.